Khi Đỗ Phàm cùng vài người dắt đám linh thú mã đến trước cửa đấu giá, người đàn ông trung niên phụ trách tiếp đãi nhìn đám linh thú mã kia, không khỏi toát mồ hôi hột, nuốt nước bọt liên hồi.
“Sao thế? Không thu à?” Đỗ Phàm nhướng mày nhìn hắn.
“Cái này……”
Hắn nhìn lướt qua đám linh thú mã, cuối cùng nghiến răng nói: “Mấy vị chờ một chút, để tôi đi gọi đại quản sự của chúng tôi ra.” Nói đoạn, hắn vội vàng xoay người đi vào trong.
Vào đến bên trong, người đàn ông trung niên tìm thấy một người đàn ông lớn tuổi hơn mình một chút, nói: “Đại quản sự, bên ngoài có vài người đến, họ dắt theo vài con linh thú mã và một cỗ xe ngựa màu đen nói là muốn bán cho chúng ta, ngài xem việc này……”
Nghe vậy, vị đại quản sự đang trò chuyện với hai vị lão giả liền khựng lại, hỏi: “Là những con vật đang được đồn đại bên ngoài kia sao?”
“Xem chừng không sai, cho nên tôi không dám thu.” Vị quản sự hạ thấp giọng nói.
Hai vị lão giả đang uống trà bên cạnh nghe thấy thế liền nhìn nhau, một trong hai người cười nói: “Ta lại thấy tò mò đấy, còn có món đồ gì mà đấu giá hành các người không dám thu sao?”
“Đúng vậy! Nói cho chúng ta nghe xem nào?” Một vị lão giả khác cũng lên tiếng.
Nghe vậy, đại quản sự mới nói: “Bên ngoài có vài người đến bán đồ, nhưng mà, thứ họ bán hơi khó xử lý, có thể nói là một củ khoai lang nóng bỏng tay.”
“Củ khoai lang nóng bỏng tay như thế nào? Sao nghe ngươi nói nghiêm trọng thế? Còn có lời đồn nữa à?” Lão giả hỏi.
“Các ngài không biết ư?” Lần này đến lượt đại quản sự kinh ngạc, ông nhìn họ một cái rồi nói: “Mấy ngày nay trên giang hồ đang đồn đại, Tu La Vương gặp phải vài người rất lợi hại ở một ngôi chùa đổ nát, không chỉ bị thương mà còn chật vật bỏ chạy, thậm chí đến tọa kỵ cũng không màng tới, cho nên đám người bên ngoài vừa dắt linh thú mã vào thành, người trong thành đã đoán già đoán non liệu có phải là những người mà giang hồ đang đồn đại hay không.”
Nghe những lời này, hai người kinh ngạc nhìn nhau, một người trong đó hỏi: “Là người phương nào mà lợi hại như vậy? Đám người bên ngoài kia có phải là họ không?”
“Nói nghe thì có vẻ không sai, nhưng mà……” Lời chưa nói hết, ông đã thấy người đàn ông trung niên bên cạnh kéo áo mình, dường như đang nhắc nhở rằng những người bên ngoài vẫn đang chờ đợi.
“Tôi đi xem thử trước đây, lát nữa sẽ quay lại.” Ông ta vừa định đi thì hai vị lão giả cũng đứng dậy, cười nói: “Chúng ta cũng ra ngoài xem thử.” Thế là vài người cùng nhau đi ra ngoài.
Đỗ Phàm và mấy người đang chờ đến mức mất kiên nhẫn thì thấy vài người từ bên trong đi ra, nhìn thấy ánh mắt dò xét của họ, Hôi Lang liền tiến lên hỏi: “Thế nào? Có thu hay không? Không thu thì chúng tôi tìm nơi khác đây.”
“Ha ha ha.”
Đại quản sự cười cười, nói: “Mấy món đồ này của các vị, e là ngoài chỗ chúng tôi ra, không ai dám nhận đâu.”
Ông cười, bảo quản sự bên cạnh: “Để người phía dưới dắt đám linh thú đi, định giá đồ vật đi, ta trò chuyện với vài vị công tử đây, lát nữa sẽ thanh toán tiền cho họ.”
“Vâng.” Vị quản sự đáp lời, lúc này mới để thuộc hạ tiến lên dắt đám linh thú mã và xe ngựa sang một bên để kiểm kê và định giá.
“Mấy vị, mời vào trong uống chén trà.” Đại quản sự nói, đưa tay ra hiệu mời.
Đỗ Phàm thấy vậy liền gật đầu với Hôi Lang, lúc này mới cất bước đi vào trong.
Sau khi vào trong ngồi chưa được bao lâu, Hôi Lang liền hỏi: “Câu vừa rồi của ông có ý gì? Cái gì mà ngoài chỗ này ra không ai dám nhận? Ông biết đồ của chúng tôi từ đâu mà có à?”
Đại quản sự cười cười, đáp: “Tự nhiên là biết.”