Vấn Đạo Võ Hiệp Thế Giới

Lượt đọc: 1683 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 202
Vĩnh tự bát pháp

❊ ❊ ❊

Phương Chí Hưng khẽ hắng giọng, bước vào tĩnh thất. Dương Quá nghe thấy tiếng động, mừng rỡ nói: "Sư phụ, người đến rồi!" Dù vì chuyện của cha mà tâm trạng chùng xuống, lại mượn việc chép sách để giết thời gian, nhưng chép suốt nửa ngày trời, cậu cũng cảm thấy mất kiên nhẫn. Thấy Phương Chí Hưng, cậu lập tức bỏ bút xuống đón lấy.

"Chép được bao nhiêu rồi?" Phương Chí Hưng thấy Dương Quá như vậy cũng không trách móc. Thằng nhóc này nếu đột nhiên trở nên trầm tĩnh vững vàng thì mới là chuyện tồi tệ. Thuở thiếu niên mà tính tình thay đổi quá lớn, phần nhiều sẽ mất đi linh tính vốn có. Nay Dương Quá như thế này mới là chuyện tốt.

Dương Quá nghe lời này, tức thì ỉu xìu, ấp úng nói: "Chép đến bài thứ bảy rồi ạ!" Nói ra câu này, chính cậu cũng cảm thấy có chút hổ thẹn.

"Bao nhiêu?" Phương Chí Hưng lại hỏi, đối với những gì Dương Quá nói, ông thật sự có chút không dám tin. Bộ "Thanh Tĩnh Kinh" này chỉ có bốn trăm lẻ một chữ, Dương Quá chép suốt ba bốn canh giờ, vậy mà chỉ mới xong sáu bài, chẳng phải nửa canh giờ mới chép được một bài sao? Tốc độ chậm chạp như thế, quả thực không khác gì một đứa trẻ mới tập viết chữ.

Thấy Dương Quá co rúm sợ hãi, Phương Chí Hưng cũng chẳng thèm để ý, đi thẳng đến chỗ kinh văn đang phơi trong phòng. Nhìn những nét chữ nguệch ngoạc uốn lượn bên trên, Phương Chí Hưng càng thêm cạn lời. Lúc mình rời đi, thấy Dương Quá lâm mộ trông còn ra dáng ra hình, không ngờ vừa đi khỏi, thằng nhóc này đã bắt đầu giở trò lười biếng. Chữ viết bên trên đừng nói là chính khải chân thư, ngay cả thảo thư cũng còn miễn cưỡng, thỉnh thoảng còn xuất hiện mấy vệt mực to như hạt đậu, thật sự xấu xí vô cùng.

Xem qua một lượt, Phương Chí Hưng chỉ vào hai bài trong đó nói với Dương Quá: "Trừ hai bài này ra, những bài còn lại đều phải chép lại!" Hai bài này mực sắp khô, nghĩ chắc là những bài Dương Quá chép đầu tiên. Qua đó có thể thấy, thằng nhóc này không phải không có khả năng, mà là không có tâm, bất kể cậu ta có đang nghĩ đến chuyện của cha mình hay không, việc này đều không nên.

"Cái gì?" Dương Quá nghe xong liền xù lông, mình vất vả chép suốt nửa ngày trời, Phương Chí Hưng lại chỉ công nhận hai bài. Như vậy chẳng phải mình còn phải chép lại mười tám bài nữa sao, chuyện này làm sao chịu nổi. Lập tức kêu lên oai oái.

Phương Chí Hưng thấy cậu như vậy, lông mày dựng đứng, nói: "Sao? Còn không phục à? Chính con tự nhìn xem mấy bài kia viết chữ ra sao, mang ra ngoài xem có ai đọc nổi không!" Thằng nhóc này có khả năng mà không chịu làm tốt, Phương Chí Hưng không trực tiếp vứt vào mặt cậu đã là khách khí rồi.

"Chép xong không phải là được rồi sao, còn mang ra ngoài cho ai xem?" Dương Quá thấy sư phụ nổi giận, cũng có chút sợ hãi, nhưng vẫn cố biện hộ.

Phương Chí Hưng chỉ vào bốn bài còn lại nói: "Con chép thế này có chép nhiều thêm nữa cũng vô dụng!" Nói rồi hỏi Dương Quá: "Con tưởng chưởng giáo sư bá thích phạt người chép kinh thư là vì lý do gì, lẽ nào là vì muốn các con lãng phí bút mực sao?"

Dương Quá nghe vậy cũng có chút mơ hồ, hỏi: "Chẳng phải là bảo chúng con tịnh tâm suy nghĩ lỗi lầm sao? Lẽ nào còn có tác dụng khác?"

"Tịnh tâm đương nhiên là một phương diện. Nhưng còn có mục đích khác. Lần trước chưởng giáo phạt người chép 'Hiếu Kinh', lẽ nào ông ấy không hiếu thuận sao?" Phương Chí Hưng cười nói. Nói rồi lại hỏi Dương Quá: "Con đã từng thấy người ta đến cung dâng hương chưa? Lúc họ đến mang theo thứ gì, lúc đi mang theo thứ gì?"

Dương Quá gật đầu, nói: "Việc này thì có liên quan gì đến chép kinh thư..." Nói đoạn nhớ tới những người đó lúc đi có kẻ mang theo mấy cuốn kinh thư, chợt hiểu ra: "Ý sư phụ là... kinh thư chúng con chép ra là để bán sao?" Nghĩ đến đây, cậu không khỏi ngây người, không ngờ chưởng giáo sư tổ bắt mình chép kinh thư lại còn có mục đích này, thật đúng là khó mà tin nổi. Phương Chí Hưng nói vậy, hình tượng ông nội từ bi trong lòng Dương Quá đối với Mã Ngọc lập tức sụp đổ, chuyển sang coi ông là một vị chưởng môn vô lương tâm chuyên bóc lột đạo sĩ nhỏ.

Phương Chí Hưng tiện tay vỗ cậu một cái, quát: "Bán với chả buôn gì, đó là chúng ta tặng lại kinh thư cho hương khách để họ truyền học đại đạo, sao vào miệng con lại thành chuyện dung tục thế hả? Hơn nữa cho dù không tặng cho họ, kinh thư này cũng phải để lại cho đệ tử lật xem, hoặc gửi đến các đạo quán khác để giao lưu nghiên cứu, không lẽ để các con chép rồi để đấy cho mốc meo ra à?"

Dương Quá bị sư phụ vỗ một cái, cũng không thấy đau, lá gan lại lớn hơn, lí nhí lầm bầm: "Thế thì cũng như nhau thôi!" Trong lòng cậu, hai việc này thực sự chẳng khác biệt là bao.

Phương Chí Hưng lườm cậu một cái, lại nói: "Con là đại đệ tử của ta, không được làm mất mặt ta. Cho nên kinh thư này nhất định phải chép cho đàng hoàng. Không chỉ phải để người khác đọc được, còn phải viết cho thật đẹp! Bằng không đừng nói là dâng lên trước mặt chưởng giáo, ngay cả ải của ta con cũng không qua nổi!"

Dương Quá nghe vậy, lập tức méo xệch mặt. Hôm nay cậu viết suốt nửa ngày, mới được Phương Chí Hưng thông qua hai bài. Nói vậy, chẳng phải cần mười ngày sao! Dù mình có dụng tâm hơn một chút, ít nhất cũng phải năm sáu ngày đi! Nghĩ đến đây, vẻ khổ sở trên mặt cậu càng đậm hơn, trông cực kỳ đáng thương.

Phương Chí Hưng thấy dáng vẻ này của cậu, trong lòng lại hơi nhẹ nhõm. Hôm nay nói nhiều như vậy, tự nhiên không phải vì chuyện chép kinh thư, mà là để trò chuyện phiếm với Dương Quá, tăng thêm tình cảm giữa hai bên, đồng thời giúp người đệ tử này sớm bước ra khỏi bóng tối của chuyện người cha. Nay xem ra, hiệu quả cũng coi như không tệ.

Nghĩ đến đây, lòng Phương Chí Hưng cũng vui vẻ hẳn lên, nói với Dương Quá: "Lại đây, sư phụ dạy con viết chữ! Đạo thư pháp và đạo võ học thực ra vô cùng tương thông, nếu con luyện tốt, chưa biết chừng có thể dùng thư pháp để chế địch!"

Dương Quá nghe lời này, cũng chẳng màng đóng vai đáng thương nữa, kinh ngạc nói: "Trong thư pháp còn có võ học ư? Sao có thể chứ?" Cậu được Hoàng Dung dạy dỗ nửa năm, cũng coi như là người biết chữ, nhưng chưa từng nghe qua điều này.

Phương Chí Hưng cũng không giải thích, tiện tay lấy mấy tờ giấy đính lên tường, cầm bút viết lia lịa. Bút ý sắc bén, sảng khoái đầm đìa, chính là bộ "Hiệp Khách Hành" mà ông sở trường nhất, dùng nó để biểu diễn cho Dương Quá xem trước. Nay Dương Quá đã học "Thiên La Địa Võng thế" của Cổ Mộ phái, công phu cũng đi theo hướng nhẹ nhàng linh hoạt, đúng lúc cần sự sắc bén hỗ trợ. Phương Chí Hưng kiếp trước cũng chú trọng điểm này, đương nhiên hiểu rõ điều đó, nay dùng bộ bút pháp "Hiệp Khách Hành" này, chính là để dạy bảo Dương Quá.

Dương Quá tận mắt thấy sư phụ chốc lát đã viết xong một bài thơ trên giấy, sau đó lại thân hình biến hóa, múa bút hư không, miệng còn không ngừng ngâm vịnh, thực sự là ngây dại. Dù võ công cậu còn thấp kém, nhưng kiến thức lại không hề nông cạn, những nhân vật gặp trong đời, ngoài Phương Chí Hưng, Lý Mạc Sầu ra, còn không thiếu những cao thủ tuyệt đỉnh như Quách Tĩnh, Âu Dương Phong, tầm mắt cũng không tầm thường. Hơn nữa lúc Phương Chí Hưng và Quách Tĩnh luận võ, cậu cũng không ít lần đứng xem, như vậy đương nhiên nhìn ra thứ Phương Chí Hưng đang dùng, thực sự là một bộ võ công cực kỳ cao minh.

"Nhìn hiểu chưa?" Trong lúc Dương Quá đang kinh ngạc, Phương Chí Hưng đã viết xong, thu bút đứng thẳng, hỏi cậu.

Dương Quá liên tục gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Bộ võ công này tuấn dật sắc bén, như gió thổi, như tuyết múa, lại tự có một luồng khí phách hiệp khách, vô cùng hợp với tính khí của cậu. Khiến trong lòng cậu ngưỡng mộ không thôi, không biết bao giờ mình mới đạt tới trình độ này. Ngày đó Phương Chí Hưng đánh bại Hoắc Đô, dùng là quyền pháp, sau này cùng Quách Tĩnh luận võ, phần nhiều cũng là quyền cước công phu, Dương Quá luôn tưởng sư phụ mình sở trường về quyền cước, nay thấy cái này, mới biết bút pháp của sư phụ mình cũng không tầm thường, ít nhất cũng không kém gì quyền cước. Đương nhiên, đây cũng là do Dương Quá nhận thức chưa sâu sắc. Nếu Quách Tĩnh, Khưu Xử Cơ và những người khác nhìn thấy, tất nhiên sẽ nhận ra thứ Phương Chí Hưng dùng thực ra phần nhiều là kiếm pháp, đây mới là thứ Phương Chí Hưng sở trường nhất.

Phương Chí Hưng thấy Dương Quá phản hồi như vậy, trong lòng rất mừng, thầm khen thiên phú của người đệ tử này. Nhưng nghĩ đến tính cách nhảy nhót của Dương Quá, nói với cậu: "Bất kỳ võ công nào cũng bắt nguồn từ nền tảng, hôm nay sư phụ sẽ dạy con nền tảng của thư pháp võ công, học xong rồi dùng nó mà chép kinh thư cho tử tế!"

Dương Quá nghe thấy học công phu cơ bản để chép kinh thư, sắc mặt lại khổ sở, nhưng nghĩ đến bộ võ công tiêu sái phiêu dật mà sư phụ vừa thi triển, lòng lại phấn chấn không thôi. Quyết tâm phải luyện chữ thật tốt, luyện thành bộ võ công này.

Phương Chí Hưng thấy Dương Quá tuy có chút nền tảng thư pháp, nhưng không vững chắc, bèn dạy lại từ đầu, giảng cho cậu những yếu điểm của "Vĩnh tự bát pháp", cách dùng kình, cách chuyển chiết, v.v..., và từ đó dẫn giải sự tương thông giữa thư pháp và võ công. Giảng xong những điều này, Phương Chí Hưng lại truyền cho Dương Quá một bộ bút pháp hóa ra từ Vĩnh tự bát pháp, bảo cậu luyện tập cho tốt. Hai thầy trò một dạy một học, rốt cuộc cũng đi vào quỹ đạo.

Như vậy qua mười mấy ngày, cuộc tỷ võ của Toàn Chân giáo đã kết thúc. Dương Quá nay là môn hạ của Phương Chí Hưng, tuy có thể coi là đệ tử Toàn Chân giáo, nhưng không phải người Chung Nam Sơn, tự nhiên cũng không cần tham gia tỷ võ, cho nên ngoài việc được Phương Chí Hưng dẫn đi mở mang kiến thức, thì chính là ở trong tĩnh thất nỗ lực chép kinh thư. Hai mươi bài "Thanh Tĩnh Kinh" chép xong, Phương Chí Hưng lại sắp xếp cho cậu chép "Đạo Đức Kinh", "Bát Nhã Tâm Kinh" và "Hiếu Kinh" các loại kinh văn, tránh để cậu không có việc gì làm lại gây ra chuyện. Vả lại ba bộ kinh này là kinh điển bắt buộc của Toàn Chân giáo, Dương Quá tuy không phải đạo sĩ, nhưng cũng cần phải biết rõ.

Dương Quá những ngày này chép xuống, cũng coi như tìm được niềm vui từ thư pháp, không còn như trước đây cứ nhắc đến chép sách là nhăn nhó mặt mày. Cậu là người cực kỳ thông tuệ, một khi đã hạ quyết tâm thì học rất nhanh. Chữ như người, khải thư của Phương Chí Hưng kiếp trước vuông vức, kiếp này lại đôn hậu tròn trịa đầy đặn, còn chữ Dương Quá viết ra lại thanh tú tuấn dật, mà không có vẻ yếu đuối. Phương Chí Hưng nhìn thấy, cũng vui sướng không thôi, liên tục cảm thán, thằng nhóc này có thể tìm ra phong cách bút pháp của chính mình chỉ trong hơn mười ngày ngắn ngủi, thiên tư này quả thực hiếm thấy trên đời.

Kiếp trước Phương Chí Hưng tuy không nhận đệ tử, nhưng cũng thường xuyên chỉ điểm võ công cho các vị sư đệ, người như Dương Quá "điểm là thông" thế này thì một người cũng chưa từng gặp, may ra có Lệnh Hồ Xung học Độc Cô Cửu Kiếm là miễn cưỡng có thể sánh ngang. Nay có được người đệ tử này, Phương Chí Hưng dạy dỗ lại càng dụng tâm hơn. Dẫn Dương Quá đi xem tỷ võ, liền không ít lần kiểm tra cậu cách dùng "Nhu Võng thế" hoặc bút pháp Vĩnh tự bát pháp để ứng đối, tăng cường khả năng ứng biến cho người đệ tử này. Dương Quá tuy không thể phá giải từng chiêu, nhưng cũng tăng thêm rất nhiều kiến thức, càng hiểu rõ tầm quan trọng của việc tích lũy võ học.

Phương Chí Hưng tuy được Mã Ngọc, Khưu Xử Cơ và những người khác yêu cầu chỉ điểm mọi người, nhưng ông tự biết tư lịch nông cạn, nói ra chưa chắc đã khiến người khác tâm phục khẩu phục, còn có thể rước lấy phiền phức, cho nên rất ít khi chủ động mở lời, cho đến khi bị hỏi tới mới chỉ điểm vài câu, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức nông cạn. Đây cũng không phải Phương Chí Hưng cố ý trốn tránh, thực ra là do công phu Toàn Chân giáo chú trọng căn cơ, vốn dĩ là trung chính bình ổn, cần nhiều hơn là sự tịnh tâm thể ngộ, hoặc là nỗ lực luyện tập, thực sự không có gì để chỉ điểm. Phương Chí Hưng không truyền ra mấy bộ kiếm pháp cơ xảo sắc bén của mình cũng là vì lẽ đó, thực là đặc tính của công phu Toàn Chân khiến các loại võ công khác đều trở nên không cần thiết, các đệ tử chỉ cần luyện tốt Toàn Chân kiếm pháp là đã có thể dùng nó hành tẩu thiên hạ.

Mã Ngọc, Khưu Xử Cơ và những người khác cũng biết điều này, thấy Phương Chí Hưng rất ít khi lên tiếng cũng không miễn cưỡng. Đặc biệt là nghĩ đến Bắc Đẩu kiếm quyết, cùng với những bộ kiếm pháp, quyền pháp, chưởng pháp phá Đại Thủ Ấn mà Phương Chí Hưng đề xuất mấy ngày nay, lại càng thấu hiểu, tâm tư giữ ông ở lại Chung Nam Sơn để chỉ điểm võ công cho đệ tử cũng nhạt dần. Toàn Chân giáo cũng không cầu xưng bá thiên hạ, đối với quan niệm võ công vốn dĩ chỉ cần tự bảo vệ mình là đủ, không bắt buộc đệ tử phải luyện tập.

Công phu Toàn Chân giáo không trọng cơ biến, võ công mỗi người thế nào từ ngày thường là có thể thấy rõ, lúc tỷ võ cũng không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì. Lần này giống như mọi năm, vẫn là Triệu Chí Kính và Chân Chí Bính tranh chấp cuối cùng, cuối cùng Triệu Chí Kính thắng cuộc, giành được khôi thủ. Lục tử khích lệ vài câu, hứa hẹn truyền thụ Bắc Đẩu bộ pháp cho mọi người, lại chọn ra mấy chục người từ đệ tử đời thứ ba, thứ tư để truyền thụ Bắc Đẩu kiếm quyết. Công phu này sắc bén túc sát, chủ yếu dùng để liều đấu, không giống với công phu tĩnh mịch hư huyền của Toàn Chân giáo, cho nên phần nhiều chọn những người ham mê võ học, cho họ chuyên tâm tu tập để bảo vệ sơn môn. Các đệ tử được truyền tuyệt học như thế, cũng cảm thấy phấn chấn trong lòng, đồng loạt ồ lên đáp ứng, không khí trên núi cũng nóng hổi hẳn lên. Lục tử thấy vậy cũng vui vẻ trong lòng, nghĩ mấy hôm nữa sẽ chuyên tâm chỉ điểm đệ tử cách phá giải Đại Thủ Ấn, để đề phòng hoạn nạn về sau.

Mọi việc xong xuôi, Phương Chí Hưng bèn từ biệt Lục tử, quay về Xích Hà trang. Ông ở trên Chung Nam Sơn đã hơn nửa năm, sau khi xuất quan lại ở lại hơn nửa tháng, Lý Mạc Sầu đã sớm có chút bất mãn, mắt thấy ngày mai, ngày kia là trừ tịch và năm mới, tự nhiên không muốn trì hoãn ở đây nữa.

Lục tử biết tình cảnh của Phương Chí Hưng, cũng không miễn cưỡng, chỉ dặn dò ông phải thường xuyên quay lại núi, hơn nữa không được làm chậm trễ việc tu tập. Phương Chí Hưng lần lượt vâng lời, mang theo Lý Mạc Sầu và Dương Quá quay về trang. (Chưa xong, còn tiếp)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:181
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.