Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 48359 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2071
Tặng cho ngươi

❊ ❊ ❊

Mà những người ở lưng chừng núi nhìn thấy một màn này, cũng liếc mắt nhìn xuống ba người phía dưới, có kẻ nhận ra Hỗn Nguyên Tử, có kẻ lại không.

Khác với sự dò xét và cảnh giác của đám đông, ba người Phượng Cửu lại đang bàn tán xem mũi tên của ai nhanh hơn.

“Ta chậm nhất.” Trác Quân Việt vừa nói, vừa tiếp tục trèo lên cao. Trong ba người, chỉ có mũi tên của hắn là chậm nhất, nhưng cũng là đánh trúng tim một chiêu đoạt mạng.

“Thực lực của ngươi yếu nhất, chậm là chuyện bình thường.” Hỗn Nguyên Tử nói, cười híp cả mắt: “Lão già ta là nhanh nhất, hơn nữa còn đâm trúng cổ họng.”

Phượng Cửu liếc nhìn một cái: “Rõ ràng là ta nhanh hơn ngươi một chút.”

“Nơi nào, rõ ràng là ta nhanh hơn.” Ông không hề thừa nhận tốc độ của mình chậm hơn nàng.

“Được rồi được rồi, đi thôi đi thôi!” Phượng Cửu cũng không thực sự tính toán với ông chuyện này, tiếp tục trèo lên trên, đồng thời nói với hai người: “Cẩn thận một chút, cũng đừng chỉ mải mê nhìn dưới chân tìm đồ.”

Ở nơi như thế này, những người dưới chân núi có lẽ đã bị chấn nhiếp, nhưng những kẻ ở phía trên cũng đang chằm chằm nhìn vào họ đấy! Nếu có kẻ giở trò xấu, ai biết họ sẽ làm ra chuyện gì?

“Ai, các ngươi xem, phía kia cũng có một khối Hỏa Diệu Thạch, quả nhiên là vùng này khá nhiều, cũng không cần đợi núi lửa phun trào nữa, nghĩ lại thì sau lần núi lửa phun trào trước cũng chẳng có mấy ai đến tìm.” Lão già nói, lại di chuyển sang một phía khác, đào khối Hỏa Diệu Thạch bị chôn vùi bên trong ra.

“Ha ha, không ngờ chỉ lộ ra một chút đầu nhọn, đào ra lại lớn đến mức này, đây tuyệt đối là khối lớn nhất mà lão già ta đào được từ trước đến nay.” Hỗn Nguyên Tử hưng phấn nói, đưa khối Hỏa Diệu Thạch đó cho Phượng Cửu và Trác Quân Việt xem.

Phượng Cửu liếc nhìn một cái, nói: “Thứ này ngươi giữ nhiều cũng chẳng có tác dụng gì! Nhiều nhất cũng chỉ mang đi bán lấy tiền, mà ngươi thì chắc là không thiếu tiền mới đúng.”

“Hê hê, đó là đương nhiên, thứ gì mà lão già này không có?” Ông theo bản năng hất cằm lên, vẻ mặt đắc ý, lại vì tâm trạng vui vẻ, liền tiện tay đưa khối Hỏa Diệu Thạch to bằng bàn tay trong tay mình ra phía trước: “Này, khối này cho ngươi đấy, lão già ta thấy ngươi một khối lớn cũng chưa tìm được.”

Nghe vậy, Phượng Cửu hơi ngạc nhiên, thần tình kỳ quái nhìn ông: “Cho ta?”

“Ừm, cho ngươi.” Lão già cười híp mắt nói.

“Lúc này ngươi cho ta, quay đầu lại không phải sẽ đòi lại chứ?” Nàng nhìn ông bằng ánh mắt nghi hoặc hỏi.

“Sao có thể? Lão già ta là người nhỏ mọn như vậy sao?” Ông hừ nhẹ một tiếng, ném khối Hỏa Diệu Thạch đó cho nàng: “Cầm lấy cầm lấy, thứ như thế này tìm nữa là có, ngược lại là Thần Tiên Thảo kia, nếu ngươi tìm được thì nhớ cho lão già một cây, thực sự không được thì lão già có thể lấy Hỏa Diệu Thạch ta tìm được đổi với ngươi.”

Nghe lời này, Phượng Cửu mím môi cười, sau khi nhận lấy khối Hỏa Diệu Thạch thì thu lại: “Vậy thì đa tạ.” Nói xong, tiếp tục trèo lên trên.

Người ở phía trên thấy họ tìm được một khối Hỏa Diệu Thạch to bằng bàn tay, không khỏi có chút kinh ngạc. Nơi phía dưới kia tuy không nói là đều bị họ tìm qua, nhưng có một khối Hỏa Diệu Thạch lớn như vậy mà bọn họ lại không có ai phát hiện ra? Thật là rẻ cho mấy người phía dưới kia.

Một nhóm người trong đó nhìn nhau, vốn dĩ họ đã bất mãn với việc ba người kia dùng tên bắn chết thành viên trong đội của họ, nay lại thấy cảnh này, lập tức nảy sinh ý đồ.

Họ lặng lẽ di chuyển, di chuyển đến phía trên bọn họ, dưới chân dùng sức, vẻ như vô tình làm đá vụn rơi xuống lăn xuống dưới...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2032
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.