Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 54242 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3991
Theo sau

❊ ❊ ❊

Phượng Cửu lên tiếng đáp lại, liền cầm lấy con thỏ đến nơi không xa để xử lý. Sau khi làm sạch, nàng mới đặt lên lửa nướng. Nhìn động tác thuần thục của nàng, một người trong đó cười nói: "Thật không ngờ Nguyễn sư đệ lại có tay nghề này."

Phượng Cửu nghe vậy thì trong lòng hơi thắt lại, nhưng vẻ mặt lại chẳng hề lộ ra chút nào, liền đáp: "Biết một chút chút thôi, không tinh thông, nướng không ngon lắm, mấy vị sư huynh đừng chê là được."

Sự chú ý của mấy người bọn họ cũng không đặt trên người Phượng Cửu, mà thỉnh thoảng lại vây quanh người nữ tử họ Chu kia để nói chuyện. Phượng Cửu thì dựa theo sự quan sát của mình mà đóng vai hành vi cử chỉ của gã nam tử họ Nguyễn kia, cố gắng hết sức để bản thân không lộ ra chút sơ hở nào.

Đêm đó, họ nghỉ ngơi, nàng cũng nghỉ ngơi theo, cũng coi như trải qua một cách bình an vô sự. Cho đến tận sáng sớm hôm sau, mọi người dậy sớm, tiếp tục đi về phía trước, khoảng tầm giờ Thìn thì men theo bậc thang đá trên đường núi mà tới trước cửa lớn của ẩn thế tông môn đó.

Phượng Cửu chỉ liếc mắt nhìn thật nhanh rồi theo họ cùng đi vào trong tông môn. Sau khi vào bên trong, nữ tử họ Chu kia cáo từ mấy người rồi tự mình rời đi. Gã nam tử lớn tuổi hơn thì nói với mấy người còn lại: "Các ngươi đi cùng ta đến chỗ sư tôn phục mệnh."

"Vâng." Mấy người đáp lời, lúc này mới đi theo sau lưng hắn rời đi.

Để đề phòng bị người khác phát hiện mình là kẻ giả mạo, dọc đường đi, nàng không hề nhìn xung quanh nhiều, chỉ nghe nhiều nói ít, điều này cũng khá phù hợp với hành vi cử chỉ trước đó của người kia, mấy người kia cũng thấy không có gì lạ, cứ tự nói chuyện của mình, không ai để ý đến nàng.

Đến lưng chừng một ngọn núi, họ đi theo gã tu sĩ lớn tuổi kia vào một sân viện, cung kính hành lễ trước căn phòng đang đóng chặt cửa.

"Đệ tử bái kiến sư tôn." Sau khi gã nam tử lớn tuổi hành lễ xong, ngẩng đầu nhìn căn phòng đóng chặt cửa kia, nói: "Đệ tử chuyến này may mắn không làm nhục mệnh, đã hoàn thành xong việc sư tôn dặn dò."

"Ngươi vào đi!" Từ trong căn phòng đóng chặt cửa đó truyền ra một giọng nói già nua, ngay sau đó, cánh cửa đóng chặt như thể được ai đó từ bên trong kéo ra, kêu "kẽo kẹt" một tiếng rồi mở toang.

Gã nam tử lớn tuổi vui mừng bước tới, nhấc chân bước vào trong. Ngay sau đó, cửa phòng đóng lại, không ai biết rốt cuộc bọn họ đang làm gì bên trong. Cho đến khoảng thời gian chừng một nén hương, cửa phòng lại mở ra lần nữa. Lần này, gã nam tử lớn tuổi đó bước ra với vẻ mặt vui mừng, nhìn mấy người một cái rồi mới phát đan dược trong tay cho họ.

"Đây là sư tôn cho các ngươi, bảo các ngươi sau khi trở về hãy tu luyện cho tốt, tranh thủ thực lực lại đột phá thêm một tầng." Gã nam tử lớn tuổi nói, ánh mắt vẫn quét qua đan dược trong tay họ.

"Đều về nghỉ ngơi cho tốt đi!" Trong phòng lại truyền ra giọng nói già nua kia. Sau khi nghe tiếng của ông ta, mọi người trong viện lúc này mới đáp một tiếng, rồi xoay người rời đi.

Phượng Cửu cầm đan dược trong tay nhìn một chút, ánh mắt lóe lên. Chợt, khóe mắt nàng thoáng thấy một bóng người đi tới, vươn tay vỗ vai nàng: "Nguyễn sư đệ, chúng ta ở cùng một sân viện, cùng về đi!" Hắn vừa nói, ánh mắt lại dán chặt vào viên đan dược trong tay Phượng Cửu.

Nghe vậy, Phượng Cửu nở một nụ cười, dường như có chút ngạc nhiên nhìn hắn: "Sư huynh muốn về cùng với đệ sao?"

"Đi thôi, đi thôi!" Gã tu sĩ kia nói, đi trước một bước kéo nàng rời đi, đồng thời nói với mấy người phía sau: "Chúng ta về trước đây."

Gã nam tử họ Lâm nhìn hai người rời đi, ánh mắt không khỏi khẽ động, hắn nhìn chằm chằm vào hướng họ rời đi rất lâu, lại siết chặt đan dược trong tay, cuối cùng, nghĩ ngợi một chút, hắn vẫn cất bước theo sau hai người phía trước.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:3977
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.