“Bần tăng chỉ là lo lắng cho an nguy của thí chủ, cũng không phải lo lắng thí chủ sẽ chiếm làm của riêng xá lợi và Tâm kinh của bản môn.” Hòa thượng chắp tay trước ngực nói, thần sắc ngưng trọng, rõ ràng là cảm thấy chuyến đi này của nàng nguy hiểm thực sự không thấp.
Phượng Cửu mỉm cười, nói: “Đại sư không cần lo lắng, ta tự sẽ cẩn thận.” Nói xong, nàng đứng dậy, bảo: “Ta không làm phiền đại sư tu tĩnh nữa, đợi ta lấy đồ về rồi sẽ lại đến gặp đại sư!”
Thấy nàng như vậy, hòa thượng trong lòng khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy chắp tay trước ngực khẽ niệm: “A Di Đà Phật, thí chủ vạn sự cẩn thận.”
Sáng sớm hôm sau, khi Phượng Cửu chuẩn bị rời đi, nàng gọi Hỏa Phượng trong không gian ra, bảo nó ở lại bảo vệ hai đứa trẻ. Đối với việc này, Hiên Viên Mặc Trạch có chút không tán thành.
“Chuyến này nàng đi một mình, có Hỏa Phượng ở bên cạnh bảo vệ, ta cũng yên tâm hơn. Còn về nơi này, nàng không cần lo lắng, ta sẽ bảo vệ tốt bọn trẻ.” Hiên Viên Mặc Trạch trầm giọng nói, nhìn Hỏa Phượng đang đậu ở một bên, chân mày khẽ nhíu lại.
Phượng Cửu mỉm cười nói: “Trong không gian của ta còn có Thôn Vân và những con khác, có chúng ở bên cạnh ta là được rồi. Còn Hỏa Phượng, ta không ở bên cạnh bọn trẻ, trong lòng thực sự lo lắng, có nó ở lại ta mới có thể yên tâm hơn.”
“Nàng là không tin ta có thể bảo vệ tốt chúng sao?” Hiên Viên Mặc Trạch hỏi.
Phượng Cửu thấy sắc mặt hắn trầm xuống, vội vàng nói: “Đương nhiên không phải, thực lực tu vi hiện giờ của chàng ngay cả ta cũng không phải là đối thủ của chàng, ta đương nhiên tin chàng có thể bảo vệ tốt bọn trẻ. Nhưng, dù sao mọi chuyện luôn có vạn nhất, có rất nhiều việc đều không nói trước được, cho nên ta nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là để Hỏa Phượng ở lại ta mới yên tâm hơn.”
Nàng nhìn Hiên Viên Mặc Trạch trước mặt, nói: “Chàng cũng hy vọng ta có thể yên tâm về mọi thứ trong nhà đúng không? Hơn nữa, thực lực của Thôn Vân và Lão Bạch cũng không yếu, có chúng theo bên cạnh ta là đủ rồi.”
Thấy nàng nói như vậy, Hiên Viên Mặc Trạch cũng không nói thêm gì nữa, chỉ bảo: “Đã như vậy, thì nghe theo nàng đi! Nhưng mà, nàng ở bên ngoài một mình nhất định phải cẩn thận một chút, chú ý an toàn là quan trọng nhất.”
“Ừm, ta biết.” Phượng Cửu mỉm cười, đôi mắt đẹp nheo lại thành hình trăng khuyết.
Hỏa Phượng ở một bên nghe họ thảo luận, lại nhìn đôi tiểu nãi oa trên giường, không khỏi bay tới, cọ cọ vào cổ hai nhóc nhỏ.
“Hỏa Phượng, ta đi đây, nhớ kỹ những chuyện ta dặn ngươi.” Sau khi hôn từ biệt Hiên Viên Mặc Trạch, Phượng Cửu dặn dò Hỏa Phượng đang đậu bên giường nhìn bọn trẻ.
“Vâng, chủ nhân yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ tốt tiểu chủ tử.”
Nghe vậy, Phượng Cửu mím môi cười, nói: “Bình thường ngươi cũng có thể vào trong ngọc bội của hai đứa nó, người bình thường không phát hiện ra ngươi đâu.”
Sau khi dặn dò Hỏa Phượng, nàng lại nói với Hiên Viên Mặc Trạch một lúc về chuyện bọn trẻ, sau đó lại gọi Đỗ Phàm cùng những người khác đến sân viện, dặn dò họ một phen.
“Chủ tử, không bằng để ta đi cùng người đi!” Đỗ Phàm nói, ánh mắt đặt trên người nàng. Đối với cái gọi là huyết quang chi tai mà hòa thượng kia nói, bọn họ đều có chút lo lắng, cho nên cũng âm thầm bàn bạc một chút, cuối cùng quyết định để một người trong số họ đi theo nàng, nếu thật sự có chuyện gì, cũng có thể có người ứng phó.
Nghe vậy, Phượng Cửu mỉm cười nói: “Không cần đâu, các ngươi giúp ta bảo vệ trông coi nơi này là được rồi. Hơn nữa, ta cũng không phải đi một mình, ta còn có Thôn Vân và Lão Bạch đi theo, nếu ngươi mà đi theo nữa, hành sự ngược lại không được tiện lắm.”