Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 48359 | 3 Đánh giá: 4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2079
Không giống nhau

❊ ❊ ❊

Khi nhìn thấy đội ngũ đang đi tới chính là đoàn lính đánh thuê đã gặp trong rừng, nàng không khỏi hơi ngạc nhiên. Đúng là "nhân sinh hà xứ bất tương phùng", vậy mà lại gặp được đội lính đánh thuê này ở đây.

Đội lính đánh thuê đi tới phía này cũng nhìn thấy Trác Quân Việt. Đoàn trưởng đi đầu hơi ngạc nhiên, sau đó bật cười thành tiếng: "Là vị công tử kia, như vậy có phải Hỗn Nguyên Tiên Quân cũng đang nghỉ ngơi ở phía trước không? Thật không ngờ lại gặp lại."

Ông vừa nói vừa bảo người phía sau: "Anh em, mọi người cứ tìm chỗ ngồi nghỉ ngơi trước đi, tôi đi lên phía trước chào hỏi một tiếng."

Thế là mọi người tùy tiện tìm một nơi nghỉ ngơi. Sau khi ngồi xuống, từng người đều vây quanh Quan Tập Lẫm: "Tiểu Quan, tảng đá cậu tìm được trông như thế nào? Lấy ra cho anh em chiêm ngưỡng một chút đi!"

"Đúng đó! Tôi nhìn thấy có vẻ lớn lắm."

Thấy mọi người đều tò mò, Quan Tập Lẫm cười vang: "Không vấn đề gì." Hắn lấy tảng đá lớn từ trong nhẫn không gian ra đặt trước mặt, nói với mọi người: "Chính là tảng đá này đây, nhìn kỹ lại thì hình dáng của nó cũng khá đẹp mắt đấy chứ."

"Chà! To quá, hai tay vòng qua cũng không ôm hết được nhỉ?"

"Hít! Đây thế mà lại là Hỏa Diệu Thạch màu đỏ rực!"

"A! Đúng rồi, tôi từng nghe nói đây là cực phẩm trong Hỏa Diệu Thạch, là do Hỏa Diệu Thạch trải qua sự tôi luyện của nham thạch nóng chảy nhiều lần mới hình thành. Loại này tôi chỉ nghe người ta nhắc tới, trước giờ chưa từng thấy qua, không ngờ hôm nay lại nhìn thấy một tảng Hỏa Diệu Thạch màu đỏ rực lớn như vậy."

"Chậc chậc, các anh nhìn màu sắc này xem, đây đúng thực là màu của ngọn lửa ấy chứ! Đẹp thật!"

"Đúng vậy, tôi cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Hỏa Diệu Thạch có màu sắc ngọn lửa như thế này."

Quan Tập Lẫm nghe lời của mọi người, trên mặt cũng tràn đầy ý cười: "Tôi cũng thấy đẹp, muội muội của tôi mà nhìn thấy chắc chắn cũng sẽ rất thích." Hắn vừa sờ tảng đá lớn vừa nghĩ, có nên nhờ người điêu khắc tảng Hỏa Diệu Thạch đỏ rực này thành một hình dáng gì đó rồi mới tặng cho Tiểu Cửu không nhỉ?

"Tiểu Quan, cậu thật tốt với muội muội của mình."

"Đúng đấy, một khối Hỏa Diệu Thạch trân quý như vậy mà nói tặng là tặng cho muội muội, thật sự nỡ lòng ghê." Thứ này nếu mang đi bán thì đúng là giá trên trời đấy!

"Người làm ca ca như tôi suốt ngày bôn ba bên ngoài, rất ít khi được ở bên cạnh con bé, còn làm nó phải lo lắng cho mình. Cho nên mỗi khi gặp được thứ gì tốt, thứ gì thú vị ở bên ngoài này, tôi đều giữ lại cho nó, đợi khi trở về tặng cho nó để nó vui vẻ." Quan Tập Lẫm cười nói, sau đó thu tảng đá lớn lại.

"Hắc hắc, cậu vẫn chưa có vợ đúng không? Nếu có vợ rồi thì sẽ không giống thế nữa đâu." Một tên lính đánh thuê bên cạnh nháy mắt cười nói.

Nghe vậy, Quan Tập Lẫm cười toét miệng: "Đúng là chưa có vợ, nhưng mà, dù sau này có vợ đi chăng nữa, tôi tin rằng vợ tôi cũng sẽ đối xử với muội muội tôi tốt như tôi thôi. Đến lúc đó, có thêm một người thương nó thì càng tốt chứ sao."

"Ha ha ha, đó là vì cậu chưa lấy vợ thôi. Nhiều người sau khi có vợ rồi là đặt vợ lên vị trí đầu tiên hết. Nếu như cưới phải một mụ vợ dữ như chằn tinh thì còn kinh khủng hơn, lại còn bị quản thúc nữa."

"Ông đang nói đến bà hàng xóm nhà ông đấy à? Người đàn bà đó quả thực hung dữ vô cùng. Có lần tôi nhìn thấy bà ta vặn tai xách bổng tên Lý Nhị hàng xóm nhà ông lên, tiếng chửi bới của bà ta, cách hai dãy phố cũng nghe thấy đấy."

"Ha ha ha, đúng đúng là vậy. Mọi người không biết đâu, Lý Nhị thường xuyên sau khi bị 'tu sửa' lại tìm tôi uống rượu, đường đường là đàn ông mà làm như chẳng còn chút nam tính nào."

Mọi người nói qua nói lại rồi bắt đầu tán gẫu về những chuyện thú vị trong nhà, còn Quan Tập Lẫm ở bên cạnh thì mỉm cười, lấy rượu ra nhấp một ngụm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2032
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.