Lại là một kích tất sátl
Con hung thú uy danh hiển hách, khiến Chúc Bất Bình cùng hai vị nguyên soái kia gần như bất lực, vậy mà trong tay Sở Vân Phàm, lại không qua nổi hai chiêu.
"Đời sau cháu của ngươi cũng mạnh quá rồi đấy!"
Trưởng ngục, người nãy giờ vẫn im lặng, cũng phải thốt lên kinh ngạc.
Nếu Sở lão tổ mạnh mẽ như vậy thì còn dễ hiểu, nhưng Sở Vân Phàm chỉ là một trong số vô vàn hậu duệ của Sở lão tổ mà thôi.
Những đời sau cháu như Sở Vân Phàm, Sở gia ít nhất cũng phải có đến mấy chục vạn người, vậy mà lại xuất hiện một yêu nghiệt đến vậy.
"Ha ha ha, đúng là huyết mạch của ta!"
Sở lão tổ cười lớn đắc ý.
Trong lúc đó, ba người họ liên tục bị con bò sát đen hung hãn kia dồn ép lùi lại.
Con bò sát đen kia cũng đã chứng kiến trận chiến kinh người vừa rồi, thực lực đáng sợ của Sở Vân Phàm khiến nó kinh hồn bạt vía. Dù nó giao đấu với song đầu Ngân Lang cũng không thể dễ dàng chém giết đối thủ như vậy.
Lúc này, nó cảm nhận rõ ràng ánh mắt Sở Vân Phàm đang hướng về phía mình, không hiểu sao đột nhiên có cảm giác như bị một nhân vật khủng bố nào đó để mắt tới.
Dù cảm giác này vô cùng hoang đường, nhưng nó vẫn không thể xua tan.
Nó rít lên một tiếng, phun ra Long Chi Thổ Tức hòng đẩy lùi ba người đang kìm hãm mình. Vốn dĩ đang chiếm thế thượng phong, việc này không hề khó.
Nhưng còn chưa kịp quyết định có nên rút lui hay không, nó đã thấy một bóng người đạp trên độn quang, xé gió lao đến giữa chiến trường, chớp mắt đã áp sát trước mặt.
"Tiếp theo đến lượt ngươi!"
Sở Vân Phàm xuất hiện ngay trước mặt con bò sát đen, lạnh nhạt nói.
Con bò sát đen này mạnh hơn cặp song đầu Ngân Lang kia không ít, nhưng dưới con mắt Sở Vân Phàm, chúng chẳng khác gì nhau.
"Rống!"
"Nhân loại, khinh người quá đáng!"
Con bò sát đen cảm nhận được sự coi thường trong thái độ của Sở Vân Phàm, trong lòng càng thêm giận dữ.
Sau một tiếng rít, nó biến thành một người đàn ông trung niên mặc áo đen, toàn thân tỏa ra hung uy kinh người, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Sở Vân Phàm.
"Hôm nay ngươi đừng hòng sống yên ổn, giết nhiều người của Vạn Yêu Sơn chúng ta như vậy, ngươi nhất định phải chết!"
Người đàn ông trung niên áo đen gằn giọng nói.
"Vậy thì sao? Ta đã sớm nhìn thấu kế hoạch của các ngươi rồi, chẳng phải các ngươi đang cố kéo dài thời gian, để Bạch Vũ Lâm tiến vào đệ nhất ngục giam quấy rối, thả hết phạm nhân bên trong ra sao?"
Sở Vân Phàm bình thản nhìn người đàn ông trung niên áo đen nói.
"Cái gì?” Vẻ mặt người đàn ông trung niên áo đen khựng lại. Đây là kế hoạch tuyệt mật của bọn chúng, chỉ những kẻ đạt Thần Thông cảnh mới biết.
Vậy mà Sở Vân Phàm lại vạch trần tất cả. Nhìn bộ dạng thản nhiên của hắn, dường như chẳng hề coi trọng chuyện này, điều đó cho thấy một sự thật đáng sợ.
Không chỉ kế hoạch bị nhìn thấu, mà có lẽ toàn bộ kế hoạch đã bị phá hỏng.
"Sao ngươi có thể biết?"
Người đàn ông trung niên áo đen vẫn không thể tin được.
"Bởi vì Bạch Vũ Lâm đã bị ta chém rồi. Nếu không thì làm sao ta biết được kế hoạch của các ngươi? Các ngươi cho rằng thả ra một ít tù nhân là có tác dựng sao? Số lượng đối với ta mnà nói, căn bản không có ý nghĩa gì!”
Sở Vân Phàm thản nhiên nói.
"Vậy ra mấy người các ngươi là cao thủ dưới trướng Thánh Giao Quốc? Lần này, các ngươi đừng hòng trốn thoát. Ta không tin, chết nhiều Thần Thông cảnh như vậy, Thánh Giao Quốc các ngươi lại không hề hay biết!"
Sở Vân Phàm đương nhiên là đang cố tình gài bẫy người đàn ông áo đen này. Dù sao, kết quả cũng không khác gì nhau. Bạch Vũ Lâm tuy trốn thoát, nhưng cũng đã bị Sở Vân Phàm trọng thương, có lẽ giờ lành ít dữ nhiều.
Người đàn ông trung niên áo đen nhất thời lạnh toát sống lưng. Hắn vạn lần không ngờ, cuối cùng lại thành ra cục diện này. Nếu là người khác nói, hắn chắc chắn không tin, bởi vì hắn biết rõ thực lực của Bạch Vũ Lâm, chắc chắn mạnh hơn hắn. Trong đám nhân loại, người đủ sức ngang hàng với hắn cũng không nhiều.
Nhưng người này lại là Sở Vân Phàm, hắn đã tận mắt chứng kiến màn thể hiện kinh người của Sở Vân Phàm, những Thân Thông cảnh kia trong tay hắn chăng khác nào cỏ rác.
Hoàn toàn không phải đối thủ.
Tính ra, dù Bạch Vũ Lâm có tiến vào bên trong, thả hết đám tử tù Thần Thông cảnh kia ra, chỉ cần một mình Sở Vân Phàm cũng đủ sức trấn áp tất cả.
Nghĩ đến đây, e rằng Bạch Vũ Lâm lành ít dữ nhiều. Nếu không, giờ này chắc đã có động tĩnh gì đó rồi mới phải.
Lần này có thể nói là tổn thất nặng nề, không chỉ hung thú Thần Thông cảnh thương vong nghiêm trọng, mà còn mất đi một Vương tộc của Thánh Giao Quốc. Chỉ nghĩ đến cơn giận của Vương tộc, hắn đã không rét mà run.
Vương tộc Thánh Giao Quốc vốn đã không nhiều, huyết mạch cực kỳ ít ỏi, chết đi bất kỳ ai cũng đều là chuyện động trời.
Nhưng ngay lập tức hắn ý thức được, không thể tiếp tục thế này. Chứng kiến những Thần Thông cảnh kia bị Sở Vân Phàm tàn sát gần hết, lại thêm một hung thần tuyệt thế như vậy trấn giữ ở đây, bọn họ căn bản không có phần thắng.
"Liều mạng!"
Hắn gần như ngay lập tức đưa ra quyết định, kịp thời dứt khoát. Nhưng hắn không chọn cách giống như cặp song đầu Ngân Lang kia, nếu không sẽ bị Sở Vân Phàm đánh lén từ phía sau.
Lựa chọn duy nhất là xông lên!
Trong nháy mắt, hắn đã quyết định, hét lớn một tiếng, từ trong hư không rút ra một thanh trường đao đen kịt, phủ đầy vảy đen. Thanh đao vừa xuất hiện, liền tỏa ra hung uy ngập trời.
"Chết đi cho ta!"
Người đàn ông trung niên áo đen rít lên, vung trường đao chém thẳng về phía Sở Vân Phàm. Nhát đao này giản dị tự nhiên, không hề có võ học tuyệt kỹ nào, nhưng chỉ bằng sức mạnh bản thân hắn, dù người cùng cảnh giới không đỡ cũng sẽ bị trọng thương.
"Một kẽ hở, chỉ cần một chút kẽ hở!"
Người đàn ông trung niên áo đen điên cuồng gào thét trong lòng. Sở Vân Phàm chặn đường là chết, không đỡ là nhường đường cho hắn. Hắn chỉ cần một chút xíu sơ hở.
Ngoài dự liệu của hắn, Sở Vân Phàm không hề né tránh, mà đứng im bất động, mặc cho nhát đao chém xuống.
Ngay khi sắp chém trúng Sở Vân Phàm, năm ngón tay hắn nắm lại thành quyền, tung ra một cú đấm.
Quyền thế hóa thành một vị Tu La, càn quét thiên địa.
"Coong!"
Nhát đao giáng xuống Tu La, đao thế và quyền thế va chạm vào nhau, tạo thành một cơn sóng xung kích đáng sợ, bao trùm gần như toàn bộ chiến trường.
Một kích không thành, người đàn ông trung niên áo đen không kịp suy nghị, bởi vì đợt tấn công tiếp theo của Sở Vân Phàm đã ập đến không chút gián đoạn.
"Ầm!"
"Ầm!"
"Ầm!"
Liên tiếp những vụ va chạm kinh khủng, cuối cùng, người đàn ông trung niên áo đen không trụ được nữa, phun ra một ngụm máu tươi, bị đánh bay ra ngoài. Toàn thân hắn từ trên xuống dưới đầy vết nứt, máu tươi đầm đìa, thảm bại trong thời gian ngắn ngủi.
Thần Thông cảnh tầng năm? Chăng khác gì treo lên đánh!