Chỉ cần nghĩ đến điểm này, trong lòng hắn liền cảm thấy lạnh lẽo, trong mắt sư tôn của họ, chẳng lẽ Hỏa Diệu Thạch kia còn quan trọng hơn cả mấy người họ sao? Chẳng lẽ, người không sợ họ không thể trở về được sao?
Nghĩ đến việc chuyến này hắn đến đây mà không hề cho phụ thân trong nhà biết, nếu thật sự chết ở nơi này, chỉ sợ cha mẹ ở nhà cũng sẽ không chịu nổi. Trong sáu người họ, cũng chỉ có tiểu sư muội từng nhắc đến chuyện núi lửa rừng rậm với cha nàng, còn gia tộc của những người khác căn bản không hề hay biết.
Hỗn Nguyên Tử đang tìm Trác Quân Việt và Phượng Cửu nghe thấy lời này liền nhíu mày nhìn hắn một cái, ánh mắt đảo qua, rơi trên cánh tay hắn, cất lời mắng: "Đã không biết gì cả, sao còn dám xông vào núi lửa rừng rậm này? Sư tôn các ngươi bảo các ngươi đi chịu chết, các ngươi liền thật sự đi, đúng là từng đứa một đều không có não."
Bị Hỗn Nguyên Tử mắng như vậy, không chỉ Phàn Nhất Tu mà cả đám người nhà họ Sài đều cúi đầu không dám lên tiếng, họ quả thật đã cân nhắc không chu toàn, nhất là Sài Nhị gia, lúc này trong lòng không khỏi có chút hối hận, sớm biết vậy đã không dẫn họ tới đây lịch luyện, nếu như đến lúc đó người trong gia tộc đều chết ở đây, chỉ sợ cho dù hắn có sống sót trở về cũng khó mà trốn tránh trách nhiệm.
Nói cho cùng, hắn vẫn là quá mức tự tin, tưởng rằng bản thân là cường giả có tu vi Tiên giả liền có thể dẫn tộc nhân vào núi lửa rừng rậm lịch luyện, lại không ngờ hết lần này tới lần khác gặp nguy hiểm.
Lúc này, y giả đi theo đội của nhà họ Sài sau khi giúp các đệ tử nhà họ Sài bị thương kiểm tra xong, lại lắc đầu, nói với Sài Nhị gia: "Nhị gia, hiện tại nhìn qua đều không có việc gì, chỉ là vài vết thương ngoài da, ta đã bảo bọn họ xử lý vết thương rồi bôi thuốc, chỉ là không biết..."
Chỉ là không biết, tiếp theo có xảy ra triệu chứng gì khác hay không? Nhất là thấy Hỗn Nguyên Tử không nói gì nhiều, trong lòng ông ta cũng không chắc chắn, thế nhưng, trước mắt kiểm tra lại chẳng ra bệnh tình gì.
"Tiên quân, xin hãy nói cho chúng ta biết, bị kiến ăn thịt cắn phải sẽ như thế nào? Cũng để chúng ta sớm chuẩn bị một chút." Sài Nhị gia nói, trong lòng đã có linh cảm chẳng lành, nếu bị cắn chỉ là vết thương ngoài da, thì Hỗn Nguyên Tiên quân kia không thể nào có sắc mặt khó coi như vậy được.
"Sư thúc tổ." Phàn Nhất Tu cũng gọi, trong lòng có chút bất an nhìn ông.
Đám người xung quanh, bất kể là người bị kiến ăn thịt cắn bị thương hay người chưa bị thương, ánh mắt từng người đều đổ dồn lên người Hỗn Nguyên Tử.
Nhìn thấy ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía mình, Hỗn Nguyên Tử hừ một tiếng, bực dọc nói: "Đều nhìn ta làm gì? Lão già ta lại không biết y thuật! Các ngươi tưởng kiến ăn thịt này tại sao lại được xếp vào ngũ độc của núi lửa? Đó đương nhiên là vì độc của nó!"
"Nhưng mà, tại hạ cũng không kiểm tra thấy dấu vết trúng độc trên người mọi người bị cắn mà!" Y giả nhà họ Sài nghi hoặc nói. Ông ta quả thực không kiểm tra ra độc, sao có thể là do độc của kiến ăn thịt được?
"Không kiểm tra ra không có nghĩa là không có, các ngươi tưởng đây là loại độc bình thường sao? Độc bình thường dùng chút giải độc đan là được, nhưng đây là độc của kiến ăn thịt, đó chính là hỏa độc! Hiện tại vết thương chưa chuyển biến xấu, hỏa độc chưa công tâm nên các ngươi đương nhiên chẳng cảm thấy gì cả, nhưng mà, sắp rồi, trúng độc của kiến ăn thịt, chỉ tầm một nén nhang là phát tác, đến lúc đó hỏa độc công tâm, thần tiên cũng cứu không nổi."
Nghe thấy lời này, những người bị kiến ăn thịt cắn sắc mặt trắng bệch, trong mắt hiện lên sự tuyệt vọng: "Xong rồi... lần này xong đời rồi... chúng ta chết chắc rồi..."
"Tiên quân, ngài nhất định có cách đúng không? Ngài nhất định có thể nghĩ ra cách đúng không?"