Sở Vân Phàm khẽ cười lạnh, nhìn Kim Phong với ánh mắt lạnh lùng.
"Xem như ngươi có chút thực lực, nhưng cũng không thể ỷ mạnh hiếp yếu như vậy. Đại Hoan Hỉ Tông chúng ta không phải dễ trêu đâu!"
Kim Phong lớn tiếng nói.
"Đại Hoan Hỉ Tông? Cái thá gì, một đám bàng môn tà đạo cũng dám huênh hoang?" Sở Vân Phàm cười khẩy.
"Ngươi..." Kim Phong trừng mắt nhìn Sở Vân Phàm, ánh mắt lộ rõ sát khí.
Hắn hiểu rằng, hôm nay khó mà xong chuyện một cách đễ dàng rồi.
Đột nhiên, Kim Phong rút từ bên hông ra một cái hồ lô lớn màu đỏ. Hắn giơ cao hồ lô, dốc Tiên Thiên chân khí vào, ngay lập tức, một con rết phấn đỏ từ trong hồ lô bay ra, nhanh như chớp giật, lao thẳng về phía Sở Vân Phàm.
Trên mặt Kim Phong lộ ra nụ cười nham hiểm. Hắn biết rõ cái hồ lô này lợi hại đến mức nào. Đây là một ngụy pháp khí hắn vô tình có được, sau nhiều năm tế luyện, nó đã hoàn toàn hòa làm một với hắn. Thông qua bảo hồ lô này, hắn đã lén đánh úp rất nhiều đối thủ có tu vi tương đương, thậm chí còn làm một cao thủ Thần Thông cảnh bị trọng thương.
Dù chỉ là một cao thủ mới bước vào Thần Thông cảnh, nhưng cũng đã là một chiến tích đáng gờm. Một kẻ Tiên Thiên cảnh có thể ám toán Thần Thông cảnh, nói ra ai cũng phải nể. Đương nhiên, hắn sẽ không đi khoe khoang chiến tích này, vì đây là lá bài tẩy, không thể tùy tiện phô trương.
Hơn nữa, làm vậy sẽ khiến những cao thủ Thần Thông cảnh khác bất mãn.
Chiêu này của hắn xưa nay bách phát bách trúng, tên đáng chết này, đù tu vi mạnh hơn, cũng phải chết chắc.
Nhưng nụ cười của hắn gần như đông cứng lại ngay lập tức. Con rết phấn đỏ phun ra làn sương màu hồng, khi sắp chạm vào Sở Vân Phàm, hắn đột nhiên há miệng, hét lớn một tiếng, tức thì một làn sóng âm vô hình khuếch tán ra.
Con rết phấn đỏ ngay lập tức tan thành mây khói, như thể bị một cự lực khủng khiếp nghiền nát, biến mất không dấu vết.
"Cái gì? Sao có thể?"
Kim Phong câm lặng, cổ họng nghẹn cứng.
Chiêu thức bách phát bách trúng của hắn giờ lại võ dụng trước mặt Sở Vân Phàm. Điều này có nghĩa gì? Nó cho thấy Sở Vân Phàm lợi hại hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.
"Còn muốn dùng thủ đoạn này ám hại ta, thật không thể tha thứ!"
Sở Vân Phàm quát lạnh một tiếng, vung tay đánh ra. Không thấy hắn có động tác gì đặc biệt, chỉ là một chưởng bình thường, chưởng lực mạnh mẽ bùng nổ, nhưng lại không hề tiết ra ngoài. Trong khi những người khác còn chưa kịp nhận ra điều gì khác thường, họ kinh hoàng chứng kiến Kim Phong bị thiêu rụi từ từ, hóa thành tro bụi, tan biến theo gió.
Toàn trường im phăng phắc, mọi người trợn tròn mắt nhìn Sở Vân Phàm, như thể vừa thấy ma, không dám tin vào mắt mình.
Đây là một cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong, thậm chí còn mạnh hơn cả thành chủ Lâm Hồng Phong, vậy mà lại bị Sở Vân Phàm một chưởng hời hợt tiêu diệt.
Thậm chí họ còn không cảm nhận được chưởng phong, không có biến cố kinh thiên động địa nào, chỉ thấy Kim Phong cứ thế mà chết.
Họ đương nhiên không nghi ngờ mắt mình, vậy thì chỉ có một khả năng: công lực của Sở Vân Phàm vượt xa trí tưởng tượng của họ, có thể khống chế sức mạnh đến mức hoàn hảo.
Chỉ có khả năng này.
Lâm Hồng Phong càng thêm kinh hãi. Hai con của ông, Lâm Hạo Nhân và Lâm Thần Hi, có lẽ chưa hiểu rõ ý nghĩa của việc này, nhưng ông thì hiểu rất rõ. Chuyện này, đối với ông mà nói, là hoàn toàn không thể nào làm được. Đây là chuyện mà con người có thể làm được sao?
Ít nhất, ở cảnh giới Tiên Thiên là không thể. Chỉ có một khả năng, vị cao thủ mà con gái ông nhắc đến, rất có thể là một cao thủ Thần Thông cảnh.
Nghĩ đến đây, ông hoàn toàn mất bình tĩnh.
"Đa tạ Sở tiên sinh đã giúp chúng ta giải trừ cảnh khốn khó!"
Lâm Hồng Phong cúi người làm đại lễ.
"Không có gì, tiện tay thôi. Hơn nữa, bọn họ còn muốn cướp đồ đệ của ta, lẽ nào ta lại làm ngơ?" Sở Vân Phàm khẽ mỉm cười.
Ban đầu ông cũng không định nhận Lâm Thần Hi làm đồ đệ, nhưng đã nhận rồi thì đương nhiên không thể để người của Đại Hoan Hỉ Tông mang đi.
Dựa theo công pháp lô định của Đại Hoan Hi Tông, nếu Lâm Thần Hi bị mang đi, hậu quả khó mà lường được.
"Sư phụ, quả nhiên người vẫn quan tâm ta!"
Lâm Thần Hi cười hì hì, làm nũng.
Sở Vân Phàm nhặt cái hồ lô màu đỏ lên, nói: "Bản thân cái hồ lô này phẩm chất không tệ, tiếc là lại bị luyện chế thành thứ rác rưởi. Để ta tế luyện lại một chút, có thể dùng để ôn dưỡng phi kiếm, còn hơn là cái thứ rết ghẻ kia!"
Sở Vân Phàm nhìn cái hồ lô đỏ trên tay nói. Bản thân nó vốn là thiên tài địa bảo, đáng tiếc bị luyện thành ngụy pháp khí, mà Kim Phong lại còn đắc ý.
Đối với Sở Vân Phàm mà nói, đây chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ.
Đan Hoàng tuy giỏi luyện đan, nhưng không có nghĩa là không biết luyện khí. Trên thực tế, cao thủ đạt đến trình độ nhất định đều biết cả hai, chỉ là trình độ khác nhau mà thôi.
"Đa tạ sư phụ!"
Lâm Thần Hi vui vẻ nói.
"Sở tiên sinh, tuy bây giờ ngài đã đánh lui người của Đại Hoan Hỉ Tông, nhưng e rằng họ sẽ không bỏ qua đâu!"
Lâm Hồng Phong thận trọng nói với Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm hiểu ý ông ngay lập tức, nói: "Yên tâm đi, nếu người của Đại Hoan Hỉ Tông muốn đến, ta sẽ khiến chúng có đi không về. Cái tông môn tu luyện công pháp thương thiên hại lý như vậy, quả thực đạo trời không dung, ta thấy rồi, đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua!"
"Tuy nhiên, Đại Hoan Hỉ Tông không phải là tông môn tầm thường. Dù không bằng ba thế lực lớn, nhưng cũng là nhất lưu. Nghe nói tông chủ của Đại Hoan Hỉ Tông từ rất lâu trước đây đã bước vào Thần Thông cảnh!" Lâm Hồng Phong vẫn lo lắng nói.
Ông biết Sở Vân Phàm cũng là cao thủ Thần Thông cảnh, nhưng Thần Thông cảnh với Thần Thông cảnh hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
"Ta đã nói vậy thì có nắm chắc. Lâm thành chủ không cần lo lắng!"
Sở Vân Phàm dừng một chút rồi nói. Với tốc độ khôi phục hiện tại, ông sẽ sớm đạt đến Thần Thông cảnh tầng bốn. Đến lúc đó, một tông chủ Đại Hoan Hi Tông chắng là gì cả.
"Đa tạ Sở tiên sinh!"
Lâm Hồng Phong chắp tay nói, nhưng trong mắt vẫn lóe lên vẻ lo lắng. Ông đã hạ một quyết định trong lòng.
P/s: Cầu phiếu đề cử truyện Ngũ Hành Thiên, mong anh em ủng hộ Hoàng Châu!