Thấy vậy, Lãnh Hoa chỉ mỉm cười ôn hòa, rồi dẫn con linh thú mã đi buộc lại, đoàn người tiếp tục đi về phía trước.
Người phụ nữ nhìn họ rời đi, do dự một chút rồi mới đi về hướng ngược lại.
Một ngày sau, đoàn người bọn họ tiến vào thành. Vừa vào thành, họ đã cảm nhận được những tu sĩ trong thành nhìn mình bằng ánh mắt có chút không đúng. Những ánh mắt dò xét đó mang theo sự thẩm định và kinh ngạc, tựa như có chuyện gì mà bọn họ không biết vậy.
"Người trong thành này sao cứ nhìn chằm chằm vào chúng ta thế? Mặc dù chúng ta rất nổi bật, nhưng cũng không cần phải nhìn như vậy chứ?" Hôi Lang sờ sờ cằm, dắt linh thú mã đi, đột nhiên lại nở nụ cười đắc ý: "Chắc chắn là do thấy chúng ta dắt nhiều linh thú thế này, hoặc là họ đã biết linh thú mã này là của Tu La Vương kia? Hay là tin tức Tu La Vương thất bại bỏ chạy đã lan truyền rồi?"
Đỗ Phàm giơ tay vỗ vai hắn, nói: "Ngươi nghĩ nhiều rồi." Giọng hắn khựng lại, ánh mắt nhìn xung quanh một chút rồi nói tiếp: "Nhưng vẫn phải cẩn thận một chút, ta cảm thấy ánh mắt của bọn họ không có ý tốt."
Trước kia là một chuyện, bây giờ đã có thêm hai vị tiểu chủ tử, làm việc gì cũng phải cẩn trọng hơn một chút.
"Hai người các ngươi cùng ta mang đám linh thú mã này đến lầu đấu giá bán đi!" Đỗ Phàm nói xong, nhìn về phía Hôi Lang và Lỗ Vân bên cạnh.
"Được, vậy nói với chủ tử bọn họ một tiếng, để họ đến khách điếm nghỉ ngơi trước đi! Chúng ta quay lại đó sau là được." Lỗ Vân nói, nhận lấy dây thừng từ tay Tề Khang.
"Để ta đi nói!" Đỗ Phàm bước lên phía trước, đến bên cạnh cỗ xe ngựa mà Phượng Cửu đang ngồi để nói qua với họ.
Lúc này, vị hòa thượng trên cỗ xe ngựa đen vén rèm bước xuống, nói với Đỗ Phàm: "Thí chủ, đến đây là được rồi, bần tăng đi bộ là được."
Nói đoạn, y đi về phía xe ngựa của Phượng Cửu, nói: "Bần tăng muốn đi thăm một cố nhân trong thành, không cùng ở lại khách điếm với các vị thí chủ nữa. Không biết các vị thí chủ dự định dừng chân ở đây bao lâu? Đến lúc đó bần tăng sẽ đến tìm các vị hội họp."
Nghe vậy, Phượng Cửu trong xe ngựa vén rèm lên, ném một tấm ngọc bài về phía y, cười nói: "Đại sư, đến lúc đó ta sẽ thông báo cho ngài sau!"
"Được." Hòa thượng nói, chắp tay hành lễ với nàng rồi mới rời đi trước.
"Đi thôi! Đưa cả cỗ xe ngựa kia đi luôn, đừng giữ lại." Phượng Cửu nói xong liền buông rèm xuống, để Lãnh Hoa tiếp tục đi về phía trước tìm khách điếm nghỉ chân.
Nhìn họ rời đi, Đỗ Phàm liền nói với Hôi Lang và Lỗ Vân: "Đi thôi đi thôi! Mang đám thứ này đi đấu giá, sau đó chúng ta lại dạo quanh thành xem có gì hay để mua về không."
"Vậy lát nữa mua ít rượu đi! Xem có loại linh tửu nào ngon không, rượu trong không gian của ta không còn nhiều nữa, mua ít dự trữ." Hôi Lang vừa nói, vừa cầm dây thừng thúc đám linh thú mã đi về phía trước, vừa nói: "Buổi đấu giá này ở đâu nhỉ? Chúng ta phải tìm người hỏi thăm một chút!"
"Ta vừa hỏi rồi, còn cách đây một đoạn nữa, các ngươi đi theo ta!" Lỗ Vân nói, dẫn họ đi về phía trước.
Ba người họ, hai người dắt hơn ba mươi con linh thú mã, một người đánh xe ngựa, đi trên đường cái, có thể nói là người xung quanh đều tự động nhường đường cho họ, ai nấy đều nhìn họ bằng ánh mắt kỳ lạ.
Nhìn ba người họ đi về phía lầu đấu giá, vài tán tu đang uống trà bên đường nhìn nhau, hỏi: "Là bọn họ sao?"
"Dắt cả một đàn linh thú mã lớn thế kia, lại còn nổi bật như vậy, chắc chắn không sai vào đâu được." Một người khác nói, ánh mắt cũng dán chặt vào phía trước, đáy mắt thoáng hiện ám quang, dường như đang toan tính chuyện gì đó.