Khi Chu Văn quay trở lại nhà Vương Lộc, một trăm mười bộ đồ du hành vũ trụ kia đều đã được chuyển tới.
"Chu Văn, anh đến rồi." Vương Thiền nhìn thấy Chu Văn thì rất vui vẻ, có thể thấy được, tâm trạng gần đây của cô dường như rất tốt.
Mặc dù vẫn còn chịu ảnh hưởng của mệnh cách ách vận, nhưng tâm trạng đã không còn tệ hại như trước nữa.
"Nghe bọn họ nói, những bộ đồ du hành vũ trụ này đều là anh mua, anh mua nhiều đồ du hành vũ trụ như vậy để làm gì? Muốn lên trời à?" Vương Thiền tò mò hỏi.
"Đúng vậy, muốn lên mặt trăng xem thử, xem ở đó có thỏ ngọc và Hằng Nga trong truyền thuyết hay không." Chu Văn mỉm cười nói.
"Xì, mấy cái đó đều là chuyện lừa trẻ con hồi xưa, làm gì có thỏ ngọc với Hằng Nga nào, cho dù có thì cũng là sinh vật thứ nguyên thôi." Vương Thiền chu đôi môi nhỏ nhắn nói.
"Là sinh vật thứ nguyên thì càng tốt, biết đâu còn có thể kiếm được một cộng sinh sủng Hằng Nga để chơi ấy chứ." Chu Văn nói.
"Anh là Trư Bát Giới à?" Vương Thiền trừng mắt nói.
"Tại sao tôi lại là Trư Bát Giới?" Chu Văn phối hợp hỏi lại.
"Anh không phải Trư Bát Giới thì sao lại biết nghĩ những chuyện tốt đẹp thế?" Vương Thiền cười nói.
Nhân lúc Vương Lộc và những người khác đều ở đó, Chu Văn kể lại chuyện của mình ở Cục Giám Sát một lượt.
Thật ra Lý Huyền và những người khác đã biết được không ít chuyện từ miệng của Đường Chí Trung và những người của ông ta, chỉ là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thì Đường Chí Trung và đám người đó cũng không biết.
"Thẩm Ngọc Trì là một kẻ vô cùng đáng sợ, bà nội từng đánh giá ông ta, nói ông ta là một con rùa già." Vương Lộc nói.
Lý Huyền nghe vậy vô cùng ngạc nhiên: "Tại sao lại gọi là rùa già? Chẳng lẽ, ông ta rất giỏi rụt đầu?"
Vương Lộc nói: "Rùa nhìn thì có vẻ chậm chạp, ngốc nghếch, dường như không có bao nhiêu uy hiếp, nhưng khi rùa thực sự tung đòn thì lại nhanh đến đáng sợ, hơn nữa một khi đã cắn trúng là tuyệt đối sẽ không nhả miệng. Thẩm Ngọc Trì cũng vậy, bình thường ông ta không để lộ sơ hở, hơn nữa đã không ra tay thì thôi, một khi đã ra tay là tất sẽ dồn người ta vào chỗ chết. Người như vậy, nếu sinh ra trong sáu đại gia tộc thì địa vị tuyệt đối không chỉ dừng lại ở đây. Cho dù xuất thân của ông ta bình thường, nhưng hiện giờ cũng đã là nhân vật nóng bỏng tay của Liên Bang, từ đó có thể biết được người này đáng sợ đến mức nào."
"Lần này cậu đường đường chính chính làm mất mặt Cục Giám Sát trước mặt bao người, mà ông ta vẫn có thể bình tĩnh ngồi lại bàn chuyện hợp tác với cậu, tôi cứ cảm thấy ông ta sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng như vậy đâu."
"Nói không sai, cái nơi như Cục Giám Sát ấy, không có một ai là người tốt. Thẩm Ngọc Trì mời cậu lên mặt trăng, mười phần là tám chín muốn mượn tay cậu để trừ khử sinh vật thứ nguyên trên mặt trăng, sau đó mới tìm cách đối phó cậu. Cộng sinh sủng của cậu tuy lợi hại, nhưng ở nơi như mặt trăng, bản thân cậu rất dễ gặp chuyện không may, tôi thấy tốt nhất là đừng đi thì hơn." Lý Huyền nói.
"Thật ra ngay cả khi Thẩm Ngọc Trì không mời, tôi cũng muốn đi một chuyến lên mặt trăng. Tôi có một môn nguyên khí kỹ, hiện đã đến giai đoạn then chốt, đi một chuyến lên mặt trăng biết đâu có thể có đột phá. Tôi đồng ý với Thẩm Ngọc Trì chẳng qua chỉ là thuận thế mà làm. Hơn nữa nếu thực sự có những đóa hoa quế đó, thì đối với tôi mà nói cũng có tác dụng cực lớn, tôi cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội này." Chu Văn nói.
Vốn dĩ cậu đã định sử dụng năng lực truyền tống liên hành tinh để đến mặt trăng gần nhất xem thử, nhưng làm như vậy thì cậu cần phải chuẩn bị sẵn tâm lý tự mình sống một mình trên mặt trăng suốt một tháng.
Bây giờ Thẩm Ngọc Trì mời cậu đi, cậu vừa vặn có thể ngồi tên lửa lên xem thử trước. Nếu Thẩm Ngọc Trì thực sự muốn đối phó cậu, cậu cũng có thể sử dụng truyền tống liên hành tinh của Vi Quang để trực tiếp truyền tống về Trái Đất.
Huống chi trên người cậu còn có những tồn tại mạnh mẽ cấp Khủng Bố, nếu Thẩm Ngọc Trì thực sự muốn tính kế cậu, cuối cùng ai là kẻ chịu thiệt vẫn chưa biết được đâu.
"Cũng phải, không ngờ lại có cánh hoa có thể trực tiếp nâng cấp cho cộng sinh sủng, cái này thì quá sướng rồi." Lý Huyền nói thêm.
"Tóm lại, cậu phải cẩn thận với cái tên Thẩm Ngọc Trì này, tuyệt đối không được tin lời ông ta." Vương Lộc dặn đi dặn lại.
"Tôi biết rồi. Trong thời gian tôi không có ở đây, Nha Nhi đành nhờ mọi người chăm sóc giúp. Tính cách con bé hơi hướng nội, không giỏi giao tiếp với người khác, nếu có chỗ nào đắc tội, thì hãy nể mặt tôi mà đừng so đo với con bé." Chu Văn không phải sợ người nhà họ Vương bắt nạt Nha Nhi, mà là sợ người nhà họ Vương chọc giận Nha Nhi, đến lúc đó biết đâu lại bị diệt tộc.
"Anh cứ yên tâm đi, chúng tôi sẽ chăm sóc Nha Nhi như em gái ruột của mình." Vương Thiền xoa đầu Nha Nhi, ra dáng một người chị cả.
"Lão Chu, hay là để tôi đi cùng cậu đi, cái nơi khỉ ho cò gáy như mặt trăng ấy, cậu lạ nước lạ cái, có thêm người cũng có thêm sự chăm sóc." Lý Huyền nói.
"Cậu đừng đi thì hơn, nơi đó không giống Trái Đất. Ở đây xảy ra chuyện gì, chỉ cần không chết thì vẫn còn hy vọng, còn nếu xảy ra chuyện ở trên đó, chỉ cần hết oxy, thì cho dù cậu là thân bất tử đi chăng nữa, e là cũng khó mà sống sót nhỉ?" Chu Văn nói.
"Cái này thì tôi chưa thử bao giờ..." Lý Huyền còn định nói gì đó, thì đột nhiên nghe thấy trong sân nhà họ Vương có người đang gọi gì đó.
"Tam dì, xảy ra chuyện gì vậy ạ?" Vương Lộc đi ra gọi một người phụ nữ lại hỏi.
"Có người thách đấu với Nhã đang đứng đầu bảng xếp hạng, mọi người đều đổ xô đi tới chỗ khối lập phương xem rồi." Người phụ nữ trung niên đó nói.
Chu Văn suýt chút nữa đã quên mất chuyện có chiến đấu trên bảng xếp hạng, chủ yếu là vì bản thân cậu chưa thăng cấp Thần Thoại, nên cũng không muốn tham chiến, cũng không quá để tâm.
Giờ tính ra, khoảng thời gian còn lại trước khi kết thúc đếm ngược một tháng dường như cũng không còn nhiều nữa.
"Mọi người cứ đi trước đi, tôi phải nghiệm thu những bộ đồ du hành vũ trụ kia, lát nữa sẽ đuổi theo sau." Chu Văn ở lại một mình, những người khác thì đi tới khối lập phương xem Nhã chiến đấu.
"Tổng giám đốc Đường, công ty các ông có bán kèm oxy, thức ăn và nước uống các thứ chứ?" Chu Văn tìm thấy Đường Chí Trung liền hỏi.
"Đương nhiên là có rồi, chúng tôi vốn định làm một chuỗi ngành hàng, đáng tiếc là bây giờ người cần những thứ này quá ít, tồn kho chất đống rất nhiều." Đường Chí Trung bất lực nói.
"Được, những thiết bị đi kèm mà các ông sản xuất, có bao nhiêu cứ chuyển hết qua cho tôi, về tiền bạc ông yên tâm, tôi sẽ không để ông thiếu một xu." Chu Văn làm vậy cũng là để chuẩn bị cho tương lai.
Nếu trên mặt trăng có sinh vật thứ nguyên, Chu Văn cảm thấy, chưa chắc trên các hành tinh khác đã không có sinh vật thứ nguyên. Sở hữu năng lực truyền tống liên hành tinh của Vi Quang, cậu còn định sau này sẽ đi xem thử các hành tinh khác.
"Mấy thứ đi kèm đó không bán được, toàn để tồn kho, cũng chẳng đáng bao nhiêu tiền, cậu cần thì cứ lấy đi." Đường Chí Trung muốn bán cho Chu Văn một cái ân huệ.
"Tặng thì không cần đâu, đáng giá bao nhiêu thì cứ tính bấy nhiêu, chỉ cần hàng tốt là được, đừng để xảy ra vấn đề gì là được." Chu Văn đương nhiên không phải là người ham hố chút lợi nhỏ đó.
"Cậu cứ yên tâm, công ty chúng tôi là chuyên nghiệp trong lĩnh vực này." Đường Chí Trung tự tin nói.
Sau khi Đường Chí Trung và những người khác rời đi, Chu Văn liền đưa những bộ đồ du hành vũ trụ kia vào trong không gian Hỗn Độn. Không lâu sau, Đường Chí Trung lại gửi thêm oxy nén và các thiết bị đi kèm tới.
Độ tinh xảo của các thiết bị đi kèm khiến Chu Văn có chút bất ngờ, đủ loại thiết bị đi kèm khiến Chu Văn hoa cả mắt, trong đó còn có cả loại chuyên dụng để giải quyết vấn đề đại tiểu tiện.
Chu Văn cũng phải thỉnh giáo Đường Chí Trung xong mới biết cách sử dụng phần lớn các thiết bị đi kèm này.