Xuyên Không Thành Ninh Thải Thần

Lượt đọc: 8584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 524
Cảm giác nguy cơ

❊ ❊ ❊

“Mọi người có ý kiến gì, cứ nói ra đi.” Trong ngự thư phòng vương cung nước Tấn, Ninh Thái Thần đứng trước án thư, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, phát ra những tiếng vang giòn giã. Phía trước hắn, Vệ Trang, Phạm Tăng, Gia Cát Lượng, Trần Cung, Kỷ Nguyên, Yến Xích Hà, Lữ Bố, Tiêu Đằng, Kỷ Huyễn cùng đông đảo đại thần nước Tấn đều đã có mặt, còn có bốn vị đại yêu tộc Hồ là Phụ Phong, Hồ Phong, Nguyệt Nhu, Thường Hinh. Thấy mọi người ai nấy thần sắc đều có chút nghiêm nghị, Ninh Thái Thần cười một tiếng: “Sao lại đều mang vẻ mặt này cả thế, thả lỏng chút đi. Tuy thực lực Phật môn thể hiện ra có chút nằm ngoài dự tính, nhưng nước Tấn chúng ta cũng sẽ không sợ bọn họ.”

“Bệ hạ nói rất đúng, Phật môn tuy mạnh, nhưng chỉ cần nước Tấn chúng ta có bệ hạ ở đây, tự khắc có thể vững như thái sơn. Dám chắc dù Phật môn gan to bằng trời, cũng không dám gây hấn với nước Tấn ta.”

Triệu Ngạn mở lời nịnh nọt một câu. Ninh Thái Thần không tỏ thái độ gì, dù Triệu Ngạn là đang nịnh hót, nhưng sự thật quả đúng là như vậy. Trong thế giới võ lực chí thượng này, rất nhiều khi, một người là đủ để chống đỡ cả một thế lực lớn, thậm chí đóng vai trò quyết định. Giống như nước Lương ngày xưa, nhờ có Trần Ngạn tồn tại mới có thể duy trì được. Còn bây giờ cũng vậy, nhờ có Ninh Thái Thần tồn tại, nước Tấn mới có thể ngạo thị các đại thế lực ở Thần Châu. Chiến lực cực cảnh đã đủ để tranh giành chiếc ghế mạnh nhất thiên hạ. Phật môn tuy thế lớn, thậm chí có thể liên minh với núi Côn Luân, nhưng nếu thật sự muốn đối phó với nước Tấn, họ cũng phải cân nhắc xem cần phải trả giá bao nhiêu mới có thể hạ gục Ninh Thái Thần, đây chính là điều họ e dè.

“Thần cho rằng, Phật môn tạm thời chưa ra tay, chắc chắn là vì e ngại thực lực của bệ hạ, nhưng nước Tấn ta không thể không phòng, một khi Phật môn và núi Côn Luân liên thủ.” Trần Cung lên tiếng, nét mặt nghiêm trọng, nói ra nỗi lo trong lòng: “Hiện nay Thần Châu phong khởi vân dũng, chư hầu liên tục tranh bá, vương quyền đã sớm không còn ở thời kỳ đỉnh cao như thời đại thống nhất Hạ Thương Chu. Đang lúc vương quyền suy vi, vạn năm trước, trong trận chiến Phong Thần các tông môn đã thất bại, nhưng nay sau vạn năm dưỡng sức, thực lực tông môn tăng mạnh, lòng muốn nhập thế đã rõ rành rành...”

“Tranh đấu giữa tông môn và vương quyền chưa bao giờ dừng lại. Các tông môn này tự xưng cao quý, muốn dẫm đạp lên chúng sinh, siêu thoát lên trên vương quyền. Bây giờ lại có thêm Phật môn trở lại, hầu như toàn bộ thế lực tông môn đã tề tựu, rất có khả năng, cũng giống như trận chiến Phong Thần vạn năm trước, tất cả tông môn lại liên hợp lần nữa, khơi mào đại chiến giữa tông môn và vương triều.”

Lời của Trần Cung khiến mọi người tại đây đều cảm thấy một luồng áp lực vô hình. Từ cổ chí kim, tranh đấu giữa tông môn và vương quyền chưa bao giờ ngừng lại. Vương quyền coi trọng sự chí thượng, chí cao, còn tông môn lại muốn dẫm đạp lên trên đó, thậm chí dẫm đạp lên trên chúng sinh. Kết quả cuối cùng là tông môn và vương quyền đều coi đối phương như cát trong mắt, gai trong thịt, luôn luôn ma sát không ngừng. Mà trận chiến Phong Thần vạn năm trước, có thể nói chính là do mâu thuẫn giữa tông môn và vương quyền bị đẩy lên tới mức độ nào đó mà bùng nổ thành một trận quyết chiến giữa hai bên. Tuy nhiên, kết quả cuối cùng lại là tông môn bại trận. Thế nhưng, nhà Chu lại không giải quyết triệt để tai họa tông môn mà để lại ẩn họa. Thời gian thấm thoát vạn năm, tông môn ẩn mình vô tận tuế nguyệt, thực lực tiến triển vượt bậc, hơn nữa lòng muốn nhập thế đã rõ như ban ngày.

“Tông môn muốn nhập thế, lại gặp lúc Phật môn trở lại, thực lực tông môn đã đạt tới đỉnh cao hiện tại. Ngược lại nhìn vương triều, cục diện tranh bá nhiều năm, thế lực vương quyền đã sớm rơi vào một chỗ trũng. Đối với tông môn mà nói, đây là cơ hội vạn năm có một. Chiếu theo tình hình hiện nay, tông môn rất có thể sẽ lại khởi xướng đại chiến đối với vương triều.”

“Hiện nay Thần Châu tám nước đứng vững, mỗi bên tự trị. Một khi tông môn liên hợp phát động tấn công vào vương triều, e rằng, ngoại trừ nước Tấn ta và nước Sở ra, các nước khác, việc bị tiêu diệt cũng chỉ trong chớp mắt.” Trần Cung lên tiếng, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.

“Đại thế đã định, dù tông môn liên hợp, chúng ta cũng không thể thay đổi được gì sao?” Phạm Tăng nói.

“Tranh đấu thời loạn thế, thực lực chí thượng, việc chúng ta có thể làm, chính là khiến nước Tấn của chúng ta mạnh mẽ lên.” Mắt Vệ Trang sâu thẳm.

“Nếu tông môn thật sự khơi mào đại chiến với vương triều, nước Tấn chúng ta cũng không phải là một đội quân đơn độc. Đừng quên, Tây Sở còn có Hạng Vũ!” Gia Cát Lượng khẽ lay chiếc quạt lông trong tay: “Tông môn tuy thế lớn, nhưng vương triều chúng ta cũng không phải là loại dễ bị bẻ gãy.”

Kỷ Nguyên, Yến Xích Hà, Kỷ Huyễn, Phụ Phong và những người bên cạnh thì nhìn nhau. Nếu thật sự đi đến bước đó, e rằng, nước Tấn thật sự chỉ có thể liên minh với nước Sở. Dù sao, hai bên đều được coi là đại diện cho phe vương quyền. Đến lúc đó, Ninh Thái Thần cộng thêm Hạng Vũ, đại chiến với tông môn, họ cũng không phải là không có phần thắng.

“Chúng ta hiện tại ở đây thảo luận cũng không ra kết quả gì, thay vì lo người lo trời làm việc vô ích, chi bằng nghĩ cách tự nâng cao bản thân, làm nước Tấn ta lớn mạnh.” Ninh Thái Thần gõ ngón tay lên án thư: “Phật môn trở lại chẳng qua là chuyện sớm muộn, bây giờ chỉ là xác lập thực tế mà thôi, nghĩ nhiều cũng vô ích, không bằng không nghĩ.”

“Vậy đi, Cẩm Y Vệ để mắt kỹ một chút, theo dõi sát sao động tĩnh của Thần Châu, những việc khác, mọi thứ vẫn như cũ.”

Ninh Thái Thần nói, hiện giờ hắn cũng không nghĩ ra được cách gì hay. Phật môn trở lại, tiếp theo rất có thể tông môn sẽ liên hợp, cuối cùng trực tiếp khơi mào đại chiến giữa tông môn và vương triều. Thậm chí người sáng mắt đều có thể nhìn ra, nhưng nhìn ra rồi thì sao? Đây là đại thế đã định, hắn cũng không còn cách nào. Hơn nữa hắn còn biết rõ, trong chuyện này, nước Hán rất có thể sẽ đổ về phía tông môn. Nhưng biết thì làm sao đây, bây giờ tông môn thế lớn, việc hắn có thể làm, cũng chỉ là tĩnh quan kỳ biến, lấy bất biến ứng vạn biến.

“Có cần triệu Tử Long tướng quân trở về không?” Phó Thiên Cừu lên tiếng, suy nghĩ của ông rất đơn giản, hiện nay cục diện Thần Châu vì sự trở lại của Phật môn mà trở nên căng thẳng, triệu Triệu Vân về, một khi đại chiến nổ ra, nước Tấn cũng có thêm một phần thực lực.

“Không cần, bây giờ Hàn quận vừa mới bình định, Vương Khánh Chi lại gây ra động tĩnh lớn như thế, nếu không có Tử Long trấn áp, một mình Vương Khánh Chi không ổn đâu.”

Ninh Thái Thần phất tay nói, những người khác cũng không nói gì thêm. Về chuyện ở Hàn quận, bọn họ ít nhiều cũng đều biết, thực sự là Vương Khánh Chi gây động tĩnh quá lớn, muốn không biết cũng khó. Gã này trực tiếp đốt sạch toàn bộ sách vở điển tịch của họ Hàn, đây là muốn cắt đứt tận gốc lịch sử văn hóa của cả họ Hàn a!

“Còn Hoa Sơn thì sao?” Lúc này, Lữ Bố vốn không mấy khi lên tiếng bỗng cất lời: “Có cần tiêu diệt không?”

“Nhạc Bất Quần!”

Ninh Thái Thần khẽ nhướng mày. Hoa Sơn cũng là một đại giáo của Thần Châu hiện nay, sánh ngang với Nga Mi, Minh Đài ngày xưa, nhưng chỉ thuộc hạng bét. Trong môn cũng chỉ có chưởng môn Hoa Sơn là một cao thủ cảnh giới Võ Đạo Thần Thông. Thú vị là người này gọi là Nhạc Bất Quần, điều này khiến Ninh Thái Thần nhớ tới Nhạc Bất Quần của Tiếu Ngạo Giang Hồ, cùng tên, cùng là chưởng môn Hoa Sơn, dường như lại là xuyên không vào, nhưng dù có xuyên không, Ninh Thái Thần cũng không để ý lắm.

“Thôi bỏ đi, cứ để hắn sống thêm một thời gian nữa đi.” Ninh Thái Thần nghĩ nghĩ rồi nói: “Cục diện hiện tại, chúng ta không nên vọng động, mọi thứ cứ tĩnh quan kỳ biến.”

“Tuân lệnh!”

“Được rồi, tất cả lui xuống đi!”

---❊ ❖ ❊---

Đêm, trăng sáng sao thưa, trăng bạc treo cao, rủ xuống vạn vạn ánh nguyệt hoa. Trong hồ Thấm Tâm, Ninh Thái Thần vận bạch y, đứng trên mặt nước giữa hồ, ánh nguyệt rọi trên thân mình, nhìn từ xa, tựa như một vị trích tiên. Gió đêm khẽ mơn trớn, thổi lên hồ những gợn sóng, ánh lên những vệt sáng lấp lánh!

“Hy vọng, thời gian kịp.”

Ánh mắt nhìn lên vầng trăng sáng trên thiên khung, hắn khẽ thở dài một tiếng. Phật môn trở lại, nói thật, đã tạo cho Ninh Thái Thần áp lực rất lớn. Cục diện Thần Châu hiện nay, rất có thể ngay khoảnh khắc tiếp theo sẽ bùng nổ đại chiến, trực tiếp diễn biến thành đại chiến giữa tông môn và vương quyền. Một khi tới lúc đó, nước Tấn rất có thể sẽ đón nhận sự xung kích mãnh liệt nhất.

Nước Tấn mạnh không? Mạnh, ngạo thị Thần Châu, nhưng đồng thời, kẻ thù cũng rất mạnh. Phật môn, Côn Luân, đây chính là hai ngọn núi trực diện nhất, hơn nữa trong bóng tối trời mới biết còn ẩn giấu bao nhiêu kẻ thù. Trong lòng Ninh Thái Thần có một áp lực cực lớn, tuy thực lực hiện tại của hắn đã đủ để tranh giành chiếc ghế những người mạnh nhất thế gian, nhưng cũng không phải là vô địch, vẫn còn có người có thể ngang hàng với hắn. Đấu tay đôi hắn không sợ bất cứ ai, nhưng nếu là vây công thì sao? Chưa kể đến, những thánh địa như Côn Luân còn nắm giữ những món đại sát khí như Cực Đạo Thần Binh.

Tóm lại, tổng kết lại, thế giới này, kẻ có thể uy hiếp hắn vẫn còn rất nhiều.

Ánh mắt nhìn xuống dưới chân, là một mặt hồ nước, dưới ánh trăng lấp lánh gợn sóng. Bản tôn và vị lai thân của hắn vẫn đang bế quan dưới đáy hồ.

Tam Sinh Kinh, quá khứ, tương lai, hiện tại, bộ cổ kinh này rất phi phàm, nhưng lại thuộc dạng mới sơ khai. Hắn đã chém ra quá khứ thân và vị lai thân của mình, nhưng hiện tại thân lại rơi vào bế tắc, vì Tam Sinh Kinh không trọn vẹn, người biên soạn bộ cổ kinh này cũng chưa suy diễn hoàn thiện. Phương pháp trảm hiện tại thân chỉ ghi chép lại vài lời ngắn ngủi, không có phương pháp thực chất, cần Ninh Thái Thần tự mình suy diễn.

Hắn có dự cảm, một khi Tam Sinh đều chém, thực lực của mình sẽ lại đón nhận một bước nhảy vọt, đến lúc đó, mình trở thành một Doanh Chính tiếp theo cũng không phải là không thể. Phóng mắt nhìn thiên hạ, hắn cũng đủ sức càn quét tất cả. Nhưng bây giờ, hắn có một nỗi lo, thời gian không đợi người. Thần Châu hiện tại giống như một quả bom đã nạp đầy thuốc súng, bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung. Hơn nữa, không biết vì sao, trong lòng hắn luôn dấy lên một cảm giác nguy cơ nhàn nhạt.

Hắn cũng không biết cảm giác nguy cơ này đến từ đâu, nhưng lại vô cùng chân thực, giống như một dự báo trước về nguy hiểm vậy.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:474
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.