Nhìn thiếu niên nọ cứ lật tung tìm kiếm xung quanh, Trác Quân Việt liền lên tiếng: "Đám thực nhân nghị kia vừa mới về tổ, cậu cứ lục lọi lung tung thế này coi chừng lại dẫn dụ chúng ra đấy."
"Sẽ không đâu." Phượng Cửu không hề quay đầu lại đáp.
"Cậu đang tìm cái gì? Có cần tôi giúp một tay không?" Hắn đi theo phía sau hỏi, đồng thời chú ý tới động tĩnh xung quanh.
"Tử Mộc Thảo, hẳn là quanh khu vực này có, anh tìm giúp tôi xem, lá của nó chóp xanh gốc tím, thân xương màu tím trông giống như cành cây, anh tìm xem có không." Phượng Cửu cúi người vạch đám cỏ ra tìm kiếm.
Nghe thấy lời cô, Trác Quân Việt cũng vạch đám cỏ ra tìm kiếm xung quanh, tìm được một lúc lâu, Trác Quân Việt nhìn thấy loại Tử Mộc Thảo mà Phượng Cửu vừa nhắc tới dưới một gốc cây, liền tiến lên đào nó ra: "Cậu xem có phải cái này không."
Phượng Cửu quay đầu lại nhìn, thấy Trác Quân Việt cách đó vài mét đang cầm trên tay một cây Tử Mộc Thảo, cô tiến tới nhìn thoáng qua liền lộ vẻ tươi cười: "Đúng rồi, chính là nó. Tìm thêm xem, chắc vẫn còn đấy, một cây không đủ."
"Ừm."
Thế là, hai người liền tìm kiếm trong khu vực này. Đúng lúc đó, trong rừng mơ hồ truyền đến tiếng gọi.
"Tiểu Cửu! Tiểu Cửu!"
"Trác công tử! Trác công tử!"
"Tiểu Cửu! Trác công tử!"
Hai người đã đào được mấy cây Tử Mộc Thảo đứng thẳng người dậy nhìn nhau: "Hình như là Sài Phong."
"Đủ chưa? Đủ rồi thì về thôi!" Trác Quân Việt nói.
Phượng Cửu nhìn Tử Mộc Thảo trong tay, gật đầu: "Ừm, gần đủ rồi, đi thôi!" Ước chừng chờ lâu hơn nữa đám người kia cũng không đợi nổi đâu.
"Tiểu Cửu! Tiểu Cửu! Trác công tử! Hai người đang ở đâu?" Sài Phong hét lớn khắp khu rừng, bọn họ lần theo lộ trình ban đầu quay lại tìm, nhưng lại không thấy bóng dáng của hai người đâu.
"Nhị thúc, liệu bọn họ có phải đã..." Sài Phong không nhịn được mà nghĩ đến tình huống xấu nhất, nếu bị đám thực nhân nghị kia bao vây thì chỉ sợ khó lòng thoát thân.
"Tìm tiếp đi! Vị Trác công tử kia không phải người thường, dù thực lực Tiểu Cửu không được tốt, Trác công tử cũng có thể bảo vệ cậu ta." Sài Nhị gia nói rồi tiếp tục đi về phía trước.
Mà Phượng Cửu đang đi tới phía này nghe thấy lời của hai người thì khóe miệng không khỏi giật giật. Thực lực của cô không tốt sao? Được rồi! Ai bảo cô ép thực lực xuống tu vi Kim Đan sơ giai làm chi! Đúng là nhìn có vẻ yếu hơn thật, cũng không trách họ cảm thấy cô không được.
"A! Tiểu Cửu! Trác công tử!" Sài Phong nhìn thấy hai người đi tới, không khỏi reo lên đầy vui mừng, bước nhanh tới trước.
"Trác công tử, Tiểu Cửu, hai người không sao thật tốt quá!" Sài Nhị gia thấy hai người vẫn còn sống cũng thở phào một cái, ông vội vàng nói với Phượng Cửu: "Tiểu Cửu, có không ít người bị thực nhân nghị cắn phải, Hỗn Nguyên Tiên Quân nói y thuật của cậu có thể cứu được mọi người, xin cậu nhất định phải cứu lấy mọi người!"
Trác Quân Việt nghe thấy lời này thì cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng lại không nói ra được kỳ lạ ở đâu, chỉ nhìn về phía thiếu niên bên cạnh mình.
Phượng Cửu mỉm cười nói: "Chúng ta về rồi hãy nói."
"Được được được, về mau thôi, Tiên Quân nói nhiệt độc của thực nhân nghị này rất lợi hại, cũng không biết bọn họ hiện giờ thế nào rồi." Sài Nhị gia nói, lòng cũng lo lắng cho tộc nhân, tức thì vội vàng dẫn họ đi về.
Mà đám người đang nghỉ ngơi bên bờ suối lúc này, triệu chứng trong cơ thể cũng đã dần lộ rõ, những người bị cắn trúng từng người một toàn thân nóng ran nhưng lại đổ mồ hôi lạnh, sắc mặt vì thân nhiệt tăng cao mà đỏ gay, từng người ngã trên mặt đất rên rỉ, những người nghiêm trọng hơn còn bắt đầu nôn mửa, tình hình vô cùng nguy cấp.