- Hùng ơi, đến đây chú bảo.
Tiếng gọi của chú Việt làm Hùng giật mình. Nó lặng lẽ bỏ những dụng cụ đang rửa trong các thau to, chuẩn bị cho ngày mai để thợ làm.
-Dạ, Chú gọi con?
-Ừ, tới đây nào. Hôm nay, con biết được cách làm bánh nhiều chưa?
-Dạ chưa, mới biết sơ sơ thôi chú à, cháu cũng cố gắng quan sát các anh làm từ cách ngâm bột, nhồi bánh đến lúc nướng, thậm chí cả chụm lửa nữa. Đâu phải dễ chú. Con cố gắng lắm cũng chỉ biết vậy.
- Vậy đã tốt rồi. Còn thằng Thiệt thì sao?
- Tính nó hơi thụ động, nhưng chăm chỉ các anh sai gì nó làm nấy vui vẻ. Buổi chiều trước khi về nó đem dụng cụ đồ nghề rửa sạch sẽ, trả lại đúng các vị trí như cũ. Hôm nào con về thắp nhang mẹ, nó ngủ một mình. Được cái là dậy sớm, mở cửa xưởng, các anh chị vào là làm việc ngay.
- Vậy cũng được. Có điều, chú muốn cháu về giúp với cô bán hàng. Mấy ngày nay cửa hàng mình có vẻ đông khách. Cháu muốn không?
- Cháu muốn ở thêm đây vài tháng nữa để hiểu quy trình từ cân bột, nhồi bột đến nướng bánh đâu đó, mai mốt hãy về được không, chú?
- Không, cửa hàng đông nên chú mới bảo cháu về học việc bán buôn trong tiệm, giúp cô bán hàng đỡ vất vả chú sẽ tính việc ấy sau.
- Dạ, vậy con về cửa hàng. Về ấy nhẹ nhàng, khỏe hơn.
- Mỗi công việc đều có khó cả, cháu về đó, cô Tuyền sẽ chỉ bảo cho thuần thục, loại nào, bánh gì, cách sắp xếp khoa học? Khách cần là có ngay. Làm bánh là cả kỹ thuật. Bán hàng là một nghệ thuật, mình không vui vẻ, nhẹ nhàng với khách hàng, khó có người quay lại để mua. Cháu hiểu chứ?
- Dạ, để khi về con sẽ học thêm, làm sao như cô Tuyền là ổn chú hả.
Con chỉ cần một nửa cô ấy, chú cũng an tâm rồi. Ngày mai chú bảo tổ trưởng thợ cho con về cửa hàng. Tối nay con chuẩn bị đồ đạc cá nhân để về cửa hàng nhé và nhớ dặn dò Thiệt làm việc siêng năng, các anh sai bảo gì làm cho các anh vui. Khi người ta vui, mọi việc sẽ dễ dàng. Chú sẽ bảo Thiệt sau. Bây giờ, đầu giờ chiều con nói với Thiệt vậy, động viên nó, nó nhỏ hơn con 4 tuổi mà.
- Con hiểu, thưa chú.
- Được. Chú tin sẽ ổn.
- Mình mới vừa đủ thân thiện với các anh chị trong tốp thợ sản xuất, chú đã bảo mình về cửa hàng, không biết sao đây, có thể chú cho mình tiếp xúc nhiều việc để hiểu, hay là chú không muốn cho mình thuần thục tay nghề. Nó miên man nghĩ. Có lẽ nào chú như thế? Hôm trước, khi chia phần trúng số, chú nói dõng dạt với mình như người cha: “Các con an tâm, tiền của các con chú có thể đầu tư thêm, có thể mở thêm cơ sở, thế nhưng hiện giờ nhân công chưa đủ lớn, khi nào lớn chú sẽ thực hiện, với người kinh doanh như chú, chú thừa hiểu thị trường, đồng tiền không thể để yên, nó sẽ chẳng có lợi gì Hợp đồng chú viết rõ ràng đã dưa cho 2 anh em cất giữ bản photo. Mình đã giữ có lý nào khác nữa không? Không, không thể nào, chú đã hứa miệng cho mình làm cho chú trước khi biết trúng số, chắc chú có đầu óc tính toán cho mình trong mai sau”.
Dù sao, sự non nớt của Hùng cũng lờ mờ vậy thôi. Chợt có tiếng của anh Tín tổ trưởng:
- Các anh chị em nghỉ tay, ăn trưa.
Tất cả đều dừng lại. Mâm cơm được chị cấp dưỡng bày ra tươm tất, thịnh soạn ngon lành. Từ ngày Hùng vào làm đến nay bữa cơm nào cũng như thế, về làm với chú sướng quá, ngay cả bữa ăn.
Hùng nghĩ thương cho mẹ nuôi, chưa khi nào nó và mẹ được bữa com như thế. Một đời mẹ lam lũ chỉ loanh quanh tối chợ, sáng vỉa hè lăng Ông, cả đời mẹ thế ư? Không biết thời thanh xuân có được đi đâu không? Chả lẽ cả đời quẩn quanh chừng ấy sao. Con dù nghèo khó đôi chân con cũng được lội khắp Gia Định Sài Gòn. Thương cho một đời lam lũ, cơ cực của mẹ. Nó buồn buồn.
- Mọi người đều ngồi vào, có cả chú Việt nữa.
Các em nghe anh nói điều này trước khi ăn, rồi ta cầm đủa:
- Ngày mai, Thằng Hùng sẽ về cửa hàng Q1 giúp việc thêm cho cô bán hàng ở dưới, mùa này khách hàng có vẻ đông hơn, khi nào vơi bớt khách anh sẽ linh hoạt cho trở lại. Cảm ơn các em, nhất là tổ trưởng Tín đã giúp Hùng, Thiệt – 2 cậu lính mới nhỏ nhất xưởng đã tiến bộ trong công việc. Chúng ta hãy xem đây là ngôi nhà chung để san sẻ công việc và nương nhau giúp đỡ.
- Dạ, cái đó tùy anh định liệu. Các em chỉ biết chăm chỉ sản xuất thật tốt bánh ngon cho cửa hàng, thị trường. Tín nói.
- Cảm ơn cả nhà mình, Hùng cháu nghe chưa, ta cầm đủa đi, đói rồi.
Một buổi cơm trưa như dưới mái nhà chung của Việt bánh ngọt. Ai nấy cùng vui vẻ ăn uống chuyện trò thân tình lắm.
Ngoài đường phố hàng hóa Noel đã nhiều lên các cửa hàng lớn, nhạc Giáng Sinh trong các cửa hàng và gia đình mặt đường làm vui cho một Sài Gòn vừa đổi mới dăm bảy năm, tình trạng hàng hóa cũng nhiều và phong phú hơn, báo hiệu một năm mới thịnh vượng. Một số nhà mặt đường trang trí đèn Giáng Sinh, thông Noel cùng những trái châu đủ cả sắc màu với đèn chớp nháy lung linh. Vui nhất là các ông già Noel đặc biệt cùng giày đen, mũ đỏ, ngồi trên xe tuần lộc trên tầng cao trước nhà, dưới là hang đá có Chúa hài đồng. Lần đầu tiên Hùng được chú Việt chở bằng xe Honda dạo hết phồ này qua phố khác, hạnh phúc dạo quanh các con đường Sài Gòn chứ đâu xa. Ngồi sau xe no mắt ngắm đủ cả không thiếu cái gì. Ôi sung sướng làm sao. Gió và nắng mùa đông Sài Gòn đã đời làm sao, nó hít vào buồng phổi thật sâu để cảm nhận sự dễ chịu của tiết trời. Nó nở nụ cười rất thoải mái và hồn nhiên đến lạ. Bất chợt nó nói với chú Việt:
- Chú à, nắng gió và hàng hóa thành phố này, lần đầu con được ngồi trên xe chú chở con nhìn ngắm thỏa thích quá. Con sẽ cố gắng cùng chú để có đời sống như chú.
Con cứ mơ ước, niềm tin và ước mơ con giữ lấy và sưởi ấm cùng nhịp đập trái tim sẽ có một ngày nó chợt dậy và vỗ về con. Ngày trước chú cực nhọc lắm, cũng ước mơ sẽ có ngày như thế, như con bây giờ. Hãy giữ lời khuyên này cháu nhé.
- Dạ, con sẽ không quên.
Chỉ người nào có niềm tin chính mình mới không thua cuộc thật sự trước cõi đời gian nan, đa gian nan này.