Mới hơn mấy tháng trước, nó và Thiệt lóng ngóng trước quày hàng bánh sang trọng, rực rỡ ánh đèn néon sáng trưng. Nó muốn mua cái bánh cũng ấp úng với cô bán hàng, lòng thương nó trỗi dậy với Thiệt, rồi nó năn nỉ mua cho bằng được cái bánh, mục đích là mở lòng giúp cậu nhỏ có bánh bỏ bụng cho qua cái đói cực cùng mà chính nó cũng đã chứng kiến trong đời. Lòng thương chân thành giúp người không vụ lợi có lẽ đụng đến Thượng đế, ông Trời? Từ đó, cuộc đời mình và cả Thiệt thay đổi mau chóng quá. Ơn Trời.
- Hùng à, cô bán hàng gọi.
- Cô gọi con?
- Ông chủ Việt có nhờ cô hướng dẫn con cách thức bán hàng làm sao cho vừa lòng khách tốt nhất, điều ấy không khó, cũng không dễ. Ông chủ đã nói với cô rất nhiều về cách bán hàng. Bánh không phải nhu cầu cần thiết nhất, có khi người ta mua bởi lời mời lịch sự, vui vẻ và thân thiện của mình. Đôi khi họ chưa muốn mua, chỉ vào xem chơi vì cửa hàng rộng sáng sủa, mát mẽ, sạch sẽ bắt mắt, nhưng nếu mời mọc thân thiện họ có thể mua. Cháu à.
- Dạ.
Muốn vậy, đầu tiên là cách bày biện trong tủ cũng phải ngăn nắp, sạch sẽ, chủng loại nào ra chủng loại đó, thường xuyên lau chùi kính, để khách hàng thấy sự hấp dẫn của bánh. Bán được một cái bánh cũng cảm ơn với lòng chân thành của mình, cháu nhé. Đừng xem thường bất cứ ai khi vào cửa hàng mình, hãy vồn vả và thân thiện dù họ không mua cũng cảm ơn họ. Ngày cô mới vào bán, ông Việt cũng nhắc cô hoài, bây giờ nó trở thành máu thịt của cô. Cô là người hướng dẫn, giúp đỡ và quan sát cháu trong những ngày mới bắt đầu tập sự, cháu cố gắng sẽ được. Cháu nhớ nhé.
- Cảm ơn cô.
Cô sẽ cùng cháu chăm sóc cửa hàng này, cháu hứa với cô là không làm mất lòng ông chủ Việt, người tốt bụng, biết giúp đỡ, yêu thương người. Cô rất nể phục ông, ngoài những vấn đề cô nói, ông rất khiêm tốn và vui vẻ với khách hàng khi ông cùng bán với cô những ngày đầu cô làm với ông.
- Dạ.
- Cô đi rồi, nhưng Hùng biết chắc cô đang quan sát em từng giờ.
Hùng nghĩ lại ngày anh vào tránh lạnh nơi đây, ban đầu ý nghĩ chỉ vậy, nhưng khi gặp Thiệt anh lại mua tặng em, không mảy may nghĩ gì, chỉ là cho em cái bánh bằng lòng thương chân thành, có phải đây là chữ duyên như chú Việt thường nói?
Có vài cô em học trò bước vào, Hùng vội vả:
- Em chào các chị, thích bánh loại nào, em lấy cho.
- Để chúng tôi xem.
- Dạ, cảm ơn chị, khi nào hai chị đồng ý em sẽ lấy ạ.
Hai cô gái xầm xì, “Không phải cô hôm trước, có lẽ cậu “sữa” này mới tinh, hay là đổi người bán hàng”, cô Tuyền chăm chú theo dõi thế nào?
Một cô lên tiếng:
- Cô chủ bán hàng trước đâu rồi, em?
Biết có khách quen, Tuyền vội lên tiếng:
- Chị đây mà
- Em tưởng chị nghỉ rồi chứ?
Không đâu, cậu bé này mới tập sự, các em à.
- Vậy hả chị. Cho em 4 cái bánh nhân sô-cô-la.
- Có ngay đây em, chị thấy các em hôm nay xinh đẹp quá, cảm ơn em, vừa nói chị lấy bánh bỏ vào 2 bao giấy, mỗi bao 2 cái.
- Cảm ơn em, lần sau nếu chưa thấy chị em cứ nói với cậu nhỏ này, em ấy là Hùng vừa mới vào làm, em cũng dễ thương lắm.
- Cảm ơn cô.
Thằng Hùng trông cô Tuyền nhanh nhạy quá. Công nhận cô Tuyền hay quá. Hèn chi ông chủ quý mến và bảo cô chỉ bảo cho mình. Mọi cái đều phải học tập. Hai cố ấy bước ra cửa, Hùng ra cảm ơn hai chị.
- Không có chi .Lần sau mong hai chị đến cửa hàng bánh em nhé.
- Ok.
Khách đi rồi, cô Tuyền bảo Hùng:
- Cháu vào trong lấy sổ, ghi ngay vào nhật ký bán hàng ngay, không sẽ quên.
- Dạ
Chữ viết Hùng chậm rãi, cố nắn nót cho xinh, nhưng Tuyền biết ngay. Cô động viên cháu:
- Hùng à, cháu đã học lớp mấy rồi?
- Dạ, lớp 5. Từ khi mẹ nuôi mất, cháu không được đi học nữa.
Tuyền thở dài, cảm thấy tội nghiệp cho cháu, cô nhìn ra đường phố, buổi chiều sắp Noel đường phố tấp nập hơn, ai cũng đẹp có lẽ dạo quanh Sài Gòn để chụp kỷ niệm.
Thành phố này mỗi lần có lễ hội, người ta đi chơi nhiều hơn, nhất là lễ Giáng Sinh, đâu chỉ có người Công giáo, tất cả mọi người dân thành phố này, ai cũng quần là áo lượt ra phố, làm đẹp, làm vui thêm thành phố mùa Noel.
Trong gian phòng sáng rộng của quày bánh, Việt cũng trang trí cây Noel lộng lẫy. Năm nay, anh mua tận Gò Vấp cây thông lớn hơn mọi năm, những trái châu cũng lớn hơn nhiều sắc màu rực rỡ với nhiều dây đèn chớp nháy nhiều sắc màu, làm hấp dẫn thêm cho những khách hàng, ai thích chụp ảnh, khi vào mua bánh cũng sẵn sàng.
Cô nói tiếp với Hùng:
- Mình ít học, mai mốt có điều kiện học tập thêm, không ai muốn nghèo khó, thua thiệt với mọi người cả, nhưng hoàn ảnh phải chịu, nhưng không có nghĩa cả đời này thua thiệt mãi, hơn nhau là ý chí. Ông bà ta nói: “Có chí thì nên”, cháu nỗ lực thêm, cô nghĩ sẽ được thôi cháu à. Như cô, chỉ là người làm thuê nhưng cô tin mình sống chân thành, thật thà trời đất sẽ độ trì. Lẽ ra, cô đâu được món tiền từ tờ vé số đó, nhưng cô cũng có phần. Đó là ơn phước đủ duyên nên được nhận lãnh, cuộc sống mầu nhiệm vô cùng. Cháu thấy không? Cảm ơn cháu.
- Dạ, cháu cảm ơn cô. Như rất đổi thân thiện của Tuyền, Hùng bèn tâm sự.
- Cô à, thú thiệt với cô, cháu không biết cha mẹ ruột cháu khi còn rất nhỏ, chỉ nghe mẹ nuôi cháu kể rằng: Khi đó, mẹ cháu lên thành phố làm ăn, không biết có chuyện gì gấp lắm, hôm ấy mẹ cháu khóc lóc, kể lể với mẹ nuôi, gửi cháu mẹ nuôi cháu vài năm, rồi đón cháu về, sẽ hậu tạ. Khi mẹ nuôi cháu đồng ý với mẹ cháu, bà có gửi số tiền cũng khá nhiều để giúp mẹ nuôi cháu lấy vốn đó làm ăn và nuôi cháu. Từ đó, mẹ chuyển từ đẩy hàng thuê sang nghề bán café đêm ở chợ Bà Chiểu, đến khi mẹ nuôi qua đời. Không ngờ, từ đó đến bây giờ cũng chưa thấy mẹ ruột về. Đời cháu có hai bà mẹ, nhưng sống và thương yêu mẹ nuôi cháu nhiều hơn.
Mẹ nuôi cháu tuy nghèo khổ, làm thuê ở chợ bà Chiểu, nhưng tấm lòng nhân hậu lắm, thương cháu như con ruột, cháu cũng vậy. Mãi cho đến khi mẹ nuôi qua đời.
- Ôi, trời đất, sao vậy cháu?
- Dạ, đúng là tới số cô à. Hôm đó vì thương người kéo hàng vào chợ nặng quá, cũng là bạn như mẹ cháu hồi làm thuê kéo hàng cho tiểu thương trong chợ, mẹ nuôi cháu đến giúp, cố gắng đẩy xe cùng bà bạn, ai ngờ, bà bạn trợt chân, chiếc xe ngã úp ra sau, cần sắt đánh trúng đầu, mẹ cháu bất tỉnh. Mọi người xúm đến cứu, mẹ được đưa vào bệnh viện, lần đầu tiên cháu biết bệnh viện, bà dãi dầu khuya sớm nhưng chưa bao giờ bệnh đến bệnh viện. Đây cũng là lần đầu cũng là lần cuối cùng mẹ cháu đến bệnh viện và mất trong ấy.
Người xóm giềng cũng như mọi người bán hàng trong chợ biết được hùn tiền nhau làm lễ tang mẹ tại nhà Vĩnh biệt trong bệnh viện đàng hoàng, có thầy tụng kinh cho mẹ nữa.
Ngày tiễn mẹ nuôi con, thầy tụng kinh đọc bài kinh về công lao mẹ con quá xúc động với thân phận nghèo khó không còn ai nương tựa, khi con lạy trước quan tài, thầy gõ tiếng chuông, bảo con lạy, rồi con ngất đi trong tư thế lạy.
Tiếng chuông có âm vang như rộng khắp căn phòng, rồi vút tận tầng không, con không tả được – Tiếng chuông thần duyệt ấy làm con thiếp đi, trên cao con thấy bóng dáng mẹ nhìn xuống con trìu mến như thương thân phận cút côi của con, có lẽ hồi ấy con quá sợ nỗi mình mồ côi không còn ai là điểm dựa và thấy mẹ vẫy chào con… rồi con bất tĩnh.
Mọi người ẵm con cho nằm trên ghế dài. Sau đó thật lâu, con tĩnh lại.
Cuối cùng thì con cũng đến đài hỏa táng mẹ nuôi trên lò thiêu Bình Hưng Hòa.
Ngày tiễn mẹ về chín suối, con buồn khủng khiếp, nỗi trống vắng không tưởng được, con muốn chết theo mẹ, nhưng không biết làm sao. Người chung quanh ai cũng động viên giúp con, ơn ấy làm sao con quên được, còn sống ngày nào con nguyện trả ơn mọi người ấy.
Tuyền nghe cũng mủi lòng, nước mắt cảm thương Hùng nhỏ xuống, khi quệt nước mắt xong, mắt chị còn cay xè, chị nắm đôi vai Hùng, và nói:
- Mọi việc đã trôi xa, thời gian sẽ làm phôi pha những nỗi buồn trên mặt người. Bây giờ em gặp được ông Việt, cô nghĩ, cháu có thể làm được ước mơ mình, nếu chăm chỉ và siêng năng, thật thà. Cô làm hơn 5 năm chưa khi nào ông nặng lời khi có những sai sót. Ông đáng kính lắm, cô cũng có ý nghĩ như cháu.
Một ngày thực tập cũng qua đi, khi xem lại sổ sách, Tuyền thấy cũng tạm được, chỉ rèn luyện chữ viết cho Hùng là có thể tốt hơn.