Nghe vậy, Phượng Cửu liếc nàng ta một cái với vẻ cười như không cười: "Cô thật tự luyến quá đi, chỉ tiếc là cô không hiểu người đàn ông của tôi, cũng không hiểu cả tôi nữa." Dứt lời, nàng cũng chẳng buồn nhìn tới nàng ta thêm lần nào, quay người bước ra ngoài, vừa đi vừa nói với Lãnh Hoa đang đứng bên ngoài: "Tìm cho cô ta một chỗ ở, đưa cô ta ra ngoài đó đi."
"Tuân lệnh."
Vân Tuyết Tâm trong phòng nghe tiếng nói vọng ra, tức giận nghiến răng. Là do nàng ta quá ngạo mạn, nếu biết Phượng Cửu trong tay có loại đan dược biến thái như vậy, nàng ta tuyệt đối sẽ không làm cái trò "trộm gà không thành lại mất nắm gạo" này!
Hiệu suất làm việc của Lãnh Hoa vô cùng cao, chưa tới trưa đã tìm được chỗ ở. Sau khi được Phượng Cửu đồng ý, hắn liền đưa Vân Tuyết Tâm rời khỏi Phượng phủ, chuyển tới một căn viện ở bên ngoài.
Phượng Cửu chỉ dặn dò người phía dưới để mắt tới một chút, sau đó không thèm đoái hoài nữa, cho tới tận chạng vạng tối khi Hiên Viên Mặc Trạch trở về, Phượng Cửu mới nói chuyện này với chàng.
"Cho nên em đã dùng Chân Ngôn Đan hỏi hết lời của cô ta ra rồi." Phượng Cửu nhún vai: "Không ngờ sư muội này của chàng lại tàn nhẫn với bản thân như vậy, đổi lại là em, em không hạ thủ nổi với chính mình đâu."
Nghe nàng nói, sắc mặt Hiên Viên Mặc Trạch hơi khó coi, chàng im lặng một lát rồi nói: "Đợi vết thương của cô ta lành hẳn, ta sẽ nói chuyện với cô ta, bảo cô ta trở về."
"Được rồi, không nói chuyện cô ta nữa, vết thương đó nhiều lắm dưỡng tầm mười ngày nửa tháng là gần như khỏi hẳn rồi." Phượng Cửu nói xong, nhìn chàng hỏi: "Chúng ta định khi nào thì trở về? Trước tiên là qua chỗ phụ thân chàng? Hay là tới chỗ gia gia của em?"
Nàng nói rồi lại nghĩ ngợi thêm: "Ca ca và mọi người cũng về được một thời gian rồi, không biết định khi nào thì quay lại? Nếu chúng ta muốn đi, e là phải đi trước một chút."
"Ừm, nàng cũng thu xếp chuyện ở đây đi, xử lý xong mọi việc càng sớm càng tốt thì chúng ta có thể lên đường." Hiên Viên Mặc Trạch nói.
Hai người đang bàn bạc công việc ở đây, thì cùng đêm đó, tại căn viện nhỏ bên ngoài nơi Vân Tuyết Tâm đang ở, một bóng người lách qua hai tên hộ vệ do Phượng Cửu phái tới, đi thẳng vào phòng như thể chốn không người.
"Bị nhìn thấu rồi?" Một bóng người xuất hiện trong phòng, nhìn Vân Tuyết Tâm đang nằm trên giường, lạnh nhạt hỏi. Hắn khoác áo choàng đen, trên mặt đeo mặt nạ, không nhìn ra dáng người cũng như dung mạo.
Nghe thấy tiếng, Vân Tuyết Tâm đang ngủ trên giường mở mắt ra, nghiêng đầu nhìn người tới, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại, có chút khó chịu: "Sao ngươi lại tới đây?"
"Ta tới là để nói cho ngươi biết, đừng quên chính sự. Nhưng nhìn ngươi thế này, xem ra tới gần Phượng Cửu còn chẳng làm nổi, đừng nói chi là tìm cơ hội hạ thủ."
Giọng gã nam tử áo đen lạnh xuống, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng: "Ta đã cảnh cáo ngươi từ sớm rồi, đừng tốn tâm tư vào những chuyện khác, việc này nếu không làm xong, trở về chắc chắn sẽ bị phạt một trận nhừ tử."
"Ta không lường được cô ta đột nhiên trở về, sự xuất hiện đột ngột của cô ta đã làm đảo lộn kế hoạch của ta." Vân Tuyết Tâm lạnh giọng nói.
"Kế hoạch? Xì!" Nam tử khinh thường cười một tiếng: "Chủ tử không phải bảo ngươi tới để quyến rũ Hiên Viên Mặc Trạch."
Nghe thấy hai chữ quyến rũ, sắc mặt Vân Tuyết Tâm từ trắng chuyển sang đỏ, rồi từ đỏ sang xanh tím tái. Nàng đường đường là thiên chi kiêu nữ của đại gia tộc, là lá ngọc cành vàng, sao có thể dính líu tới hai chữ quyến rũ được?
"Ta không có quyến rũ sư huynh." Nàng nghiến răng nghiến lợi nói.
"Những việc ngươi làm, với quyến rũ thì có gì khác biệt? Chẳng lẽ ngươi cho rằng, phải cởi sạch nằm lên giường hắn mới gọi là quyến rũ sao?" Giọng nam tử vừa dứt, chỉ nghe nàng hét lớn một tiếng.