Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 49821 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2807
Ba viên đan dược

❊ ❊ ❊

"Chủ nhân định bắt vài con lên sao?" Lão Bạch hỏi, nhìn vật đang phát ra ánh sáng lam huỳnh dưới nước kia. Bởi vì nó xuống nước, những vật đó đã tránh ra xa, nơi nó đứng đã không còn mấy đóa hoa lam huỳnh kia nữa.

"Ta định bắt một ít, trích lấy túi mật của chúng để luyện chế đan dược." Phượng Cửu nói, đoạn đi về phía xung quanh, bố trí một trận pháp, rồi lấy từ trong không gian ra một tấm lưới bạc, chuẩn bị dùng lưới này để bắt những đóa hoa lam huỳnh kia.

Lão Bạch đứng một bên nhìn, không hiểu tại sao lại phải bố trí trận pháp? Thấy chủ nhân tự mình lo liệu việc đó, nó liền hỏi: "Chủ nhân, vậy ta làm gì đây?"

"Ngươi đi nhặt ít cành cây về đi! Lát nữa ta cần dùng." Phượng Cửu nói, chỉ về một hướng: "Đi từ lối đó ra, lúc vào cũng đi từ lối đó vào."

"Chủ nhân, tại sao lại phải bố trí trận pháp?" Lão Bạch vừa đi vừa hỏi.

"Vì không muốn bị người khác đến quấy rầy, bố trí trận pháp xong, người bên ngoài sẽ không nhìn thấy trận pháp này." Phượng Cửu nói, vừa cầm lưới đi sang phía bên kia, vung tay thả lưới bạc ra rồi thu về, chỉ thấy một mẻ lưới đã bắt được không ít hoa lam huỳnh.

Lão Bạch không hỏi thêm nữa, mà làm theo lời nàng, đi đi lại lại nhặt không ít cành cây về. Nó thấy chủ nhân đang ngồi một bên, trước mặt bày một cái bàn nhỏ, trên bàn có một cái chậu ngọc có thể đựng đồ vật.

Nó tiến lên nhìn một cái, thấy bên trong đã có không ít túi mật được tách ra, đang phát ra ánh sáng lam huỳnh. Vì không giúp được gì khác, nó liền nằm một bên chờ đợi. Theo mặt trời lặn xuống, màn đêm dần buông, nó nhìn thấy trước bàn nhỏ của chủ nhân bày một viên dạ minh châu, ánh sáng ôn hòa mà sáng tỏ ấy như một vầng trăng tròn trên bầu trời, soi sáng tầm nhìn xung quanh.

Phượng Cửu bận rộn như vậy, từ đêm đen cho đến tận ban ngày. Mãi đến sáng sớm ngày hôm sau, nàng mới lấy hết túi mật của những đóa hoa lam huỳnh kia ra, đựng đầy hai cái chậu nhỏ.

Sắp xếp lại mọi thứ, nàng lấy ra những vật dụng khác. Những túi mật này đều có độc, trước khi nhập dược, còn phải loại bỏ độc tố bên trong, trích xuất ra những thứ hữu dụng.

Một khi luyện chế đan dược, nàng liền xuất thần, dường như không biết mệt, không biết đói là gì. Lão Bạch không dám quấy rầy nàng, chỉ lúc rảnh rỗi lại loanh quanh một bên, cho đến khi nàng làm xong việc trong tay.

Trọn vẹn hai ngày sau, Phượng Cửu đang luyện đan bên bờ biển điều khiển đan lô. Khi thấy từng luồng khói xanh nhạt lan tỏa trên đan lô, nàng vội vàng lùi lại, dùng tay áo phất qua, đánh tan luồng khói xanh kia.

Khi đan dược thành hình, nàng dập lửa lấy đan dược ra, thấy bên trong có ba viên đan dược đang tỏa ánh sáng lam huỳnh nhàn nhạt nằm lặng lẽ trong lò. Nàng lấy đan dược ra xem xét, khẽ cười một tiếng: "Chỉ là không biết ai sẽ là người thử đan cho ba viên đan dược này đây?"

"Chủ nhân, ăn vào sẽ chết sao?" Lão Bạch đi tới hỏi.

"Chết thì không đến mức, nhưng cụ thể sẽ xảy ra tình huống gì thì ta cũng không biết." Nàng cười cười, lấy bình ra đựng ba viên đan dược vào, lại thu dọn số bột thuốc đã nghiền xong, bấy giờ mới vươn vai, lấy một quả linh quả ra ăn, nói: "Đến nơi này cũng được vài ngày rồi, vẫn chưa thấy thành trấn của họ đâu, đi thôi! Chúng ta vào thành ăn chút gì đó, rồi chuẩn bị quay về."

Lão Bạch vừa nghe thấy, lập tức hưng phấn vẫy vẫy cái đuôi, vui vẻ nhảy nhót bên cạnh Phượng Cửu: "Tốt quá rồi, chủ nhân, chúng ta đi ngay thôi."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2765
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.