Tạ lão gia tử nhấc một chân lên nhưng mãi vẫn không thể đặt xuống bậc thang kia. Ông nhìn chằm chằm vào bậc thang phía trước hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, thu chân lại, nhìn về phía Phượng Cửu rồi nói: "Xem ra ta chỉ có thể dừng bước tại đây. Biết lượng sức mình, ta không lên nữa đâu."
Giọng nói của ông khựng lại, nhìn Phượng Cửu dặn dò: "Đoạn đường phía trước còn rất dài, con hãy tự bảo trọng."
"Vâng." Phượng Cửu đáp lời, lúc này mới xoay người tiếp tục bước đi.
Lão giả đứng phía sau nhìn bóng lưng nàng bước đi thong dong, mỗi bước chân đều không chút ngập ngừng, như thể không có gì có thể ngăn cản nàng. Nhìn nàng lướt qua những tu sĩ khác, nhìn bóng dáng nàng dần dần đi xa, ông mới nhẹ thở phào một hơi, rồi xoay người đi xuống.
Đi đến nơi này, tâm cảnh đã có sự thay đổi như thể đã nâng lên một tầng mới, linh lực trong cơ thể đang cuồn cuộn chảy. Phải nói rằng, dù không leo lên được hết Đăng Tiên Thê, nhưng đối với ông, chuyến đi này cũng đã thu hoạch không ít.
Phượng Cửu tiếp tục bước lên trên. Càng lên cao, con đường phía trước càng mịt mù, cũng không biết còn bao nhiêu bậc thang nữa. Dù sao vẫn chưa đến cuối đường nên nàng cứ thế bước tiếp. Không biết vì nguyên nhân gì, nàng không nhìn thấy những người phía trước và phía sau, cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác. Trên con đường này, dường như chỉ có mình nàng mà thôi.
Bước chân chầm chậm đi tới, bỗng dưng cuồng phong thổi tới, thổi mạnh khiến nàng không thể mở nổi mắt, thân thể như muốn bị thổi bay. Nàng ổn định bước chân, dừng lại một chút rồi nhìn về phía trước, chỉ thấy cuồng phong gào thét thổi quét bốn phương.
Ngay sau đó, trong gió lớn lại đan xen cả mưa xối xả ập tới. Cơn mưa dữ dội kèm theo sức gió đập vào người như bị những hòn đá nhỏ ném trúng, đau đớn vô cùng. Linh lực trong cơ thể dường như không có tác dụng trong khoảnh khắc này, thế mà lại chẳng thể ngăn cách được sự tấn công của gió mưa.
Nàng chỉ biết rằng, mưa to rơi trên người, mái tóc đen dính ướt dán chặt vào gò má, y phục đỏ trên người cũng ướt sũng dính chặt lấy cơ thể. Vì quần áo sũng nước nên việc cất bước càng thêm khó khăn.
Thế nhưng, bước chân nàng không hề dừng lại, bởi vì không biết từ lúc nào, những bậc thang phía sau lưng nàng bắt đầu biến mất, dường như chỉ cần nàng dừng lại là sẽ ngã xuống phía dưới. Cho nên, dù tốc độ bước lên không nhanh, nàng vẫn từng bước một đi tiếp.
Cũng không biết đã qua bao lâu, cuồng phong ngừng lại, mưa to cũng tạnh. Thay vào đó lại là cái nắng gay gắt chói chang, tựa như mặt trời đang treo ngay trên đỉnh đầu thiêu đốt nàng vậy. Nhiệt độ nóng rực đã hong khô quần áo và mái tóc đen của nàng, hơi nước bốc lên nghi ngút giữa không trung.
Bộ y phục vốn ướt sũng dán chặt vào người đã khô, thế nhưng, mồ hôi lại rịn ra, từng giọt từng giọt rơi xuống. Mồ hôi trên lưng cũng làm ướt đẫm y phục. Cổ họng nàng vô cùng khát, khi đưa tay muốn lấy nước từ trong không gian ra uống, nàng mới phát hiện mình không lấy được thứ gì cả.
Nàng chỉ ngẩn ra một chút rồi tiếp tục bước đi. Trên con đường này dường như không có đêm tối, nàng cảm giác như mình đã đi rất lâu nhưng vẫn chưa nhìn thấy điểm cuối.
Thể lực của nàng tiêu hao cực lớn, bước chân dần dần chậm lại. Đúng lúc này, thời tiết trên Đăng Tiên Thê lại biến đổi một lần nữa. Khoảnh khắc trước nắng gắt chói chang làm nàng không mở nổi mắt, thì khoảnh khắc sau lại như rơi vào cảnh băng thiên tuyết địa, bông tuyết bay lả tả, gió lạnh gào thét.
Tuyết càng rơi càng dày, lạnh thấu xương, ngay cả con đường dưới chân cũng bị tuyết phủ một lớp dày đặc. Cổ họng khô khốc, nàng không nhịn được cúi người xuống bốc một nắm tuyết trong tay. Thế nhưng, chưa kịp đưa tuyết vào miệng, nàng đã thấy tuyết tan biến ngay trong tay mình.