Trong lúc Hắc Long Vương còn đang may mắn, Sở Vân Phàm đã hoàn toàn thu liễm khí thế. Sau trận chiến vừa rồi, việc áp chế lôi đình năng lượng trong cơ thể càng trở nên khó khăn hơn. Hắn cảm nhận rõ ràng nguồn năng lượng này đang mạnh lên nhanh chóng.
"Xem ra phải đẩy nhanh tiến độ, nếu không sẽ không khống chế được mất!"
Sở Vân Phàm thầm nghĩ.
Đúng lúc này, Đường Tư Vũ, Lôi Đình Phong Dực Thú và Hắc Long Vương cũng từ trong không gian Sơn Hà Đồ đi ra.
"Thu dọn chiến trường đi. Những Hải tộc Tiên Thiên cảnh giới thì lấy nội đan, còn Thần Thông cảnh thì thu cả xác lẫn đan, đều là những thứ vô giá đấy!"
Sở Vân Phàm nói.
Hắc Long Vương và Lôi Đình Phong Dực Thú bắt đầu dọn dẹp. Đường Tư Vũ đứng trước mặt Sở Vân Phàm, nghiêm túc nói: "Rốt cuộc ngươi có kế hoạch gì? Nếu ta không biết, ta không thể yên tâm!"
"Được thôi, vậy ta sẽ nói cho nàng." Sở Vân Phàm ngập ngừng một chút rồi mở lời. "Tình trạng cơ thể ta hiện giờ, chắc nàng cũng biết ít nhiều. Chữ Lôi phù chú kia luôn phun trào lôi đình năng lượng. Với công lực hiện tại, ta không thể trấn áp mãi được. Muốn giải quyết triệt để hậu họa này, ta phải mạo hiểm một phen!"
"Ngươi định làm gì?" Đường Tư Vũ nhìn thẳng vào mắt Sở Vân Phàm, hỏi.
"Đơn giản thôi, ta biết một loại đan dược, tên là Phượng Hoàng Niết Bàn Đan. Loại đan dược này mô phỏng trạng thái Phượng Hoàng Niết Bàn, sống lại từ tro tàn. Lôi đình năng lượng kia chính là chất dinh dưỡng lớn nhất để ta tiến hành Phượng Hoàng Niết Bàn. Lúc đó, lôi đình năng lượng từ chữ Lôi phù chú không những không trở thành bùa đòi mạng, mà còn là bàn đạp giúp ta đột phá lên Thần Thông cảnh tầng bốn. Đến lúc đó, cao thủ Thần Thông cảnh tầng bảy bình thường cũng không phải đối thủ của ta!"
Sở Vân Phàm nói thăng kế hoạch của mình. Trên đời này, nếu đến Đường Tư Vũ mà hắn cũng không thể tin tưởng, thì chăng còn ai đáng tin nữa.
"Kế hoạch này chắc chắn rất nguy hiểm?" Đường Tư Vũ hỏi.
"Nguy hiểm là điều chắc chắn. Nếu là người bình thường, cơ hội thành công thậm chí còn chưa đến năm mươi phần trăm!" Sở Vân Phàm đáp.
Phượng Hoàng Niết Bàn Đan là thứ hắn tìm được trong ký ức của Đan Hoàng. Bản thân Phượng Hoàng Niết Bàn vốn không phải chuyện đơn giản. Không có huyết mạch Phượng Hoàng mà muốn sống lại từ tro tàn, thậm chí còn mạnh mẽ hơn, là điều không thể.
Nhưng Đan Hoàng đã dùng đại tạo hóa, đại thủ đoạn, tạo ra Phượng Hoàng Niết Bàn Đan, mô phỏng trạng thái này, giúp người khác đạt đến trạng thái Phượng Hoàng Niết Bàn. Chỉ là tỷ lệ thành công vẫn không cao, huống chi trong cơ thể hắn còn có lôi đình phù chú không ngừng phun trào lôi đình năng lượng.
Với người bình thường, đây là con đường chết, không có khả năng thành công. Nhưng Sở Vân Phàm có ký ức của Đan Hoàng. Năm xưa Đan Hoàng cũng từng niết bàn qua, nên hắn biết nhiều điều mà người khác không biết, giúp tăng cao phần thắng.
Hắn đã không còn như những năm trước, phải đến mức bị dồn ép mới dám sử dụng một chút cơ hội ít ỏi.
"Nhưng ta có niềm tin rất lớn, nàng không cần lo lắng. Đây là cơ hội tốt. Tình hình liên bang hiện nay nàng cũng biết, nếu không nhanh chóng tăng cường thực lực, ta sẽ rất bị động!"
Thấy Sở Vân Phàm nói chắc chắn như vậy, Đường Tư Vũ dù trong lòng vẫn còn lo lắng, nhưng không thể ngăn cản được.
Nàng nhìn Sở Vân Phàm, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Ta định sau chuyện này sẽ về Đường gia bế quan. Ta muốn dẫn ra công lực từ truyền thừa bảo châu. Chỉ có như vậy, ta mới có thể nhanh chóng đuổi kịp bước chân của ngươi!"
Tuy rằng cảnh giới của nàng vẫn cao hơn Sở Vân Phàm, nhưng thời gian trôi đi, Sở Vân Phàm tiến bộ càng lúc càng nhanh, không chi sức chiến đấu, mà ngay cả cảnh giới cũng vượt qua nàng. Nàng cảm thấy mình ngày càng không thể giúp được Sở Vân Phàm.
Dù tốc độ tu luyện của nàng so với người thường mà nói, đã gần như không tưởng tượng nổi. Nếu những người bị kẹt ở cảnh giới này nhiều năm biết được, có lẽ sẽ buồn bực đến đập đầu tự vẫn.
Nhưng so với sự tiến bộ của nàng, Sở Vân Phàm hiển nhiên còn kinh người hơn. May mắn là nàng còn một viên truyền thừa bảo châu, vẫn chưa mở ra kể từ khi nàng bước vào Thần Thông cảnh. Bên trong truyền thừa bảo châu phong ấn công lực cực kỳ tinh thuần. Một khi có thể dẫn dắt nó ra, sẽ đủ để tu vi của nàng đột nhiên tăng mạnh trong thời gian ngắn.
Sở Vân Phàm cảm thấy ấm áp trong lòng. Hắn hiểu ý Đường Tư Vũ, và cũng không muốn ngăn cản. Tình hình liên bang hiện nay đang hỗn loạn, tăng cường thực lực bản thân mới là thượng sách tự vệ.
"Được, nàng về bế quan tu luyện đi!" Sở Vân Phàm nói. "Ta sẽ để Lôi Đình Phong Dực Thú về với nàng, tiện thể giúp nàng hộ pháp, tránh xảy ra bất ngờ. Khoảng thời gian này, ta sẽ ra ngoài thu thập dược liệu cho Phượng Hoàng Niết Bàn Đan. Một số dược liệu ta có thể thông qua chấp pháp bộ đặc biệt để thu thập, nhưng có một vị thuốc chính, tên là Phượng Hoàng Thảo, chỉ có thể tự ta đi tìm!"
"Ừm, ngươi phải cẩn thận!”
Đường Tư Vũ nói.
Trong lúc hai người nói chuyện, Lôi Đình Phong Dực Thú và Hắc Long Vương đã quét dọn chiến trường xong. Dù nơi này rộng lớn, nhưng với tu vi của cả hai thì việc này rất đơn giản.
"Tòa động phủ này là do một đại năng thượng cổ để lại, then chốt nằm ở Lôi Thần Quyền Trượng. Nhưng bây giờ ta vẫn chưa thể khống chế Lôi Thần Quyền Trượng, nên cũng không thể khống chế tòa động phủ này, chỉ có thể để lại vậy!"
Sở Vân Phàm nói. Không có Lôi Thần Quyền Trượng, hắn không có cách nào khống chế động phủ này, chỉ có thể mặc kệ. Hắn thấy những con rối đã bị đánh nát đang dần ngưng tụ lại, đặc biệt là bốn con rối cấp Thần Thông cảnh, trấn giữ một phương. Chúng từng bị Ngạc Thương đánh tan, nhưng giờ đang dần khôi phục.
Sở Vân Phàm vẫn cảm nhận được kết giới bên ngoài động phủ cũng đang không ngừng khôi phục. Rõ ràng tòa động phủ này có nguồn năng lượng cốt lõi của riêng nó. Chỉ cần không bị đánh nát hoàn toàn, những con rối, trận pháp và các biện pháp bảo vệ sẽ tự động khôi phục theo thời gian.
"Được rồi, chúng ta rời khỏi đây thôi!"
Sở Vân Phàm nói rồi xông lên trước, bay ra ngoài.
Dù công lực của hắn bị phong ấn, nhưng đã đạt đến Thần Thông cảnh, phi hành gần như là bản năng. Chỉ cần một chút công lực là có thể bay được.
Đường Tư Vũ, Lôi Đình Phong Dực Thú và Hắc Long Vương cũng nối đuôi nhau bay ra ngoài.