Giọng hắn trầm thấp mà trịnh trọng, trên gương mặt tuấn mỹ cương nghị là thần sắc nghiêm túc. Hắn nhìn nàng, tiếp tục nói: "Nàng rất rõ ràng, nếu chỉ gặp chút nguy hiểm đã đưa bọn nhỏ vào không gian của nàng, ngày lâu tháng dài, bí mật nàng mang theo không gian nghịch thiên này sẽ không giữ được. Hơn nữa, việc gì cũng như vậy, lâu dần nàng và ta đều sẽ hình thành thói quen, hễ có nguy hiểm là đưa bọn nhỏ vào không gian. Có lẽ chúng ta muốn bảo vệ chúng, nhưng ai biết được, đây chẳng phải là đang hại chúng sao?"
Nghe những lời này, Phượng Cửu ngẩn ngơ nhìn hắn, nhất thời không thốt nên lời, bởi vì nàng biết, điều hắn nói là sự thật.
"Con cái gặp nguy hiểm, chúng ta làm cha mẹ là lo lắng nhất. Nhưng, trên con đường trưởng thành sau này, cũng sẽ có vô số nguy hiểm và khó khăn đang chờ đợi chúng. Chúng ta không thể, cũng không cách nào bảo vệ chúng mãi mãi. Điều chúng ta có thể làm, chỉ là bảo vệ tốt cho chúng trong những năm tháng ấu thơ còn chưa thể tự bảo vệ mình, và dạy chúng cách tự bảo vệ bản thân."
Hắn khẽ thở hắt ra, chậm rãi nói: "Cho dù lần này gặp phải nguy hiểm như vậy, nhưng chúng ta cũng từ đó mà rút ra bài học. Vì đã từng gặp qua, nên chúng ta có thể cố gắng tránh để sự việc tương tự xảy ra lần nữa."
Phượng Cửu nhìn sâu vào mắt hắn, hồi lâu sau mới gật đầu, nói: "Ừm, ta biết rồi, chàng nói đúng, ta quá ỷ lại vào không gian, hễ có chuyện gì là ta lại muốn đưa hai đứa nhỏ vào trong..."
Hiên Viên Mặc Trạch nắm lấy tay nàng, hạ thấp giọng an ủi: "Nàng cũng đừng tự trách nữa, ổn định lại tâm trạng đi, bọn nhỏ còn cần nàng giúp điều trị."
Hắn vừa nhắc đến chuyện này, Phượng Cửu mới sực tỉnh lại. Nhìn hai đứa trẻ khóc lóc rồi thiếp đi, nàng vội vàng đưa tay thăm dò nhiệt độ của chúng, sau đó nhanh chóng đứng dậy: "Chàng ở đây trông chừng, ta đi điều chế chút dược dịch."
Thuốc thông thường hai đứa nhỏ không dùng được, vậy nàng sẽ điều chế một loại khác mà chúng có thể uống, lại không làm tổn hại đến chúng.
Hiên Viên Mặc Trạch thấy nàng vực dậy tinh thần, đôi mày vốn đang nhíu chặt lúc này mới giãn ra, thần sắc trên mặt cũng dần thả lỏng. Hắn nhìn hai đứa trẻ đang ngủ trên giường, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, dường như vô cùng khó chịu, dù đang ngủ, khuôn mặt nhỏ vẫn hơi nhíu lại, khóe mắt còn đọng vệt nước mắt chưa khô.
Hắn giúp hai đứa nhỏ kéo cao chiếc chăn nhỏ đang đắp trên người, lúc này mới đứng dậy đi ra ngoài gian, lấy chút nước lạnh và hai chiếc khăn nhỏ, nhúng ướt rồi vắt khô, cẩn thận đặt lên trán chúng.
Có lẽ là cảm nhận được hơi lạnh, hai tiểu gia hỏa khẽ cử động, cái miệng nhỏ chu lên, mũi hít hít rồi lại thiếp đi.
Phượng Cửu đi điều chế dược dịch cho hai đứa trẻ, còn Đỗ Phàm và những người khác thì dọn dẹp hiện trường bên ngoài, Lãnh Hoa thì đỡ Lãnh Sương cùng Cầm Tâm, Bạch Khuynh Thành các nàng vào phòng, giúp các nàng băng bó vết thương trên người, cũng như cho các nàng uống đan dược.
Dọn dẹp ổn thỏa chuyện bên ngoài, Hôi Lang và Ảnh Nhất nhìn nhau một cái, đi đến đứng trước cửa phòng. Họ muốn vào, nhưng lại không dám, suy cho cùng đều là do họ bảo vệ không chu toàn.
"Ảnh Nhất, hay là ngươi vào xem thử đi?" Hôi Lang húc húc Ảnh Nhất bên cạnh, ra hiệu cho hắn vào xem trước.
Ảnh Nhất khựng lại một chút, lúc này mới bước vào trong, vừa thấy Ảnh Nhất vào, Hôi Lang cũng vội vàng theo vào.
Hai người đi vào gian trong của phòng, thấy chủ tử đang ngồi bên mép giường, đang vắt khăn giúp hai vị tiểu chủ tử hạ sốt, Hôi Lang vội vàng tiến lên, hạ thấp giọng nói: "Chủ tử, để ta thay nước."