"Ngươi không muốn chọn, có thể lấy cả hai." Giọng nói truyền ra từ trong Nguyệt Thần miếu khiến Chu Văn kinh ngạc há hốc mồm, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.
Cậu chưa bao giờ biết còn có thể chọn như vậy. Trước kia lúc cậu chọn Di Thính và Ba Tiêu Tiên, đều chỉ có thể chọn một lần, đi lần nữa thì không có phản ứng gì nữa.
Vị này thì hay rồi, vậy mà nói có thể chọn cùng lúc.
"Âm mưu... nhất định là âm mưu... Vị Thái Âm Nương Nương này chơi xỏ họ xong lại muốn chơi xỏ ta?" Chu Văn không tin sẽ có chuyện tốt như vậy, cảm thấy trong đó chắc chắn có lừa đảo.
Thẩm Ngọc Trì cũng nghĩ như vậy, cho nên gã cứ nhìn chằm chằm Chu Văn, nếu như Chu Văn chọn lấy cả hai, có lẽ kết cục sẽ còn thảm hơn Vương Thu Nguyên.
"Nguyệt Thần đại nhân, con không phải nghi ngờ ngài, con chỉ là hình như từng nghe người khác nói, chuyện chọn bạn sinh sủng này, một người hình như chỉ có thể chọn một lần thôi đúng không?" Chu Văn nói.
"Không sai, một người chỉ có thể chọn một lần." Giọng của Nguyệt Thần lại phiêu đãng truyền ra.
"Một người chỉ có thể chọn một con bạn sinh sủng?" Chu Văn không ngờ Nguyệt Thần lại thừa nhận dứt khoát như vậy, nghĩ một chút rồi lại cẩn thận hỏi tiếp.
"Phải." Nguyệt Thần lại trả lời khẳng định.
"Vậy sao ngài lại bảo con lấy cả hai?" Chu Văn cảm thấy cái hố này Nguyệt Thần đào quá lộ liễu, cậu dù có ngốc đến đâu cũng không thể cứ thế mà nhảy xuống chứ?
Thẩm Ngọc Trì tuy sớm biết Chu Văn vô cùng cẩn thận, nhưng thấy Chu Văn không hề bị dụ dỗ, trong lòng vẫn không khỏi có chút thất vọng.
"Chọn và lấy là hai việc tách biệt." Giọng Nguyệt Thần truyền ra khiến Chu Văn và Thẩm Ngọc Trì đều sững sờ, tâm trạng xảy ra thay đổi vi diệu.
"Ý của ngài là..." Chu Văn có chút không dám tin nhìn về phía Minh Châu và Ngọc Giản.
"Hiện tại hai con bạn sinh sủng này đã được chọn định rồi, tự nhiên không còn sự hạn chế của quy tắc nữa, ai cũng có thể lấy chúng đi, ai cũng có thể ấp chúng." Những lời Nguyệt Thần nói khiến Thẩm Ngọc Trì ngây người.
"Nhất định là âm mưu... nhất định là âm mưu..." Thẩm Ngọc Trì phản ứng lại, nhìn chằm chằm Minh Châu và Ngọc Giản trong miếu, trong lòng lặp đi lặp lại suy nghĩ.
"Như vậy cũng được... Nhưng Nguyệt Thần đại nhân, thần uy của ngài quá mạnh, kẻ phàm tục như con không vào được thần miếu của ngài..." Chu Văn dù có tham lam đến đâu cũng không dám vào lấy ngay lúc này.
Thế nhưng ai mà ngờ được lời Chu Văn vừa dứt, Minh Châu và Ngọc Giản kia vậy mà tự mình bay ra, rất nhanh đã rơi vào trong tay Chu Văn.
Chu Văn cầm Minh Châu và Ngọc Giản, gần như không dám tin đây là sự thật.
"Chẳng lẽ mình thực sự vận may tới rồi? Chuyện tốt như vậy mà cũng gặp được. Hay là do mình anh tuấn tiêu sái, Thái Âm Nương Nương cảm thấy mình cốt cách thanh kỳ, là một nhân tài có thể đào tạo?" Chu Văn nhìn Minh Châu và Ngọc Giản trong tay, nhất thời có chút không phản ứng kịp.
Mà Thẩm Ngọc Trì ở phía bên kia thì gần như sắp cắn nát răng rồi, gã bị hố, hơn nữa còn là bị thần hố.
Nhưng đến bây giờ gã vẫn không hiểu nổi, dựa vào cái gì Nguyệt Thần lại hố gã và Vương Thu Nguyên, ngược lại đưa bạn sinh sủng vốn nên thuộc về gã và Vương Thu Nguyên cho Chu Văn.
Việc này không hợp lý, việc này không khoa học.
Trong tư liệu gã có được ghi chép lại, Nguyệt Thần Nương Nương là một vị thần cứu thế cứu nạn, không phân biệt xuất thân sang hèn, cho nên đối với thể chất không có bất kỳ yêu cầu nào, chỉ cần thành tâm quỳ lạy cầu khẩn là có thể nhận được ban thưởng của bà.
Nhưng hiện tại xem ra, căn bản không phải chuyện như vậy.
Chu Văn căn bản còn chẳng thèm quỳ, còn ở trước Nguyệt Thần miếu gây chuyện, đó mới là đại bất kính với Nguyệt Thần.
Bây giờ Nguyệt Thần Nương Nương không những không trừng phạt cậu, ngược lại còn hố bạn sinh sủng của họ để đưa cho Chu Văn, điều này khiến Thẩm Ngọc Trì tức giận đến mức gần như muốn nổ tung, gã không hiểu nổi tại sao lại như vậy.
Cũng may Thẩm Ngọc Trì đời này trải qua quá nhiều sóng gió, sớm đã đạt đến cảnh giới hỷ nộ bất hình vu sắc, trên mặt hoàn toàn không có bất kỳ biểu cảm nào, chỉ là trong lòng lại tức giận đến mức gần như phát điên.
"Nguyệt Thần Nương Nương, ngài thực sự là anh minh thần võ, mỹ lệ đại phương, tòng thiện như lưu..." Chu Văn sau khi xác định bạn sinh sủng trong tay mình là thật, liền suy tư vốn từ khen ngợi hạn hẹp của mình, lục lọi hết ra để ca tụng Nguyệt Thần.
Cậu bây giờ cảm thấy Nguyệt Thần thực sự là vị thần tốt nhất thế gian, vị thần có ánh mắt nhìn người như thế này, mới xứng là chân thần duy nhất trên đời.
Mấy cái thứ như Thượng Đế, Ngọc Hoàng Đại Đế, Phật Tổ các loại, so với Nguyệt Thần vĩ đại thì đều không ra sao cả, sớm nên thoái vị bị đào thải rồi.
"Ngươi vừa rồi không phải nghĩ như vậy, ngươi không phải nói ta nên gọi là Âm Thần mới đúng sao?" Lời truyền ra từ trong Nguyệt Thần miếu khiến Chu Văn trong nháy mắt toát mồ hôi lạnh.
"Tuyệt đối không có chuyện đó, ngài là Nguyệt Thần Nương Nương dịu dàng, xinh đẹp, thiện lương, ai mà dám có nửa phần bất kính với ngài, con là người đầu tiên không tha cho hắn." Chu Văn vội vàng nói, trong lòng cũng không dám nghĩ bậy nữa.
Vị Nguyệt Thần Nương Nương này dường như còn có khả năng đọc tâm.
Thẩm Ngọc Trì ở một bên càng là sắc mặt trắng bệch, nếu Nguyệt Thần thực sự có khả năng đọc tâm, thì những gì gã vừa nghĩ trong lòng, sợ rằng sẽ còn thảm hơn Vương Thu Nguyên.
Gã vừa mới nghĩ đến những điều này, cơ thể đã nhanh chóng đóng băng, trong chớp mắt hóa thành tượng ngọc giống hệt Vương Thu Nguyên.
"Bạn sinh sủng ngươi đã cầm rồi, vậy có phải nên giúp ta một việc nhỏ không?" Nguyệt Thần không dây dưa chuyện đó nữa.
"Ngài cũng biết, thực lực của con thấp kém, có thể làm được gì cho ngài đây?" Chu Văn trong lòng thắt lại, thầm nghĩ: "Quả nhiên là vậy, trên đời không có bữa trưa miễn phí, không biết vị Nguyệt Thần này rốt cuộc muốn làm gì?"
"Cũng không phải việc lớn gì, ngươi cứ đến Quảng Hàn Cung, giúp Hằng Nga đánh bại Phạt Thụ Nhân là được." Nguyệt Thần nói.
"Nguyệt Thần đại nhân, ngài thần lực vô biên, muốn thu dọn Phạt Thụ Nhân kia chẳng phải chỉ là chuyện động ngón tay sao? Thực lực thấp kém như con, dù có đi cũng chẳng giúp được gì, ngược lại có khả năng trở thành gánh nặng." Chu Văn lại không điên, sao cậu có thể là đối thủ của Phạt Thụ Nhân.
Thế nhưng lời của Nguyệt Thần đã xác định kẻ phụ thể trên người Vi Qua chính là Phạt Thụ Nhân.
"Ta nếu có thể ra khỏi thần miếu này, thì cần gì phải cầu viện ngươi." Nguyệt Thần nói: "Năng lực của nàng ấy rất phù hợp với Quảng Hàn Cung, ngươi dẫn nàng ấy cùng đi trợ chiến, có lẽ có thể đánh bại Phạt Thụ Nhân."
Nàng ấy mà Nguyệt Thần nhắc đến, tự nhiên chính là Băng Nữ đang bị đóng băng.
"Ngài cũng nói là có lẽ..." Chu Văn vẫn không muốn đi, chưa nói đến Phạt Thụ Nhân đáng sợ thế nào, cơ thể mà hắn phụ thể còn là của Vi Qua, dù sao cũng là bạn học cũ, bất luận là Vi Qua hay Phạt Thụ Nhân đều chưa từng tới giết cậu, cậu đi giết người ta thực sự không nói lý được, càng không thể hủy hoại của Vi Qua.
"Tất nhiên, ngươi cũng có thể chọn không giúp đỡ, nhưng nếu để Phạt Thụ Nhân đắc thủ, đến lúc đó mặt trăng sẽ bị hủy diệt, ngươi nghĩ Trái Đất có bị ảnh hưởng hay không?" Nguyệt Thần bình tĩnh nói.
Chu Văn tất nhiên biết, tầm ảnh hưởng của mặt trăng đối với Trái Đất là rất lớn, mặt trăng mà thực sự bị hủy, Trái Đất chắc chắn sẽ chịu ảnh hưởng to lớn, thậm chí có khả năng xảy ra tai nạn cấp độ ngày tận thế.
"Phạt Thụ Nhân không phải nói, hắn chỉ muốn lấy lại bạn sinh sủng của mình thôi sao? Chắc không đến mức khoa trương như vậy, phá hủy luôn mặt trăng chứ?" Chu Văn bán tín bán nghi.
"Ngươi có biết bạn sinh sủng hắn muốn lấy đi là gì không?" Nguyệt Thần thong thả hỏi.