"Cũng không biết lần này trở về, chủ tử sẽ mang theo bảo vật gì tốt?" Hắn tỏ vẻ khá mong chờ mà nói, cảm thấy chủ tử ra ngoài một chuyến, ngoại trừ giết chết tên Hàn Dung kia, nhất định còn sẽ có thu hoạch khác.
Lãnh Hoa và Phạm Lâm nghe vậy nhìn nhau cười, hai người một kẻ đi về phía hậu viện, một kẻ thì nói: "Ta về phủ xem thử."
Hai ngày sau, tại một tòa thành trấn, trước cửa phủ Trác gia đứng ba người.
"Đến rồi." Trác Quân Việt xoay người nói với Phượng Cửu.
"Nói đi cũng phải nói lại, lão đầu ta cũng đã một thời gian không tới đây rồi." Hỗn Nguyên Tử vuốt râu nói, nhìn về phía Trác Quân Việt đằng trước, lại liếc Phượng Cửu một cái, hỏi: "Lát nữa các ngươi định giới thiệu thế nào? Trực tiếp nói là tới tìm tổ mẫu của ngươi sao?"
Phượng Cửu liếc lão đầu một cái, liền nói với Trác Quân Việt: "Sau khi vào trong ta sẽ đi theo bên cạnh lão đầu, không cần giới thiệu ta, chỉ cần tìm cơ hội cho ta gặp tổ mẫu của ngươi là được."
Lão đầu vừa nghe thấy thế liền cười híp cả mắt: "Đi theo bên cạnh lão đầu? Làm đệ tử của lão... khụ!" Chữ đệ còn chưa kịp thốt ra, đã thấy nàng liếc xéo một cái, lập tức nuốt ngược lời vào trong.
Lão đầu còn phải học Thái Cực quyền với nàng đấy! Tuyệt không thể chọc giận nàng.
Trác Quân Việt gật đầu: "Ta biết rồi." Hắn đi về phía trước, gõ gõ cửa, chẳng bao lâu sau, đại môn mở ra, một lão giả thò nửa người ra.
"Đại công tử trở về rồi!" Lão giả lộ ra nụ cười, ánh mắt nhìn sang bên cạnh hắn, khi trông thấy Hỗn Nguyên Tử đang vuốt râu kia, vội vàng hành một lễ: "Hỗn Nguyên tiên quân."
"Ừm." Lão đầu đáp một tiếng, liếc nhìn lão giả kia.
"Đại công tử, Hỗn Nguyên tiên quân, hai vị mau mời vào, ta đi mời gia chủ." Lão giả vội vàng mời bọn họ vào, lúc này mới chú ý tới, phía sau Hỗn Nguyên tiên quân còn có một thiếu niên áo xanh đi theo, nhìn thiếu niên áo xanh y phục giản dị, rủ mắt đứng lặng kia, lão thầm nghĩ, chắc hẳn là người bên cạnh Hỗn Nguyên tiên quân.
"Không cần làm phiền nhị thúc, người đi cùng ta đến Tây viện là được." Trác Quân Việt nói.
Lão giả ngẩn ra, nhìn bọn họ vào phủ rồi đi về hướng Tây viện, lão nghĩ ngợi, cảm thấy Hỗn Nguyên tiên quân đã tới, cho dù là đi Tây phủ, lão cũng nên đi bẩm báo gia chủ, để gia chủ biết sự tình.
Thế là, sau khi đóng đại môn lại, lão giả liền đi về phía chủ viện.
Đi theo sau lão đầu, Phượng Cửu không chút biến sắc đánh giá nơi này, thấy ngoại trừ đám hộ vệ, tỳ nữ, tiểu đồng ở đây ra, trong tối còn có một hai ám vệ chú ý động tĩnh xung quanh, nơi này bất kể là đình đài lầu các hay những con đường lát đá nhỏ đi lại đều vô cùng tinh xảo, môi trường cũng cực kỳ u nhã.
Thế nhưng, sau khi đi vào con đường nhỏ thông tới Tây phủ lại là một cảnh tượng khác, hầu như có thể nói, trên con đường nhỏ không thấy bóng dáng nửa tên hạ nhân hay hộ vệ nào, ngay cả ám vệ trong tối cũng không còn, cho tới khi bước vào cổng Tây phủ, thì giống như đã tách biệt thành hai tòa phủ đệ vậy, chỉ khác là, một tòa khí phái cao cấp, một tòa thanh u nhã tĩnh.
Thấy khu vực này không có ai, Phượng Cửu liền nhìn về phía Trác Quân Việt đi đằng trước hỏi: "Tại sao nơi này lại yên tĩnh như vậy? Đã đều ở trong Trác phủ, làm sao còn phân ra Tây phủ?"
Trác Quân Việt còn chưa kịp mở miệng, đã nghe Hỗn Nguyên Tử vuốt râu quay đầu nhìn về phía Phượng Cửu: "Phải rồi, lão đầu ta vẫn chưa nói chuyện này cho ngươi nghe! Việc này là có nguyên do."
Ông chậm bước chân lại, sóng vai đi cùng Phượng Cửu, nói: "Trác gia này phân ra Đông phủ và Tây phủ, tuy đều ở trong cùng một tòa phủ đệ, nhưng ngươi cũng thấy đấy, là có hai con đường thông tới hai hướng Đông - Tây phủ."