Tiếng Chuông Thần Duyệt

Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Như trong thư mời tin nhắn, hôm nay ngày mùng 5 tết nguyên đán, cả nhóm bạn học cũ quây quần trong sảnh một quán lớn, trên sân khấu trang trí : CHÀO MỪNG HỘI NGỘ ĐẦU XUÂN CÁC BẠN CHS KHỐI LỚP 11.  Một góc sân tụm năm tụm bảy huyên thuyên, có lẽ người vui nhất là Việt – Người bạn rời trường khi vào mùa thi học kỳ II, cả lớp Việt ngỡ ngàng đã đành, các thầy cô cũng ngỡ ngàng, chỉ có Việt và Cường biết “cánh chim không mỏi” sẽ cất cánh vào Nam, chuẩn bị cho hành trình tìm kiếm tương lai. Cường ra sức giới thiệu Việt với các nhóm bạn chưa kịp nhớ ngày xưa. Thời ấy, lớp nào biết lớp ấy, ngoại trừ người “nổi tiếng”. Việt tay bắt mặt mừng những người quen xưa cũ và cả mới bây giờ.

Vào chương trình, ngoài nghi thức cuộc họp mặt giới thiệu thầy cô tham dự và phát biểu, đặc biệt hôm nay có Quốc Việt về thăm quê nhà ăn tết, đồng thời dự họp mặt cùng chúng ta, hiện tại Việt là chủ xưởng sản xuất bánh ngọt, có vài cửa hàng trưng bày lớn tại thành phố Sài Gòn. Mời Quốc Việt có vài lời chia sẻ cùng thầy cô và các bạn. Việt hồi họp dâng cao niềm cảm xúc, nửa muốn lên, nửa muốn không vì lẽ chưa bao giờ Việt nói chuyện trước đám đông. Tuy vậy, anh bước lên sân khấu, cố gắng bình tĩnh sau vài phút ngập ngừng:

-          Kính thưa các thầy cô và các bạn cùng khối cựu học sinh khối lớp 11.

Tôi thật sự xúc động có cơ hội gặp mặt được cô thầy và các bạn trong năm mới này, ngày ấy cách đây gần vài mươi năm tôi rời quê hương chẳng qua vì không muốn mình là gánh nặng của bà ngoại, tôi nguyện nỗ lực và chăm chỉ làm việc, mơ giấc mơ tương lai may mắn cũng có công việc tốt, càng ngày càng trở nên phát triển ổn định.

Hôm nay tôi thật vui và xúc động thật sự nhờ có Cường đã giúp tôi gặp được các thầy cô và các bạn cựu học sinh cùng khối lớp. Tôi thỏa lòng. Kính chúc quý thầy cô mạnh giỏi, hạnh phúc trong tuổi già, chúc các bạn vui, khỏe mạnh, con cái khôn lớn, làm ăn thịnh vượng, phát đạt.

Nếu trong bạn bè ai có dịp vào Sài Gòn, hãy gọi tôi. Tôi tin các bạn sẽ vui. Chân thành cảm ơn quý thầy cô, các bạn nhất là thầy Cường người bạn thân của tôi suốt thời đi học.

Trân trọng kính chào.

Tiếng vỗ tay rào rào, làm Việt thật vui khi trở về quê nhà lần này. Buổi tiệc liên hoan hôm ấy quá nhiều kỷ niệm với Việt, trong điện thoại có thêm nhiều số bạn bè mới. Hy vọng sẽ gặp nhau tại Sài Gòn.

Chuyến xe vào Nam mùng 6 tết năm ấy đón Việt tại quán café Phượng ở ngã ba đầu làng, có nhiều bạn đồng môn đưa tiễn, cô chủ quán cũng ngậm ngùi tiễn chân anh và tặng anh: Không tính tiền mươi ly nước, làm như níu chân anh bịn rịn thêm tình quê nhà đầy tình nghĩa. Việt cảm động, lấy số phone Phượng và hẹn gặp.

-          Sợ rằng người Sài Gòn nói đưa cho vui. Phượng nói

-          Em nghĩ vậy à, ơn em không nhỏ mà, anh không quên ơn em đâu nhé.

-          Thiệt hôn dậy? (Nàng nhái lại giọng Nam)

-          Thiệt mà, không biết em có hiểu cho anh người phương xa mới trở về?

-          Phượng ném lại nụ cười thân thiện, rất tiếc không có thời gian nói chuyện nhiều với anh.

Thật ra, trong hơn tuần lễ Việt thường lên quán Phượng cafe, có ngày đến vài lần chuyện trò, có cảm tình thấy cô chủ siêng năng, gọn gàng lại sạch sẽ, trong lòng mơ được cô gái xinh đẹp như vậy về quán xuyến xưởng có lẽ sẽ phát triển mạnh mẽ lại là người cùng quê hợp với tính cách mình, cũng đã từng trải nghiệm Sài Gòn, có thể phù hợp, nhưng chẳng dám ngõ lời. Hôm nay có cơ hội bày tỏ ân tình này.

-          Đâu cần nói nhiều, “tình trong như đã mặt ngoài còn e”. Biết đâu từ ấy nên duyên.

“Còn mười phút nữa, là xe đến rước anh tại café Phượng, ngay ngã ba anh nhé”, nhà xe gọi anh. Việt thông báo với các bạn, xe sắp đến rồi, tôi sẽ tạm biệt các bạn, tạm biệt cô chủ quán đáng yêu đã tặng một buổi café đầu năm cùng bạn bè quê nhà đầy ấn tượng, rất đáng nhớ. Tôi sẽ mang theo trong trái tim tôi cùng cuộc sống, cảm ơn các bạn nhiều, nhờ có cô chủ quán biết đâu tôi về nhặt hơn. Việt nheo mắt cười với chủ quán. Phượng chút bẽn lẽn nhưng không giấu được niềm vui cùng các bạn. Việt đưa tay siết thật chặt mỗi bạn, duy chỉ cô Phượng anh nắm thật lâu, trong anh hình như tim đập nhanh hơn, bởi đã gần vài mươi năm chưa được nắm tay người con gái quê nhà, may quá xe đang tới, anh thả tay bye bye các bạn lên xe.

Cuộc đưa tiễn xe đò dọc đường rất mau chóng, anh lên xe, cánh cửa khép lại và xe lăn bánh. Anh thầm tiếc không có người nhiều hành lý để xe dừng lâu hơn nói một vài lời tạ từ với Phượng. Mắt Phượng còn chập chùng trong anh như muốn nói thêm điều gì? “Có khi bất chợt tình cờ/ Đọng trong đôi mắt hơn thơ trăm dòng”. Xe bon bon trên đường mùa xuân mới, vẫn còn nhiều người đi trên quốc lộ quần là áo lượt, lòng chợt vui khi trở về thắm thiết tình bạn, hơn nữa duyên gặp được thôn nữ quê nhà. Tết miền quê kéo dài hơn thành phố, người quê có vẻ an nhàn hơn.

Qua nhiều ngày ở quê, đi chơi cùng bè bạn hơi nhiều, lên xe là dịp để ngủ phục hồi sức khỏe, sáng mai anh sẽ vào Sài Gòn chuẩn bị cho ngày mùng 8 khai trương, mặc dù ngày nào anh cũng gọi cho Hùng, Tín  để biết tình hình trong đó, dù vậy anh vẫn lo, cái lo của người kinh doanh từng trải.

10.

Chiếc xe về đến bến xe Miền Đông là anh vội bắt xe ôm về nhà ngay, mặc dù muốn uống ly café như thói quen cố hữu. Sài Gòn trở lại nhộn nhịp, các cửa hàng bắt đầu mở cửa, chỉ những nhà sản xuất hoặc nhà buôn lớn đợi khai trương mới mở. Cái quan niệm ngàn đời Sài Gòn vẫn gìn giữ. Đến nhà, cửa hàng anh vẫn im ỉm, gọi điện thoại cho Hùng.

-          Cháu dậy chưa, ra mở cửa, chú mới vào tới.

-          Dạ con ra ngay.

-          Chào cháu, Chúc mừng năm mới. Ở nhà ăn tết cháu có vui không, có đi đâu không?

-          Dạ có, ngày mùng một con và Thiệt về chỗ mẹ nuôi thắp nhang cho mẹ, trước tết con có mua bánh và trái cây đặt trên bàn thờ cho mẹ. Dưới này con mua đủ như chú dặn thắp nhang hằng ngày đêm cho Quán Thế Âm cùng ông bà.

Mắt nhìn sơ qua các quày tủ, vẫn sạch sẽ bóng loáng. Lòng thấy bình yên và vui vì cũng như phép thử cho cậu thiếu niên 15 tuổi trong hơn tuần qua.

Con qua bên quán gọi café về cho chú, chú đến bến xe vội về nhà ngay.

-          Trong nhà còn café gói, cháu làm cho chú 2 gói café sữa nhé.

-          Ừ, nhanh lên. Anh thoắc lên lầu, trái cây và hoa vẫn còn tươi, chứng tỏ ngày mùng 4 nó mới đặt lên thắp nhang. Trong lòng anh thầm nghĩ: Thằng nhỏ này được nè. Anh đốt ấy 3 cây nhang, khấn vái trước bàn thờ ông bà rồi gõ 3 tiếng chuông, thật lạ lùng tiếng chuông vang vào không gian nhà dội lại làm anh chợt nhớ tiếng chuông thần duyệt của cháu Hùng kể về mẹ nó, anh nhắm mắt linh cảm như một nỗi gì thiêng liêng với ông bà ngoại, cắm nhang vào lâm râm nói: “Cảm ơn ông bà, cha mẹ đã phù hộ cho con chuyến về quê ăn tết tốt đẹp như ý nguyện, biết đâu con cưới được vợ ở quê nhà”…

Việt xuống dưới, ly café còn nóng, anh bảo Hùng xuống lấy nước đá, anh quen café lạnh, hớp ngụm café thật sảng khoái, anh bảo Hùng:

-          Cháu lấy ghế ngồi uống nước cùng chú nói chuyện đầu năm.

-          Dạ, Hùng vào ghế ngồi anh rót thêm ly nước

-          Cháu à, những ngày tết chú gọi vào dặn, cháu làm chu đáo từ mùng một đến nay ổn cả chứ?

-          Dạ, Mùng một cháu ở dưới này, khoảng 9 giờ cháu về chòi thắp nhang cho mẹ, có cả Thiệt cùng về, xế cháu về cửa hàng, Thiệt về coi xưởng. Mùng ba cháu thắp nhang xong dưới này rồi về chòi mẹ cháu thắp nhang. Mùng bốn cháu mua trái cây cúng ông bà dưới này, ở luôn cửa hàng đến bây giờ chú về.

-          Vậy là cháu sắp xếp thời gian hợp lý lắm, đáng khen. Còn Thiệt thì sao?

-          Mùng một Nó về chòi thắp nhang mẹ, qua lăng Ông chơi hội Xuân bên đó, trưa em về ở chòi. Xế về xưởng. Mùng 3 về chòi mẹ cùng cháu. Ăn trưa ở đó, chiều về xưởng mãi đến nay.

-          Nghĩa là các cháu không đi đâu chơi?

-          Dạ, cháu dặn Thiệt đừng đi đâu, coi xưởng đợi chú về. Nó cũng nghe lời.

-          Thôi được, uống café xong chú chở cháu lên xưởng với nó, anh em thợ sắp vào mùng 8 cúng khai trương, có lẽ giờ cũng có người đã đến xưởng, cháu nhé.

-          Dạ.

Việt và Hùng chạy quanh thành phố, người về một ngày một đông hơn, thành phố này là vậy, các con đường Sài Gòn chỉ thong dong trong mươi ngày tết, người tạm cư về với quê nhà đoàn viên ba ngày xuân rồi trở lại làm việc, ngày mùng bảy các mặt tiền phố lớn vẫn còn cửa đóng, đường phố vẫn còn thong thả không kẹt xe. Việt và Hùng dừng trước xưởng, gọi Thiệt:

-          Thiệt ơi, mở cửa chú Việt mới vào.

-          Dạ, Thiệt mở của đón chú Việt và anh Hùng. Cháu chào chú.

Có vài người thợ đã vào trước, từ hôm qua. Tín tổ trưởng cũng có mặt. Việt lên tiếng:

-          Chúc mừng năm mới, các em về nhà ăn tết vui cả chứ

-          Dạ, một năm có mấy ngày tết phải vui sếp à.

-          Chúc mừng các em. Nè, như trong năm anh nói ngày mai cúng khai trương, anh đã gọi điện đặt heo quay rồi, mình chỉ mua thêm trái cây, hoa, bánh mì để trước cúng thần linh, sau anh em mình hưởng. Tín à, anh đưa tiền em mua mười bánh mì baget và hoa quả. Mua đồ cúng lựa trái tươi và ngon nhé.

-          Mấy giờ cúng sếp? Tín nói.

-          9 giờ như mọi năm. Năm nay có thêm 2 lính mới Hùng và Thiệt nữa, chắc mai anh em đông đủ rồi, Tín coi chuẩn bị để ngày mai cúng xong làm một mẻ đầu năm đem xuống cho 2 cửa hàng bán đầu năm và những khách hàng yêu cầu, mùng 9 trở lại bình thường em nhé. Xuống kho coi lại bột, sữa, đường và các vật liệu khác có đủ dùng không báo anh nhé. Việt nói với Tín

-          Dạ, em biết kế hoạch rồi, sếp khỏi lo. Sếp về quê ăn tết vui không? Có cô nào năm nay vào quản lý không sếp?

-          Vui các em à, bạn bè cũ cùng lớp đón tiếp anh nồng hậu lắm. Chưa biết có ai quản lý, trước mắt Hùng quản lý của hàng dưới Quận 1, trên Quận 5 vẫn như cũ thôi, tới đâu hay tới đó, các em à, anh chỉ mong anh em ta gắn bó, cùng sống vui với nhau coi như gia đình là được. Nếu khấm khá hơn năm rồi làm phước cho anh em trong xưởng. Năm nay còn khó, tiền lương thưởng đủ chi tiêu chứ các em?

-          Vậy cũng tạm ổn anh à. 

Lễ cúng khai trương và tất niên đối với những người kinh doanh ở Sài Gòn người ta rất tín cẩn, cậu chủ Việt cũng vậy. Buổi sáng ấy trên bàn một chú heo quay trung trung và những vật dụng khác, nhất là phải có rượu và giấy cúng trang trọng đặt trên bàn trước lò bánh, quay ra phía cổng chính của xưởng.

Tín tổ trưởng đã mời tất cả anh em công nhân xưởng có mặt, Việt trịnh trọng trong bộ quần áo mới cung kính dâng hương hoa và lễ vật cúng thần thánh trong khuôn viên xưởng nguyện cầu một năm suông sẻ, bình an, thuận lợi. Không khí rất trang nghiêm, ai cũng cảm nhận được. Hùng và Thiệt được dự lần đầu nên chăm chú, thành khẩn. Hóa ra người sản xuất cúng khai trương trang nghiêm cung kính quá, tin chắc thần linh độ trì.    

Ai cũng phải dâng hương trước bàn cúng, tỏ ra rất thành tín. Hùng dặn Thiệt:

-          Em đã xem chú Việt và mọi người cúng đều nghiêm trang, em hãy bắt chước, rồi quỳ lạy 4 lạy như vậy.

-          Dạ

Thằng Thiệt nhỏ nhất cúng sau cùng, nó quỳ lạy rạp xuống rất thành khẩn. Xong 4 lạy, nó vái tạ ngon lành.

Việt quan sát rất kỹ 2 chú lính mới có mấy tháng nhưng rất tiến bộ, lại chân thành. Sau đó, mỗi anh em phụ một tay, chè chén đầu năm rất thân mật, nói cười vui vẻ trong ngày đầu khai trương như một gia đình thực thụ.

Trong bữa tiệc, Việt dặn mấy điều như lệ thường hằng năm. Chúng ta sản xuất bánh, mọi sự thành kính sẽ được chứng giám, các em còn nhỏ, mai mốt trong số các em may mắn sẽ như anh, lòng chân thành bất kỳ của ai cũng tạo được sự an bình tâm hồn, khi an bình thì niềm tin trước đời sống càng mạnh mẽ, ý nghĩ tích cực cho tương lai lớn mạnh, công việc sẽ thuận lợi với kinh nghiệm của anh như thế. Những người không coi thần thánh ra gì, thường những kẻ ấy ác độc vì nghĩ rằng trong ý thức không ai phán xét, còn người biết trọng Thánh Thần làm sai trái họ sợ đấng bề trên trừng phạt, tính thiện lành được hun đúc dần dần theo thời gian tạo nên tính cách, trách nhiệm, danh dự. Các em nhớ điều này.

Sau đó chè chén đầu năm xong xuôi, Việt dặn riêng với Tín tổ trưởng sản xuất, ngày mai là mẻ bánh đầu năm, chúng ta chỉ sản xuất đủ bán và giao hàng cho vài mối lái thôi, còn thăm dò thị trường. Vậy Tín nhé. Anh phải chở Hùng về coi cửa hàng, vệ sinh tủ bánh chuẩn bị cho năm mới buôn may, bán đắc. Anh về cửa hàng đây.

-          Dạ, sếp về vui vẻ.

Chú Việt và Hùng vào nhà, nè Hùng vào ngồi chú nói thêm tí nữa, lúc nãy trên nhà chú chưa tiện nói cùng các em.

-          Cháu thấy xưởng cúng khai trương, thế nào?

-          Con thấy chú và các anh chị nghiêm trang và tỏ lòng thành kính.

-          Ồ, cháu quan sát tốt, đối với thần linh. Trước tiên là lòng thành tín, sau đó phẩm vật. Người xưa đã quá nhiều công sức chọn lọc tinh túy cho đời sau, âm dương đồng nhất lý, cháu cứ nghĩ với con người mình tin nhau thì đối đãi nhẹ nhàng, dễ thân thiện, giúp đỡ nhau. Thần linh cũng vậy. Người miền Nam họ thành kính và đó là nét văn hóa giữ được cả đạo lý và nhân nghĩa làm người. Các công nhân đều thế cả, họ đã cùng chú xây dựng và phát triển xưởng từ hồi nào đến giờ đều thành kính với thần linh như vây.

-          Dạ, ngày trước mẹ nuôi con cũng nói với con như thế. Bà có bàn thờ ông địa, ngày nào bà cũng mua cái gì cúng, lúc quả xoài, lúc nải chuối nhỏ hoặc cái bánh.

-          Bắt đầu ngày mai, khi nhã bánh đầu tiên ra lò cũng có lễ tạ, sau đó mới chuyển đến các khách hàng đại lý và 2 cửa hàng của mình. Cháu nhớ để ý. Chuẩn bị lau dọn vệ sinh phòng, tủ bánh để bắt đầu cho một năm mới suông sẻ, làm ăn thịnh vượng, cửa hàng có thịnh vượng chủ và công nhân sẽ được hưởng nhiều hơn. Vậy cháu nhé. Hiểu chưa?

-          Dạ hiểu.

Một năm mới đã bắt đầu, tất cả từ ông chủ Việt đến các công nhân đều bắt tay vào công việc chăm chỉ và năng động. Ai cũng có ý thức ấy, ắt xưởng sẽ phát đạt.

Tác giả Vietnamthuquan.eu
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 28 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.