Thấy Mặc Trạch cùng ba người đã đi xa, Phượng Cửu liền cầm lấy cái bát mẻ và cành cây, ôm đầu chạy vào trong ngõ nhỏ. Mấy tên ăn mày vừa thấy thế liền lập tức đuổi theo: "Thằng nhãi ranh! Đừng chạy!"
Mấy người gào lên, sau khi đuổi vào trong ngõ mới thấy tên ăn mày nhỏ kia không chạy nữa mà đang dựa lưng vào tường đợi bọn chúng. Thấy vậy, mấy tên ăn mày hừ lạnh một tiếng: "Sao không chạy nữa? Có giỏi thì chạy tiếp đi!"
Phượng Cửu cầm cành cây trong tay khẽ vỗ vào lòng bàn tay, nhìn mấy kẻ kia đang đi tới, nàng khẽ cười: "Chạy rồi thì làm sao bẻ gãy chân chó của các ngươi được chứ?"
"Thằng nhãi ranh!"
Mấy người chửi bới rồi xông lên. Thế nhưng, Phượng Cửu vốn đang tựa nghiêng người vào tường lúc này cũng di chuyển, thân hình thoắt cái đã tiến lên trước, cành cây trong tay gõ mạnh vào chân bọn chúng. Chỉ nghe tiếng xương cốt gãy "rắc" một tiếng, một tên ăn mày kêu thảm một tiếng rồi ngã xuống.
"Tay chân lành lặn mà đi làm ăn mày? Đã muốn làm ăn mày, vậy ta giúp các ngươi một tay."
"Rắc!"
"Á!"
Tiếng kêu thảm thiết và tiếng xương gãy vang lên cùng lúc. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, sau khi Phượng Cửu lấy ngân châm đâm vào huyệt á môn của mấy tên kia, bọn chúng há hốc miệng nhưng không thể phát ra tiếng động nào nữa.
Nàng thu ngân châm lại, một tay cầm bát mẻ, một tay chống cành cây, chẳng buồn nhìn mấy kẻ dưới đất lấy một cái, cứ thế cất bước đi ra ngoài, để lại mấy tên ăn mày đang khiếp sợ bàng hoàng trong ngõ vắng...
Trở lại đại lộ, nàng nhìn dòng người qua lại tấp nập, suy nghĩ một chút rồi quyết định tạm thời chưa quay về, phải tìm người hỏi xem người nữ tử áo trắng kia rốt cuộc là ai đã rồi tính sau.
Thế là, nàng đi dạo quanh thành một lúc, định lát nữa mới quay về Thiên Đan Lâu hỏi Lãnh Hoa tình hình.
Một bên khác, Hiên Viên Mặc Trạch đi đến Thiên Đan Lâu, còn Hôi Lang thì tiễn người nữ tử áo trắng về Phượng Phủ. Hai người đang trên đường về, người nữ tử áo trắng dường như vô tình hỏi: "Hôi Lang, tại sao vừa nãy huynh lại nói sư huynh nhìn thấy tiểu ăn mày kia liền nghĩ đến Quỷ Y? Chẳng lẽ hai người họ có điểm gì giống nhau sao?"
"Hì hì, không phải họ có điểm gì giống nhau, mà là..." Hôi Lang nói tới miệng lại khựng lại, ngượng ngùng bảo: "Vân cô nương, thật ngại quá! Chuyện của chủ tử và Quỷ Y ta không tiện nói nhiều, chủ tử không thích ta lắm miệng."
Nghe vậy, người nữ tử áo trắng cười dịu dàng: "Không sao, là ta không nên tò mò mới phải."
Thấy đã đến trước cổng Phượng Phủ, nàng bảo với Hôi Lang: "Đã đến cổng phủ rồi, ngươi về bên cạnh sư huynh đi! Ta tự vào là được rồi."
"Được, vậy Vân cô nương cứ vào nghỉ ngơi đi! Ta về bên cạnh chủ tử đây." Hôi Lang nói xong liền xoay người rời đi trước.
Người nữ tử áo trắng nhìn theo bóng hắn rời đi, lúc này mới bước lên gõ cửa, đợi người bên trong mở cửa rồi mới vào phủ. Nàng không đi thẳng về nơi ở tại hậu viện mà hỏi han: "Lãnh Sương đâu?"
"Lãnh Sương cô nương đang ở hậu viện trông tiểu chủ tử ạ." Hạ nhân đáp.
Nghe vậy, người nữ tử áo trắng mới đi về phía hậu viện. Khi đến ngoài viện nơi Lãnh Sương đang ở, thấy Lãnh Sương và Bạch Khuynh Thành đều đang ở trong đó trông trẻ, nàng liền bước vào.
"Các ngươi đều ở đây à!"
Nàng bước những bước nhẹ nhàng vào trong, điệu bộ mang theo ý cười nói: "Vừa nãy sư huynh đưa ta đến tửu lâu ăn chút đồ, nghe ta nói muốn ăn bánh ngọt, Hôi Lang liền đi mua một ít cho ta, nói là tiệm bánh ngon nhất trong thành, trước kia Quỷ Y cũng thích ăn bánh của tiệm này, cho nên ta cũng mang về cho các ngươi một ít đây."
Nàng vừa nói vừa chậm rãi tiến lên, đi tới bên bàn trong viện.