Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 54335 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4010
Đều chết hết cả rồi

❊ ❊ ❊

“Hạ sư huynh.”

Người đàn ông họ Hạ kia bị hắn làm cho giật mình, định thần nhìn lại, thấy dường như không có vấn đề gì lớn nữa, lúc này mới xua xua tay, nói: “Không sao là tốt rồi, dù sao cũng đã nhận của ngươi ba viên đan dược, nếu ngươi thực sự xảy ra chuyện gì, ta vẫn phải chiếu cố ngươi đôi chút.”

“Đa tạ Hạ sư huynh, ta đã đỡ hơn nhiều rồi, đang định bế quan tu luyện.”

Nghe vậy, người đàn ông họ Hạ kia liếc hắn một cái, nói: “Được rồi được rồi, biết rồi, đi đi!” Nói đoạn, tự mình xoay người rời đi.

Nhìn theo hắn rời đi, cửa phòng đóng lại lần nữa, ánh mắt vốn còn chút thần thái kia trở nên đờ đẫn, hắn khóa cửa lại, hai tay ngưng tụ ra một kết giới bảo vệ nơi này, lúc này mới từng bước đi về phía giường ngồi xuống.

Phượng Cửu đang ở trong không gian lúc này ngồi khoanh chân, một ấn ký trong đôi bàn tay biến mất, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi mỏng, nàng khẽ thở ra một hơi rồi điều hòa lại, lúc này mới mở mắt ra.

Chỉ hy vọng như vậy có thể chống đỡ thêm được vài ngày nữa!

Ngày hôm đó, lão giả sau khi nghe thông báo bên ngoài, cuối cùng cũng bước ra khỏi động phủ.

Phượng Cửu không biết ông ta đi đâu, chỉ là sau khi ông ta rời đi, nàng nhanh chóng từ trong không gian đi ra, tới nơi vách núi phía sau đó, tìm kiếm phía dưới đó.

Nàng không trực tiếp xuống dưới đáy vách núi, mà là tìm kiếm trên vách đá, cuối cùng, khi hạ xuống tới vị trí một phần ba vách núi thì tìm thấy một hang nhỏ.

Hang động đó không lớn, chỉ là một cái lỗ nhỏ như vậy, ngay cả trẻ con cũng không vào được, chỉ sâu bằng cánh tay người lớn, bên ngoài hang động còn có chút cỏ dại che phủ, nếu không cẩn thận tìm kiếm thì căn bản rất khó phát hiện ra.

Điều khiến nàng ngạc nhiên là, trong cái hang nhỏ xíu này chỉ đặt một cái hộp gỗ, mở ra xem, bên trong chỉ có một cuốn sách hơi ố vàng, mà cuốn sách này, chính là cuốn Tâm Kinh của Vạn Phật Môn đó.

“Quả nhiên là ở đây.” Nàng không kìm được lộ ra một nụ cười, vốn định trực tiếp lấy đi thu vào không gian, nhưng, tay nàng đang cầm Tâm Kinh khựng lại, nghĩ đến vị lão giả kia cứ ba ngày hai bữa sẽ lấy cuốn Tâm Kinh này ra để tra cứu dịch thuật.

Trong nháy mắt, trong đầu nàng nhanh chóng lóe lên vài ý nghĩ, trong đôi mắt thanh tú lóe lên một tia sáng tinh quái, khoảnh khắc tiếp theo, thu cuốn sách vào không gian, ngay sau đó che chắn cửa hang lại cho tốt.

Một bên khác, lão giả đi đến đại điện, nhìn đám người vẻ mặt ngưng trọng trong điện, hỏi: “Lại xảy ra chuyện gì rồi?”

Mọi người nhìn ông ta, dừng lại một chút, nói: “Tông chủ, những người được phái đi hôm qua đã tìm thấy tung tích của đôi nhi tử của Phượng Cửu kia, họ có gửi tin tức về, chỉ là, đến hôm nay, lại từng người một mất liên lạc.”

Nghe lời này, sắc mặt của Tông chủ lập tức lạnh xuống, khí tức âm trĩ trên người ông ta vừa phóng thích ra, khí tức của cả đại điện cũng lạnh đi vài phần, không ai dám lên tiếng, chỉ nhíu mày nín thở.

“Các ngươi là muốn nói, bọn họ đều chết hết cả rồi?”

Giọng nói âm lãnh của lão giả lộ vẻ tàn nhẫn khát máu, ánh mắt sắc bén âm hàn nhìn chằm chằm bọn họ, trầm giọng quát lớn: “Nói!”

Âm thanh vừa vang lên, uy áp mạnh mẽ hàm chứa trong đó cũng theo đó lan tỏa ra, tiếng quát lớn kia càng làm bọn họ chấn động tâm can, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

“Có lẽ, có lẽ là chết hết cả rồi, ta... ta nhận được ngọc tín của một trong số họ truyền về, lúc đó hắn đang muốn cầu cứu chúng ta, nhưng lời nói được một nửa thì...” Một nam tử trung niên nói, cũng không dám nhìn Tông chủ ở vị trí chủ tọa. Chết mười mấy tôn giả, còn có ba người dẫn đội, chuyện này đối với bọn họ mà nói quá mức chấn động,

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3977
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.