Sở Vân Phàm thì không để bụng, nhưng người thân, bạn bè của hắn thì phát điên thật rồi. Hơn vạn tỷ tiền treo thưởng, cả thế giới ngầm sôi sục, đang ráo riết đổ về phía hắn.
Vậy mà hắn vẫn chẳng hề né tránh, ra vẻ "ta đây chẳng quan tâm" hết sức!
Thái độ đó càng khiến lão tổ Sở gia, nguyên soái Chúc Bất Bình sốt ruột.
Lão tổ Sở gia gửi tin nhắn tới, vỏn vẹn vài chữ: "Ngươi lỗ mãng!"
Nhưng Sở Vân Phàm biết, ý lão tổ muốn nói: "Ngươi điên rồi hả!"
Không chỉ lão tổ Sở gia, nguyên soái Chúc Bất Bình và những người khác cũng gửi tin đến, đều chung một ý, hỏi Sở Vân Phàm sao đột nhiên lại nói ra những lời đó.
Trong tình hình hiện tại, im lặng là vàng. Sở Vân Phàm chẳng phải đang tìm thảo dược để luyện đan, giải quyết mầm họa trong cơ thể sao? Đó mới là việc quan trọng nhất, phải không?
Đó mới là thượng sách. Đằng này, Sở Vân Phàm lại khuấy động cả Liên bang, thậm chí cả Côn Lôn giới phải chú ý.
Thế giới ngầm sục sôi là một chuyện, nhưng muốn ra tay với Sở Vân Phàm, chắc chắn không chỉ có thế giới ngầm của Liên bang Nhân loại. E rằng Vạn Yêu Sơn, Hải tộc cũng sẽ phái cao thủ đến.
Dù sao, Vạn Yêu Sơn và Hải tộc đã mất vô số cao thủ dưới tay Sở Vân Phàm. Thánh Giao Quốc của Vạn Yêu Sơn trong một trận chiến đã tổn thất mấy chục yêu thú Thần Thông cảnh, nghĩ thôi đã thấy xót ruột.
Đến lúc đó sẽ có bao nhiêu kẻ ra tay? Thật không dám tưởng tượng. Bao nhiêu người muốn Sở Vân Phàm chết? Đó là một con số kinh khủng.
Đối mặt với chất vấn của lão tổ Sở gia, Sở Vân Phàm biết, lúc này không cho họ một lời giải thích thì không xong.
Hắn mở cuộc gọi video riêng, triệu tập lão tổ Sở gia, nguyên soái Chúc Bất Bình, Sở Hạo Nguyệt, Đường Tư Vũ, Thiên Long lão nhân và những cao thủ Thần Thông cảnh thân thiết với hắn.
"Rốt cuộc ngươi nghĩ gì vậy? Ngươi có biết giờ ngươi nguy hiểm đến mức nào không? Ta lập tức phái máy bay đến đón ngươi, ngươi về ngay Sở gia. Ta không tin còn ai dám đến Sở gia giết người!" Video vừa bắt đầu, lão tổ Sở gia đã nói như bắn súng.
Sở gia hiện giờ là gia tộc đứng đầu trong sáu đại gia tộc, có thể nói là đệ nhất gia tộc của Liên bang, uy thế khác hẳn trước kia.
"Vô dụng thôi. Giờ có bao nhiêu cặp mắt đang đán vào ta, ông có tin không, tôi vừa bước lên máy bay, nó sẽ gặp nạn ngay, thậm chí còn bị oanh tạc bằng đạn hạt nhân ấy chứ!” Sở Vân Phàm nói, "Túc đó, tôi có kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chăng hay!"
Nói đến đây, khóe miệng Sở Vân Phàm hơi nhếch lên, cười.
"Bọn chúng dám!" Lão tổ Sở gia lớn tiếng nói, nhưng ông không kiên trì. Vì ông biết, bọn chúng thật sự dám. Tuy đắc tội Sở gia là chuyện kinh khủng, nhưng trước món lợi ngàn tỷ, ai có thể cưỡng lại sự hấp dẫn đó?
Thậm chí, chính lão tổ Sở gia cũng biết, nếu người đó không phải Sở Vân Phàm, mà là người khác, chưa chắc ông đã nhẫn được sự cám dỗ như vậy.
"Ngươi còn cười được à? Đã bảo ngươi đừng nói gì, ngươi cứ thích. Lần này tính sao đây!" Nguyên soái Chúc Bất Bình thấy Sở Vân Phàm còn cười được thì giận tím mặt.
Ông là người mạnh mẽ, dù đối mặt với Yêu tộc cũng chưa bao giờ chịu thua, nhưng lần này, quy mô quá lớn, ngay cả ông cũng cảm thấy gần như xong đời.
"Ta xuất quan giúp ngươi!" Đường Tư Vũ nói thẳng, đôi mắt đẹp lộ rõ vẻ lo lắng.
Sở Vân Phàm chỉ lắc đầu, rồi nói: "Tuy lần này gây ra động tĩnh lớn, nhưng đó vốn là mục đích của ta. Trước kia, vì thực lực của ta, bọn chúng còn kiêng dè, nhưng có mấy ai thật tâm phục khẩu phục? Không biết bao nhiêu kẻ đang tính kế đối phó ta trong bóng tối. Nếu bọn chúng muốn đối phó ta, vậy ta cho bọn chúng một cơ hội. Chứ để bọn chúng ấm ức đến chết sao?"
Sở Vân Phàm còn dí dỏm pha trò.
"Nếu thực lực của ngươi còn đó, ngươi muốn làm gì thì làm, chúng ta không ý kiến. Nhưng tình hình hiện tại của ngươi rõ ràng không ổn, ngươi còn cười được!"
Lão tổ Sở gia không vui nói.
"Không sai. Thế giới ngầm sôi sục, hơn vạn tỷ, đến Tổng thống Liên bang e rằng cũng khó bảo toàn!" Sở Hạo Nguyệt chen vào.
"Chưa hết đâu, vì hơn vạn tỷ này, gần đây có không ít người tìm ta nói giúp, muốn thuyết phục ta ra tay đấy. Ta biết, có vài lão già cũng động tâm, có thể sẽ xuống núi. Lúc đó, tình thế đối với ngươi không có lợi đâu!" Thiên Long lão nhân nói. Khác với những người khác, ông ở vực ngoại, tin tức nhận được cũng khác, nhưng cũng nghiêm trọng không kém, thậm chí có những kẻ ngay cả ông cũng phải kiêng kỵ ba phần.
Vì Sở Vân Phàm, vì hơn vạn tỷ, bọn chúng đều xuống núi.
"Nếu không phải thân thể tôi có vấn đề, bọn chúng e rằng còn không dám manh động đâu. Bọn kia ranh ma lắm, giả vờ thì không qua mắt được bọn chúng đâu!"
Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
"Ai là bạn, ai là thù, đó là vấn đề chúng ta phải đối mặt hiện giờ. Thay vì để sau này bọn chúng ngáng chân, chi bằng bây giờ giải quyết luôn. Tôi có linh cảm, Liên bang chúng ta với Vạn Yêu Sơn, với Hải tộc nhất định sẽ có một trận chiến. Lúc đó, những kẻ này đều là nhân tố bất ổn!"
Lúc này, lão tổ Sở gia và những người khác hơi trầm mặc. Quả thực, gần đây Vạn Yêu Sơn và Hải tộc quá mức hung hăng, Tư Mã Chiêu chi tâm, ai cũng biết.
Mà Sở Vân Phàm lại là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt của bọn chúng.
Lời Sở Vân Phàm nói rất có thể sẽ thành hiện thực.
“Nhưng dù sao, vẫn quá nguy hiểm!" Đường Tư Vũ vẫn không đồng ý.
"Yên tâm đi, tôi có chắc chắn, cũng có chừng mực. Chuyện lần này đối với tôi, là nguy hiểm, cũng là kỳ ngộ. Đánh một trận định càn khôn. Liên bang thi hành bao năm nay, không biết tích tụ bao nhiêu mặt tối. Có một số việc, các người không tiện làm, nhưng tôi thì chẳng ngại!" Sở Vân Phàm nói, "Nếu bọn chúng không ra mặt, coi như bọn chúng gặp may. Còn nếu ra mặt, đó là tự tìm đường chết, đừng trách ai!"
Sở Hạo Nguyệt nhìn Sở Vân Phàm, không khỏi trợn to mắt, đột nhiên cảm thấy tầm vóc của mình cách Sở Vân Phàm quá xa. Nếu đổi lại là anh ta, trong tình huống này, ước gì trốn trong Sở gia, không dám bước chân ra ngoài, đợi đến khi khôi phục mới thôi.
Nhưng Sở Vân Phàm lại định biến nguy cơ thành cơ hội, tóm gọn những kẻ ẩn mình trong bóng tối.
"Tiểu tử ngươi đủ thâm hiểm. Đắc tội ngươi, coi như bọn chúng xui xẻo tám đời!"
Thiên Long lão tổ xác định Sở Vân Phàm thật sự có nắm chắc, không khỏi trêu ghẹo.
"Sao lại gọi là thâm hiểm? Nếu bọn chúng không tham lam như vậy, tự nhiên sẽ không có chuyện gì!"
Sở Vân Phàm cười hì hì.
"Được rồi, cứ vậy đi. Bên tôi còn có chuyện các người phải phối hợp. Lần này, tôi ngược lại muốn xem xem, ai là bạn, ai là thù!"