“Ồ? Lãnh Hoa định đi thăm cô nương Tiểu Nhị sao?” Phạm Lâm không biết từ đâu bước ra, cũng nhìn hắn với vẻ mặt tươi cười.
“Ta có nói là định đi đâu!” Hắn bất lực lắc đầu cười, đám người này đúng là nhàn rỗi không có việc gì làm, cứ lấy hắn ra làm trò đùa.
“Hai ngày nay cũng không bận rộn, nếu đã không có việc gì, vậy đệ cứ đi một chuyến đến nhà họ Dương thăm cô nương Tiểu Nhị đi. Đúng rồi, ta có điều chế một ít thuốc viên ở đây, đệ tiện thể mang sang cho muội ấy, bảo muội ấy ngày uống một lần, uống tầm ba ngày là được rồi.”
Trong lúc nói chuyện, Phạm Lâm rút từ trong tay áo ra một lọ thuốc đưa tới trước mặt Lãnh Hoa.
Thấy vậy, Lãnh Hoa mỉm cười, tiếp nhận rồi nói: “Cũng được! Vậy đệ đi một chuyến.” Hắn cầm lấy lọ thuốc, nói với bọn họ: “Chỗ này các huynh cứ trông chừng một chút, ta lát nữa sẽ về ngay.”
“Được, đi đi!” Đỗ Phàm phe phẩy cây quạt cười nói, tiễn Lãnh Hoa ra khỏi cửa, lúc này mới cười bảo: “Thật ra ta thấy cô nương Tiểu Nhị kia khá tốt.”
“Ừm, đúng là không tệ.” Phạm Lâm cũng gật đầu đồng tình.
La Vũ đi ra, liếc nhìn hai người, nói: “Mỗi người một sở thích, các huynh đừng có lo chuyện bao đồng nữa, người ta Lãnh Hoa còn nhỏ tuổi hơn cả hai người đấy! Chẳng thấy hai người lo lắng cho chuyện chung thân đại sự của chính mình gì cả.”
“Chưa vội.”
Đỗ Phàm và Phạm Lâm đồng thanh nói, sau đó nhìn nhau cười, xoay người đi làm việc của mình.
“Hừ! Còn bảo không vội nữa!”
Hắn hừ nhẹ một tiếng, sờ sờ gương mặt mình, lẩm bẩm nhỏ: “Các người không vội chứ ta thì vội lắm chứ, nhưng mà tại sao ta lại tuấn tú phong lưu thế này, mà sao chẳng có cô nương nào để mắt tới nhỉ?”
Lãnh Hoa sau khi ra khỏi Thiên Đan Lâu thì đi trên phố, hướng về phía phủ họ Dương. Bước chân hắn không nhanh không chậm, thỉnh thoảng lại nhìn con phố náo nhiệt xung quanh. Khi đi ngang qua một cửa tiệm bánh ngọt, nghĩ rằng các nữ tử thường thích ăn bánh ngọt, thế là hắn liền vào tiệm mua mấy hộp bánh cầm trên tay làm quà thăm hỏi.
Mà ở trên một tửu lâu, một nam tử mặc hoa phục vô tình liếc mắt, thoáng nhìn thấy bóng dáng nọ trên đường phố, ánh mắt hơi lóe lên.
Là quản sự của Thiên Đan Lâu kia sao?
Đưa mắt nhìn xung quanh phía sau lưng hắn, thấy hắn chỉ có một mình, bên cạnh cũng không có ai đi cùng, nam tử không khỏi lộ ra một nụ cười nửa miệng.
Lãnh Hoa đi được một đoạn đường, tuy không quay đầu lại nhưng hắn biết có người đang theo dõi mình. Bước chân hắn vẫn không nhanh không chậm, đi theo tốc độ như trước chứ không hề cố ý đẩy nhanh, cho đến khi đến một khúc ngoặt, hắn dừng bước chân lại rồi xoay người.
“Ai? Ra đi!”
Thấy thiếu niên kia vậy mà lại phát hiện ra sự theo dõi của bọn họ, nam tử mặc hoa phục có chút ngạc nhiên, bước chân ra ngoài nhìn về phía thiếu niên kia, nghi hoặc hỏi: “Không phải ngươi là người bình thường không thể tu luyện sao? Sao lại phát hiện được bọn ta theo dõi?”
“Hóa ra là các hạ.”
Lãnh Hoa nhìn nam tử mặc hoa phục này, trên mặt vẫn ôn hòa như cũ: “Các hạ theo dõi ta làm gì?”
“Muốn mời Lãnh quản sự đi uống tách trà, không biết có nể mặt hay không?” Nam tử mặc hoa phục hờ hững nói, ánh mắt dán chặt vào thiếu niên có gương mặt ôn hòa kia.
Không phải người ta đồn rằng bên cạnh Quỷ Y không có kẻ yếu sao? Thiếu niên không chút hơi thở linh lực này rốt cuộc có bản lĩnh gì?
Nghe thấy lời của nam tử mặc hoa phục, Lãnh Hoa ôn thanh cười nói: “Các hạ hôm nay theo dõi ta, chắc hẳn Mộ Dung công tử không biết chuyện này đâu nhỉ!”
“Hắn không biết thì đã sao?” Nam tử nhướng mày nhìn hắn.
“Nếu các hạ muốn cầu y, ta thấy các hạ vẫn nên nghe lời Mộ Dung công tử thì tốt hơn.”