Những vết nứt chẳng chịt, thậm chí còn vương vết máu tiên, trải qua vô số năm, những vết máu này vẫn còn mang theo những gợn sóng năng lượng khó tin, khiến người ta kinh hãi.
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào cây cung dài này, ai nấy đều hiểu, đây chính là lá bài tẩy thực sự của Sở Vân Phàm.
Chỉ là, cây cung này khiến người ta có cảm giác kinh hồn bạt vía, nhưng chẳng phải nó vẫn chỉ là một cây cung tàn sao?
Sở Vân Phàm sử dụng cây cung này quá ít lần, và cho đến tận bây giờ, rất nhiều người còn chưa biết đến sự tồn tại của Xạ Nhật Cung. Nhưng sau ngày hôm nay, tất cả sẽ không còn gì phải giấu giếm nữa.
Bởi vì trên bầu trời, có vô số cặp mắt đang quan sát thông qua vệ tinh, thấy rõ sự tồn tại của cây cung này.
Nhưng đối với Sở Vân Phàm mà nói, điều đó cũng không sao cả. Ủy lực của Xạ Nhật Cung vốn không nằm ở chỗ đánh lén, dù biết rõ sự tồn tại của nó, không phòng ngự được vẫn là không phòng ngự được.
Sở Vân Phàm truyền pháp lực vào trong cung, nhất thời vô số ánh sáng pháp lực bùng nổ trên thân cây cung dài.
"Không ổn!"
Lúc này, sắc mặt năm người rốt cục thay đổi. Trước đó họ không cảm thấy gì, nhưng giờ họ phát hiện ra một luồng hơi thở cực kỳ nguy hiểm tỏa ra từ người Sở Vân Phàm.
Chính xác hơn, là từ cây cung trên tay hắn, một khí tức khiến họ kinh hãi.
"Chết dưới cây cung này, các ngươi cũng coi như là chết có ý nghĩa!”
Sở Vân Phàm cất cao giọng nói. Cây cung này, vào thời đại siêu cổ đại, đã bắn chết không biết bao nhiêu cường địch.
Nếu là vào thời điểm đó, những kẻ này thậm chí còn không có tư cách bị Xạ Nhật Cung bắn chết.
Vô số pháp lực sôi trào, hóa thành một con Kim Ô, quét ngang, trong nháy mắt bắn ra.
Tốc độ nhanh đến mức cực hạn, Kim Ô trong nháy mắt đánh về phía tộc trưởng lão của bộ tộc Hung Ngạc Biển Sâu. Chỉ một mũi tên, vị cao thủ tộc trưởng lão của bộ tộc Hung Ngạc Biển Sâu trực tiếp hiện nguyên hình, nỗ lực mượn sức mạnh bản thể để chống lại.
Nhưng căn bản không có tác dụng.
"Ầm!"
Vị cao thủ Thần Thông cảnh tầng sáu của bộ tộc Hung Ngạc Biển Sâu rốt cục cảm nhận được cảm giác mà Yêu Giáo giáo chủ đã trải qua trước đây. Vào lúc ấy, công lực của Sở Vân Phàm còn kém xa hiện tại, mà uy lực đã vô cùng đáng sợ rồi, huống hồ là bây giờ.
"Oành!"
Vị cao thủ tộc trưởng lão của bộ tộc Hung Ngạc Biển Sâu nổ tung giữa không trung, hóa thành huyết vụ đầy trời, trực tiếp tan xác, chết không có chỗ chôn.
Sau khi một mũi tên bắn chết cao thủ bộ tộc Hung Ngạc Biển Sâu, Sở Vân Phàm không hề dừng lại, ngưng tụ lại công lực toàn thân, sau đó đồn toàn bộ vào cung, một mũi tên nữa lại bắn ra.
"Oành!"
Vị cao thủ bộ tộc Cá Voi Biển Sâu thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã trực tiếp bị đánh trúng, giống như cao thủ bộ tộc Hung Ngạc Biển Sâu, một mũi tên nổ tung giữa không trung, tan xác.
"Chạy mau!"
Lúc này, dù phản ứng chậm đến đâu, ba cao thủ còn lại cũng đã kịp nhận ra. Họ không còn chút tự tin và thong dong nào như trước. Việc Sở Vân Phàm nhanh như chớp bắn chết từng người khiến họ khiếp đảm.
“Giờ mới chạy? Kịp sao?" Sở Vân Phàm lần thứ hai kéo căng cây cung, vô số pháp lực hội tụ vào trong, hóa thành một con Kim Ô to lớn, bắn nhanh ra.
"Oành!"
Vị cao thủ Yêu tộc của Thánh Giao Quốc còn chưa kịp thoát ra, thậm chí còn chưa kịp ra tay, đã bị bắn nổ giữa không trung, hóa thành huyết vụ đầy trời.
Sở Vân Phàm hơi dừng lại một chút. Ba mũi tên này đã tiêu hao quá nhiều công lực trong cơ thể hắn, dẫn đến năng lượng lôi đình trong người càng thêm hỗn loạn.
Hắn hít sâu một hơi, cây cung trong tay lại một lần nữa bị kéo căng, và năng lượng lôi đình sôi trào trong cơ thể hắn được Sở Vân Phàm ngưng tụ toàn bộ lên Xạ Nhật Cung.
Trên Xa Nhật Cung hình thành một con Kim Ô, và xung quanh con Kim Ô này tràn ngập năng lượng lôi đình.
"Xèo!"
Kim Ô vỗ cánh gáy dài một tiếng, quét ngang bầu trời, đánh trúng người tông chủ Phi Hoa Tông.
"Oành!"
Tông chủ Phi Hoa Tông hét thảm một tiếng, toàn bộ thân hình nổ tung.
Bị bắn nổ giữa không trung, chết thảm trong nháy mắt!
Và lúc này, chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, Sở Vân Phàm đã bắn chết bốn cao thủ Thần Thông cảnh tầng sáu, sự tàn khốc đó trực tiếp trấn áp tất cả mọi người.
Sức mạnh kinh khủng như vậy, ai mà không chấn động!
Không chỉ là rất nhiều cao thủ Tiên Thiên cảnh tại hiện trường, mà ngay cả những thế lực lớn đang quan chiến thông qua vệ tinh trên bầu trời cũng đều trợn tròn mắt.
Tất cả mọi người đều không ngờ rằng, Sở Vân Phàm đến trình độ này, vẫn còn có thể bùng nổ ra chiến lực như vậy.
Lần này họ xem như là hoàn toàn tin tưởng, Sở Vân Phàm đúng là đã giăng bẫy, tất cả đều chờ họ nhảy vào. Nực cười là trước đó họ còn chắc chắn như vậy, cho rằng nhất định có thể giết chết Sở Vân Phàm.
Thậm chí, vì tranh giành hơn vạn tỷ, chính bản thân họ đã bạo phát không chỉ một lần chiến đấu.
Bây giờ nghĩ lại thật đáng sợ.
"Tại sao lại như vậy, tại sao hắn lại mạnh đến vậy?"
"Điều này không thể nào? Ta không tin!"
“Rút lui tất cả những bố trí nhằm vào Sở Vân Phàm!”
Một thế lực lớn vội vàng ra lệnh. Sở Vân Phàm đã không thể ngăn cản được nữa rồi, nếu để Sở Vân Phàm biết họ đã từng nhắm vào hắn, với tính cách có thù tất báo của hắn, chỉ sợ họ cũng khó có kết cục tốt đẹp.
Lúc này họ không còn bất kỳ ý định thu hoạch nào nữa, tất cả những ý nghĩ trước đây đều được chứng minh là đang tìm đến cái chết.
Mà Sở Vân Phàm không hề biết những hành động của những thế lực lớn kia, chỉ là sải bước ra, lôi đình song sí sau lưng triển khai, một bước đuổi kịp Lục Thần Sứ, chặn đường hắn.
"Ngươi chính là Lục Thần Sứ? Trước đây ta đã giết một tên Thất Thần Sứ, xem ra, các ngươi hẳn không phải là một người, hẳn là có một tổ chức. Thế nào, có hứng thú không, nói cho ta biết một chút, rốt cuộc là một tổ chức gì?" Sở Vân Phàm nhìn Lục Thần Sứ nói. Hắn đã nhận ra được, hai người lấy danh xưng Thần Sứ này, chỉ sợ thuộc về một tổ chức vô cùng mạnh mẽ.
Chỉ riêng Thất Thần Sứ đã là Thần Thông cảnh trở lên, Lục Thần Sứ lại càng là Thần Thông cảnh tầng sáu, vậy nếu phía trước còn có Ngũ Thần Sứ, Tứ Thần Sứ, Tam Thần Sứ, Nhị Thần Sứ, Nhất Thần Sứ thì sẽ cường đại đến mức nào.
Có Thần Sứ, có thể hay không cũng có Thần Linh?
Hắn không biết Thần Linh này là ai, nhưng có thể khiến Thần Thông cảnh cúi đầu xưng thần, hiển nhiên không phải là kẻ đầu đường xó chợ.
"Ngươi không nên biết, đó là thế lực ngươi không trêu chọc nổi. Đắc tội chúng ta, ngươi không biết sẽ có kết cục gì tốt đẹp đâu!" Lục Thần Sứ nhìn Sở Vân Phàm, ánh mắt lạnh lùng nói.
"Ngu xuẩn mất khôn!" Sở Vân Phàm biết, không thể thăm dò được tin tức gì từ trên người hắn nữa.
“Đã như vậy, vậy ngươi hãy chết đi!”
Sở Vân Phàm cao giọng hét lớn, Lục Thần Sứ phản ứng bằng cách bóp nát một đạo quyển trục, một cánh cửa truyền tống bỗng dưng xuất hiện, và hắn muốn chạy trốn.
Nhưng lần này Sở Vân Phàm làm sao có thể để hắn đào tẩu.
"Ầm!"
Lục Thần Sứ hét thảm một tiếng, cả người vỡ tan ra, căn bản chưa kịp chạy trốn tới bên kia cánh cửa truyền tống, đã chết thảm.