Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 50059 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2767
Khó ở

❊ ❊ ❊

Nghe vậy, Phượng Cửu bất đắc dĩ nói: "Nói thì nói vậy, nhưng nếu không làm rõ kẻ đứng sau rốt cuộc là ai, thì trong lòng vẫn không yên tâm."

"Vậy nàng định cứ lén lút ở lại đây?"

"Đừng nói đến ta nữa, vị sư muội kia của chàng rốt cuộc là thế nào? Cô ta định ở lại đây bao lâu?" Phượng Cửu nhướng mày hỏi, ánh mắt dán chặt lên người hắn.

"Chưa nói, ta cũng chưa hỏi." Hiên Viên Mặc Trạch đáp.

Nàng khoanh tay trước ngực, lùi lại nửa bước, nói: "Sư muội này của chàng từ đâu tới? Gia tộc cô ta ở đâu? Đã đính hôn chưa? Đến đây làm gì? Chàng không thấy nên giải thích với ta một chút sao?"

"Gia tộc cô ấy ở vùng hải ngoại, lúc trước khi ta cùng sư tôn đi hải ngoại cũng từng ghé qua gia tộc cô ấy. Còn về việc đính hôn hay chưa thì ta không rõ, chỉ nghe cô ấy nói muốn tới đây để mở mang tầm mắt, rồi nhờ ta chăm sóc giúp một chút nên mới ở lại đây." Nhìn dáng vẻ ghen tuông của nàng, trong mắt Hiên Viên Mặc Trạch thoáng hiện lên ý cười: "Nàng yên tâm đi! Cô ấy là người có chừng mực."

"Vậy sao?"

Phượng Cửu liếc hắn một cái đầy ẩn ý. Vốn dĩ nàng định không cho Vân Tuyết Tâm biết việc mình đã trở về, nhưng nhìn tình hình này, nàng là chủ nhân đường đường chính chính về đến nhà mà cứ phải lén lút, chẳng phải còn kém hơn cả khách khứa sao?

Nàng muốn xem thử, Vân Tuyết Tâm này có thật sự như Mặc Trạch nói, là một người có chừng mực hay không.

Nghe thấy lời này, thấy vẻ mặt nàng như vậy, Hiên Viên Mặc Trạch không khỏi dặn dò: "Cô ấy là sư muội của ta, cũng là khách, nàng đừng có làm càn."

Nghe vậy, Phượng Cửu liếc hắn một cái, giọng chua loét nói: "Đã bắt đầu lo lắng rồi sao? Ta không ngờ chàng lại còn biết hộ hoa đấy."

Hiên Viên Mặc Trạch cười bất đắc dĩ: "Nàng đừng suy nghĩ lung tung, chẳng qua là ta đã hứa sẽ chăm sóc cô ấy chu đáo." Dĩ nhiên hắn biết, nếu nàng đã nhắm vào ai thì kẻ đó sẽ chẳng có ngày lành, chỉ là Vân Tuyết Tâm không phải người dưng, hắn không thể mặc kệ để nàng làm càn.

Phượng Cửu cười cười đứng dậy, vừa định nói chuyện thì nghe thấy tiếng Ảnh Nhất truyền đến từ ngoài sân.

"Chủ tử."

Hiên Viên Mặc Trạch trong phòng liếc ra ngoài, nói: "Vào đi."

Ảnh Nhất đẩy cửa bước vào, tay còn bưng theo đồ vật. Thấy Phượng Cửu cũng nhìn về phía mình, hắn hơi chần chừ một chút rồi mới tiến lên đặt đồ xuống: "Vân cô nương sai người mang điểm tâm tới."

Hiên Viên Mặc Trạch nhìn đĩa điểm tâm nhỏ trên bàn, nói với Phượng Cửu: "Đây là điểm tâm ở tiệm nàng thích ăn đấy, nàng nếm thử xem." Hắn đưa tay đẩy về phía Phượng Cửu.

Phượng Cửu phủi phủi vạt áo, nói: "Vừa ăn mì xong, món điểm tâm này ta ăn không nổi nữa, hay là chàng tự ăn đi! Ta còn có việc, đi trước đây."

Nàng xoay người định bước ra ngoài thì tay đã bị Hiên Viên Mặc Trạch nắm lại.

Hắn hơi nhíu mày nhìn nàng: "Đã muộn thế này rồi, nàng cũng vừa mới về, còn định đi đâu nữa? Có việc gì mà không thể để ngày mai giải quyết?"

"Ngày mai thì lộ liễu quá, đêm hôm khuya khoắt mới dễ hành sự." Nàng quay đầu nói, gạt tay hắn ra rồi bảo: "Chàng nghỉ ngơi trước đi! Không cần đợi ta." Nói xong, nàng bước thẳng ra ngoài.

Nhìn bóng dáng nàng ra khỏi cửa phòng rồi khuất dần, đôi mày Hiên Viên Mặc Trạch chưa từng giãn ra.

Sắc mặt hắn hơi trầm xuống, dường như có chút không vui, khiến bầu không khí trong căn phòng cũng trở nên ngột ngạt. Ảnh Nhất đang đứng cạnh cửa phòng ngay cả thở mạnh cũng không dám, đang định lui ra thì nghe thấy giọng nói lạnh lẽo của chủ tử truyền đến.

"Mang đồ xuống đi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2698
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.