Solaris - Hành Tinh Bí Ẩn

Lượt đọc: 49 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HỌP MẶT

❊ ❊ ❊

Tôi nằm ngửa, đầu óc trống rỗng. Bóng tối tràn ngập, đặc quánh lại trong phòng. Tôi nghe tiếng bước chân. Các bức tường biến mất. Phía bên tôi có cái gì đó đang bốc dần lên cao, cao vô tận. Người tôi cứng đơ, bóng tối ôm chặt, xuyên vào cơ thể. Tôi cảm thấy độ trong suốt mềm mại của đêm đen. Ở đâu đó rất xa có tiếng tim đập. Tôi tập trung tất cả sự chú ý, tất cả sức lực còn lại để chờ đợi cơn hấp hối. Vậy mà nó không đến. Tôi mỗi lúc một nhỏ dần, nhỏ dần, còn bầu trời vô hình, đường chân trời vô hình, không gian trống rỗng không mây, không sao xa dần và mở rộng ra về mọi phía mà trung tâm là tôi. Tôi gắng sức chui tọt vào cái mà trên nó mình đang nằm, nhưng lúc này nó cũng đã biến mất nốt, bóng tối chẳng buông tha cái gì. Tôi đưa hai tay lên úp mặt, nhưng quào vào khoảng trống không. Mặt tôi cũng biến đâu rồi. Tôi muốn thét lên, muốn giẫy giụa...

Phòng màu lam xám. Ánh sáng ngoài cửa sổ màu trắng trong như ngọc thạch. Người tôi ướt đầm mồ hôi. Tôi nhìn về phía Hari, cô cũng đang nhìn tôi.

– Tay anh bị đau?

Hari ngẩng đầu lên, tôi nhìn rõ ràng hàng mi dài buông rủ xuống đôi mắt màu xanh lam của cô. Tôi cảm thấy hơi thở nóng ấm của cô, trước khi kịp hiểu câu hỏi.

– Không. À, hơi đau.

Tôi từ từ đưa tay ôm lấy vai cô.

– Anh thấy một giấc mơ nặng nề?

– Mơ? Ừ, mơ. Còn em không ngủ sao?

– Không biết. Có thể là không. Em không muốn ngủ. Còn anh, cứ ngủ đi. Sao anh nhìn em lạ thế?

Tôi nheo mắt. Sát bên tôi, trái tim cô gái đang đập nghe đều đều, rõ ràng. “Thứ rởm”, - tôi nghĩ. Nhưng chẳng còn gì làm tôi ngạc nhiên nữa, ngay cả chính sự vô tình của mình. Nỗi khủng khiếp và tuyệt vọng đã thuộc về quá khứ. Tôi chạm nhẹ môi vào cổ Hari, sau đó hôn lên chỗ trũng, nhẵn như phần bên trong của vỏ sò, nơi cổ cô. Mạch tôi đập nhanh hơn lên.

Tôi chống tay nhổm dậy. Bình minh ở đây thật chẳng mềm mại chút nào, ánh dương xanh ôm lấy một vùng chân trời, những tia sáng đầu tiên xuyên vào phòng như những mũi tên sắc cầu vồng nhảy múa trong gương, trên các tay nắm cửa, trên các ống ni ken, có cảm giác rằng những tia sáng bắn phá những vật cản trên đường đi của chúng với một động năng mãnh liệt, tóe bùng ra như muốn phá vỡ khoảng không gian chật chội trong phòng. Thật khó chịu khi nhìn cảnh tượng đó. Tôi ngó nhìn Hari. Đồng tử trên mắt cô trở nên bé tí xíu.

– Phải chăng ban ngày đã bắt đầu? - Cô hỏi nhỏ.

– Ở đây lúc nào cũng thế, em thân yêu.

– Còn chúng ta?

– Chúng ta làm sao?

– Chúng ta sẽ ở đây có lâu không?

Tôi muốn cất tiếng cười. Nhưng khi cái âm thanh khô khốc bứt ra khỏi lồng ngực tôi thì nó không còn giống tiếng cười nữa.

– Theo anh tương đối lâu. Em không đồng ý à?

Mi mắt Hari run run. Cô chăm chú nhìn tôi.

Hình như cô nháy mắt, mà cũng có thể là tôi chỉ cảm thấy như vậy.

– Anh nhìn gì em vậy?

– Em đẹp quá.

Cô mỉm cười, nụ cười biết ơn, nhưng đượm chút hoài nghi.

– Thật không? Anh nhìn em giống như... cứ như...

– Sao?

– Cứ như đang tìm hiểu cái gì đó.

– Đừng nghĩ vớ vẩn.

– Không, hình như anh đang nghĩ rằng có chuyện gì đó đã xảy ra với em, rằng em đã không kể cho anh nghe một điều nào đó.

– Tại sao em nghĩ thế?

– Khi anh quanh co như vậy thì có nghĩa là có thể em nói đúng. Thôi được, tùy anh.

Ngoài cửa sổ chói lòa thứ ánh sáng xanh chết chóc. Tôi nhổm dậy đi ra bàn lấy kính mắt. Ngồi xuống giường, tôi đeo kính vào mắt. Liếc nhìn qua gương tôi thấy Hari như đang chờ đợi cái gì đó. Khi tôi nằm trở lại bên cạnh, cô cười hờn dỗi:

– Thế còn em?

Tôi chợt hiểu.

– Kính?

Tôi trở dậy và lục tìm khắp các xó xỉnh. Cuối cùng cũng tìm được hai chiếc, tôi đưa chúng cho cô. Cô lần lượt đeo thử cả hai. Kính to quá cỡ, tuột hẳn xuống dưới sống mũi.

Cũng vào lúc ấy có tiếng rít lên của những tấm rèm che sáng ngoài cửa sổ đang buông xuống. Tôi vội tháo kính của mình và của Hari rồi cất chúng xuống giường.

– Chúng ta làm gì bây giờ - Làm cái cần làm - ngủ.

– Cris.

– Cái gì?

– Em đắp cho anh miếng gạc mới nhé?

– Không, không cần... em thân yêu.

Tôi nói mà không hiểu mình có dối lòng không, nhưng khi tôi ôm lấy đôi vai gầy của cô thì tôi cảm thấy chúng run lên, và tôi thấy tin tưởng nơi cô. Dù rằng... không, tôi không biết. Tôi bắt đầu cho rằng chính tôi đã lừa dối Hari, chứ không phải ngược lại, rằng đây đích thị là Hari chính phẩm.

Thỉnh thoảng cái giật mình đánh thót lại bứt tôi ra khỏi giấc ngủ chập chờn, trống ngực đập thình thịch. Suốt trong thời gian đó, Hari lo lắng, quan sát sờ nhẹ lên những vết bỏng trên mặt, trên trán tôi xem da có bị bỏng nặng không. Đúng là Hari. Hari chính cống, không thể là ai khác.

Ý nghĩ đó làm chuyển biến một cái gì đó trong tôi. Tôi ôm Hari sát mình và ngủ thiếp đi.

Một cái đụng chạm nhẹ nhàng làm tôi tỉnh dậy. Da trán và mặt tôi có cái gì man mát dễ chịu. Hari đã tháo gạc và đang bôi thuốc mỡ cho tôi. Cô mỉm cười với tôi:

– Nào, ngủ nữa đi anh. Có đau không?

– Không.

Tôi nhăn nhăn trán. Quả thực, giờ đã hoàn toàn hết rát. Hari ngồi gần mép giường, cuộn mình trong chiếc áo tắm nam màu trắng có những sọc vàng, mái tóc đen rũ xòa trên cổ áo. Tay áo cô xắn lên tận khuỷu để khỏi bị vướng víu.

Tôi thấy đói kinh khủng, đã gần hai mươi giờ đồng hồ trôi qua mà tôi chưa hề có miếng gì vào bụng. Vừa nhổm dậy tôi bỗng sững sờ khi nhìn thấy hai cái áo váy màu trắng với những cái cúc đỏ giống hệt nhau, nằm cạnh nhau - một cái có từ trước, đó là cái mà tôi đã rạch cổ áo để giúp Hari cởi nó ra trước khi ra sân phóng, còn chiếc kia thì cô đã mặc tới đây hôm qua, và lần này thì chính tay cô đã dùng kéo để xẻ cổ áo.

Nhìn hai cái váy áo giống hệt nhau đó mà lòng tôi kinh hoảng. Hari đang loay hoay sắp xếp lại tủ thuốc. Tôi len lén xoay lưng lại phía cô, đưa ngón tay lên miệng cắn cho bật máu. Rồi vừa dán mắt vào hai cái áo váy, tôi vừa rón rén đi về phía cửa. Nước từ vòi vẫn chảy ào ào. Tôi mở cửa, khẽ khàng bước ra hành lang rồi thận trọng đóng cửa lại.

Từ trong phòng vang lên tiếng nước chảy nho nhỏ và tiếng chai lọ va chạm lách cách. Bỗng những tiếng động ấy chợt ngừng hẳn. Tôi nghiến răng chờ đợi, hai tay giữ chặt tay nắm cửa dù rằng không thấy có hi vọng gì lắm. Thình lình một cái xoay mạnh từ bên trong làm tay nắm suýt bật ra khỏi tay tôi. Tuy nhiên, cửa vẫn không bật mở mà chỉ bắt đầu rung chuyển cùng với những tiếng ken két rít lên. Sững sờ, tôi buông tay ra và lùi lại. Điều phi thường diễn ra trước mắt tôi: bề mặt phẳng, nhẵn bằng nhựa của cánh cửa cong lên như bị một áp lực mạnh mẽ đẩy theo hướng từ phía tôi vào trong phòng. Lớp sơn rầm cửa vỡ ra từng mảng nhỏ làm lộ ra lớp thép bên trong. Tôi bỗng chợt hiểu: đáng lẽ phải đẩy cửa ra thì Hari lại cố gắng kéo về phía mình. Ánh sáng hắt từ những đèn ống trên trần hành lang run rẩy phản chiếu trên bề mặt màu trắng của cánh cửa. Một tiếng “rắc” to vang lên, nguyên cả khối cánh cửa bị rạn nứt. Đồng thời ổ tay nắm bị bứt ra và bay tuốt vào bên trong. Ngay lập tức hai bàn tay đầm đìa máu thò ra khỏi lỗ hổng và lại tiếp tục kéo. Cánh cửa gãy làm hai, lắc lư treo trên các bản lề, và một sinh vật màu trắng vàng với bộ mặt tái nhợt như của người chết lao vào ngực tôi, khóc nức lên.

Nếu như cảnh tượng hãi hùng đó không làm tôi tê liệt chết đứng thì có lẽ tôi đã bỏ chạy thục mạng rồi. Hari thở gấp gáp, gục gặc đầu trên vai tôi rồi từ từ khuỵu hai đầu gối xuống. Tôi vội đỡ lấy cái thân thể mềm oặt ấy, bế vào phòng và đặt xuống giường. Máu chảy ròng ròng từ hai lòng bàn tay rách vào tận thịt của cô. Tôi nhìn vào khuôn mặt cô gái: một đôi mắt mở to đang hướng vào tôi với cái nhìn không định, vô thần.

– Hari! - Tôi gọi.

Cô thì thào đáp lại cái gì đó nghe không rõ. Tôi đưa ngón tay vào sát mắt cô, mí mắt nhắm lại. Tôi đi đến bên tủ thuốc. Có tiếng động phía sau, tôi ngoảnh lại. Hari đã ngồi lên, kinh hãi nhìn vào hai bàn tay đỏ máu của mình.

– Cris, - cô rên rỉ, - em... em... em làm sao thế này?

– Em phá cửa, bị thương. - Tôi nói khô khan.

Tôi cắn chặt làn môi đang run lên.

Hari đăm đắm ngó về phía cửa ra vào, sau đó nhìn tôi. Cằm cô run run, và tôi nhận thấy cô đã phải cố sức như thế nào để kìm nén nỗi sợ hãi.

Tôi cắt hai miếng gạc, lấy thuốc sát trùng cùng bông băng rồi đi lại phía giường. Tất cả bỗng rơi xuống nền nhà từ hai bàn tay rã rời của tôi. Chai thuốc vỡ tan. Tôi thậm chí không có ý định nhặt chúng lên nữa. Thuốc men đã không còn cần thiết.

Tôi nâng tay Hari lên. Máu đã khô và còn in thành những đường viền mỏng trên các ngón tay, nhưng vết thương đã biến mất và thế vào đó là lớp da non hồng hồng trong lòng bàn tay. Ngay cả màu hồng đó cũng mất dần ngay trước mắt tôi để trả lại cho lớp da lòng bàn tay cái màu vốn có của nó.

Tôi ngồi xuống, tay mơn trớn vuốt nhẹ mặt cô và gắng gượng mỉm cười. Tôi không tin chắc lắm vào sự thành công với cái cử chỉ đó của mình.

– Em làm thế để làm gì, Hari?

– Không phải. Đó là... em?

Hari chỉ ra phía cửa bằng ánh mắt.

– Đúng. Em không nhớ sao?

– Không. Không nhìn thấy anh trong phòng, em thấy hoảng sợ và...

– Và sao?

– Bắt đầu tìm anh, thoạt tiên em nghĩ rằng anh ở trong buồng tắm...

Chỉ lúc này tôi mới để ý thấy chiếc tủ đã bị dịch sang một bên mở ra lối vào buồng tắm.

– Rồi sao?

– Chạy tới phía cửa.

– Nào, sao nữa?

– Em không nhớ. Có một cái gì đó đã xảy ra.

– Cái gì?

– Em không biết.

– Vậy thì em còn nhớ được những gì? Cái gì sau đó?

– Em ngồi dậy trên giường.

– Anh mang em vào như thế nào, em có nhớ không?

Cô gái do dự. Môi chúm lại, vẻ mặt căng thẳng.

– Em cảm thấy... có thể... Chịu, chính em cũng không rõ nữa.

Cô thõng chân bước xuống nền nhà và đi về phía cánh cửa bị phá.

Hai tay tôi ôm hờ vai cô từ phía sau. Toàn thân cô run lên. Rồi cô bỗng quay phắt lại, nhìn thẳng vào mắt tôi.

– Cris, - cô thì thào. - Cris.

– Bình tĩnh nào, Hari.

– Cris, thế nếu như... Cris, hay là em bị động kinh.

Động kinh, lạy Chúa nhân từ! Tôi dở cười, dở mếu.

– Kìa em, em thân yêu. Chỉ đơn giản là cái cửa, em có hiểu không, cái cửa nó thế, ừ, nó thế...

Chúng tôi rời phòng và đi về phía nhà ăn nhỏ ở một đầu cuối hành lang vào lúc bức rèm che ngoài cửa sổ tự động kéo lên mở ra trước mắt cảnh đĩa mặt trời đang từ từ rơi xuống bề mặt đại dương. Chúng tôi sục sạo các ngăn đựng thức ăn và tủ lạnh, cùng nhau chuẩn bị bữa ăn. Tôi nhanh chóng nhận ra rằng Hari cũng chẳng đến nỗi vụng về gì, tức là chẳng kém gì tôi, cũng biết mở đồ hộp và làm các việc nội trợ khác. Tôi ăn ngốn ngấu và uống rất nhiều cà phê. Hari cũng ăn, nhưng như những đứa trẻ nít, ăn chỉ để khỏi bị người lớn rầy la, ăn một cách máy móc, hờ hững.

Sau đó chúng tôi đi tới phòng phẫu thuật, nằm kề bên trạm vô tuyến. Tôi muốn thực hiện một dự định. Tôi bảo với Hari rằng đề phòng bất trắc, cô phải kiểm tra sức khỏe. Tôi lấy từ tủ khử trùng ra ống và kim tiêm. Việc tìm ra chúng chẳng khó khăn gì vì khi còn ở Trái đất tôi đã được thực tập trong mô hình trạm, được chỉ dẫn cái gì nằm ở đâu. Lấy từ ngón tay Hari một giọt máu, tôi phết lên tấm kính rồi làm khô trong bình sấy. Sau đó trong thiết bị kiểm nghiệm với độ chân không gần tuyệt đối, tôi rắc lên đó ion bạc.

Tôi lặng lẽ làm việc, còn Hari thì ngả người trên ghế nệm, lơ đãng xem xét căn phòng với rất nhiều dụng cụ khác nhau.

Chuông điện chợt réo lên phá tan sự im lặng. Tôi nhấc ống nghe.

– Kelvin nghe. - Tôi nói, mắt không rời khỏi Hari, từ lúc nào đó đã trở nên hoàn toàn dửng dưng, giống như bị kiệt sức sau những biến cố vừa rồi.

– Anh ở trong phòng phẫu thuật? Vậy là... tôi biết mà!

Có tiếng thở dài nhẹ nhõm trong ống nghe. Đó là Snaut.

Tôi áp ống nghe vào tai, chờ đợi...

– Anh có khách không?

– Ừ.

– Và bận?

– Ừ.

– Một nghiên cứu nho nhỏ, hừm?

– Thì sao? Anh muốn chơi một ván cờ chăng?

– Thôi đủ, Kevin, Sartorius muốn gặp anh. Ý tôi muốn nói gặp chúng ta.

– Đúng là một tin mới! - Tôi sửng sốt - Thế còn...

– Tôi vội ngừng và chuyển “gam”. - Anh đang một mình?

– Không. Tôi quên chưa nói rõ. Ông ta muốn nói chuyện với chúng ta qua videophon, chỉ có điều là hãy che chắn màn hình cho khéo.

– À ra vậy! Tại sao ông ta không trực tiếp gọi thẳng cho tôi? Ông ấy ngượng chắc?

– Cũng gần như vậy. Nhưng ý anh thế nào.

– Được thôi. Nhưng khi nào? Một giờ nữa được không?

– Đồng ý.

– À, tình hình của anh thế nào?

– Cũng nhì nhằng. Còn anh?

– Theo tôi có lẽ tệ hơn anh. Chắc anh không thể... Anh có muốn đến chỗ tôi không? - Vừa nói tôi vừa nhìn về phía Hari. Cô nửa nằm nửa ngồi trên ghế, đầu ngả trên nệm gối, chân bắt chéo lên nhau, các ngón tay lơ đãng gõ nhẹ trên ghế.

– Đừng sờ vào đó, có nghe không? Bỏ xuống! - Tôi nghe thấy tiếng quát rất to của Snaut.

Tôi nhìn thấy khuôn mặt xoay nghiêng của ông trên màn hình. Miệng ông mấp máy liên tục, nhưng tôi không nghe được - ông ta dùng tay bịt chặt micro.

– Tôi không đến được. Có thể đến sau. Vậy là một giờ nữa nhé. - Ông nói rất nhanh và màn hình tắt phụt.

Tôi đặt ống nghe xuống.

– Ai đó? - Hari hờ hững hỏi.

– À đó là Snaut. Nhà điều khiển học. Em không biết ông ta.

– Còn lâu nữa không?

– Sao, em thấy buồn chán rồi hả?

Tôi đưa tiêu bản thử máu vào kính hiển vi điện tử và lần lượt nhấn các nút công tắc. Tiếng ro ro của trường lực vang lên.

– Những trò giải trí ở đây không nhiều, và nếu như em cảm thấy quan hệ của chúng ta không đủ để lấp chỗ trống thì tình hình sẽ xấu hơn, - tôi vừa nói vừa gí mắt vào ống ngắm. Hari có đáp lại câu gì đó tôi nghe không rõ.

Như từ một độ cao rất lớn, qua kính ngắm tôi nhìn thấy một sa mạc khổng lồ lấp lánh ánh bạc. Rải rác khắp đó đây, dưới những làn khói mỏng là những gò đá bằng phẳng, nứt nẻ và bị phong hóa. Đó là những hồng cầu. Tôi chỉnh cho ánh nét hơn. Rồi sau khi hiệu chỉnh bàn trượt cho một trong những hồng cầu nằm vào đúng tâm của vạch chữ thập trong kính ngắm, tôi tăng độ phóng đại. Vi thể lớn lên nhanh chóng và lúc này, dưới ống kính hiển vi, trông như một miệng núi lửa với đường viền sắc nét hình tròn bao quanh. Sau đó, bị tấn công bởi những ion bạc đường viền đó sùi lên, lan tỏa ra và biến mất trong trường nhìn của kính hiển vi. Chuỗi anbumin cong queo màu sáng đục bắt đầu xuất hiện. Sau khi tóm bắt được một trong những mắt xích của chuỗi anbumin vào giao điểm của vạch chữ thập tôi gạt nhẹ cần tăng độ phóng đại, rồi lại tăng thêm nữa, bây giờ là lúc phải xuất hiện kết quả cuối cùng mà tôi chờ đợi, cái bóng dèn dẹt của một phân tử đã choán đầy trong kính ngắm, hình ảnh rõ dần, sắp sửa rồi.

Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra. Đáng lẽ tôi phải nhìn thấy những nguyên tử đang chao động, nhưng chẳng thấy chúng đâu. Chẳng có gì ngoài những ion bạc sáng trưng. Tôi gia tăng hết cỡ độ phóng đại. Tiếng máy rít lên giận dữ, vẫn chẳng thấy gì. Rồi tín hiệu âm thanh vang lên báo hiệu mức quá tải của thiết bị. Tôi nuối tiếc cố nhìn một lần cuối cùng vào khoảng trống rỗng đó rồi tắt máy.

Tôi ngoảnh nhìn Hari. Đúng lúc đó cô há miệng chực ngáp, nhưng lại khéo léo thay bằng nụ cười mỉm.

– Thế nào, tình trạng của em ra sao?

– Rất tốt. Anh nghĩ rằng... Không còn gì có thể tốt hơn được nữa.

Tôi vẫn đăm đăm nhìn cô. Điều gì xảy ra vậy?

Thế là thế nào? Cái cơ thể kia trông mới yếu ớt, mảnh dẻ làm sao, vậy mà trên thực tế lại là không thể bị hủy diệt - nó được cấu tạo từ... hư không? Tôi đấm tay xuống mặt đế của kính hiển vi. Hay là có sự cố kỹ thuật nào đó trong máy? Trường ảnh không nét?... Không, thiết bị làm việc hoàn toàn tốt Tôi đã tuần tự lần theo từng bước: tế bào, liên kết anbumin, phân tử - các quan sát thấy được hoàn toàn quen thuộc với tôi, như hàng ngàn lần trước đó. Duy chỉ có bước cuối cùng là chẳng dẫn tới đâu cả.

Tôi lấy máu của Hari từ ven, rót vào các ống nghiệm rồi tiến hành phân tích. Công việc chiếm mất nhiều thời gian hơn là tôi tưởng vì đã nhiều tháng tôi không làm việc này. Các phản ứng diễn ra bình thường. Dù rằng, có lẽ...

Tôi rỏ một giọt axit đặc vào một ống nghiệm. Hỗn hợp bốc khói, màu đỏ chuyển thành xám một lớp bọt dơ nổi lên trên. Máu bị phân hủy, biến tích. Tiếp tục, nào! Tôi cúi mình nhìn sát vào ống nghiệm. Bỗng tôi giật mình kinh sợ. Trong ống nghiệm, dưới là bọt, máu đỏ thẫm lại tái hiện. Máu tự tái sinh sau khi bị thiêu hủy bởi axit. Thực là phi lý!

– Cris! - Tôi nghe tiếng gọi từ đâu đó rất xa. - Điện thoại, Cris.

– Cái gì? À, cám ơn.

Chuông điện réo liên hồi từ lúc nào, chỉ lúc này tôi mới nghe thấy. Tôi nhấc ống nghe.

– Kelvin.

– Snaut đây. Tôi đã nối liên lạc. Bây giờ cả ba chúng ta sẽ nói chuyện đồng thời.

– Tôi có lời chào mừng ông, tiến sĩ Kelvin, - giọng mũi cao của Sartorius vang lên.

Do là giọng nói của một người đang bước lên một miếng ván oằn cong nguy hiểm - nghi ngại, cảnh giác, nhưng vẻ ngoài bình thản.

– Kính chào ông, thưa tiến sĩ, - tôi đáp.

Tôi muốn cười to lên, nhưng kịp nén lại vì không mấy tin vào tính xác đáng của những nguyên cớ tạo nện cái sự vui vẻ đó, để có thể tự cho phép mình. Xét cho cùng thì cười cái gì mới được chứ? Tôi lắc lắc ống nghiệm đang còn nằm trong tay. Máu đã đông đặc lại. Hay đó là ảo giác thật. Có lẽ mình chỉ cảm thấy như thế?

– Tôi muốn thông báo cho các đồng nghiệp một số nhận định có liên quan tới... tới các con ma...

– Chúng ta sẽ gọi họ là những sinh vật F[1]. - Snaut gợi ý nhanh.

– A, tuyệt diệu.

Giữa màn hình một vạch đen thẳng đứng chứng tỏ tôi đang tiếp nhận đồng thời hai kênh, và đáng ra tôi phải thấy mặt của hai người tiếp chuyện của mình. Tuy nhiên, màn hình vẫn tối, chỉ có các đường viền xung quanh hai nửa của nó là sáng lên chứng tỏ người ta đã che chắn chúng.

– Mỗi một người trong chúng ta đều đã tiến hành các thí nghiệm khác nhau, riêng biệt của mình. - Lại vẫn cái giọng mũi đầy thận trọng của người nói. Một phút im lặng. - Tôi đề nghị chúng ta sẽ trao đổi với nhau các kết quả. Có lẽ ông, tiến sĩ Kelvin, bắt đầu trước...

– Tôi?

Tôi chợt cảm thấy ánh mắt của Hari. Thoạt tiên tôi định từ chối, nhưng thật bất ngờ với chính mình tôi đã trả lời:

– Đồng ý. Một cuộc đàm luận nhỏ phải không? Rất tốt. Tôi làm được còn quá ít, nhưng cũng có thể nói cái gì đó. Một tiêu bản mô học và một vài phản ứng. Những phản ứng vi thể. Tôi có những nhận xét rằng...

Trước thời điểm này tôi hoàn toàn chưa dự liệu mình sẽ nói gì. Một thoáng lúng túng, rồi thật bất ngờ, tiếng nói bật ra.

– Tất cả đều bình thường, nhưng là sự ngụy trang. Trong một ý nghĩa nào đó thì đó là một siêu copy: bản sao có cấu trúc tỉ mỉ hơn cả nguyên bản. Có nghĩa là ở chỗ mà trong con người, nếu như chúng ta nhìn thấy đoạn kết của tính hạt, sự kết thúc của tính phân ly cấu trúc, thì ở đây con đường dẫn đi xa hơn nhờ cấu trúc dưới nguyên tử nào đó.

– Khoan, khoan đã. Ông hiểu điều đó như thế nào? - Sartorius hỏi. Snaut vẫn chưa lên tiếng. Hình như có tiếng thở gấp của ông ta vang trong ống nghe. Hari nhìn về phía tôi. Tôi hiểu rằng vừa rồi, trong lúc bị kích động, tôi đã nói gần như quát to lên. Tôi sửa lại thế ngồi cho thoải mái và nhắm mắt lại. Diễn đạt thế nào đây cho dễ hiểu?

– Phân tử cuối cùng trong cấu trúc của cơ thể chúng ta là nguyên tử. Tôi có giả thiết rằng những sinh vật F được cấu tạo từ những hạt nhỏ hơn nguyên tử. Nhỏ hơn rất nhiều.

Từ mezon?[2] - Sartorius gợi ý. Ông hoàn toàn chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên gì cả.

– Không, không phải từ mezon... Nếu là mezon thì tôi đã phát hiện ra. Thiết bị này của tôi có độ phân ly đạt mười lũy thừa âm hai mươi của angstrom[3]. Nhưng chẳng nhìn thấy gì ngay cả khi tôi đã tăng hết công suất máy. Bởi vậy đó không phải là mezon. Có khả năng hơn cả, đó là notrino[4].

– Ông hình dung điều đó thế nào? Bởi hệ notrino không ổn định.

– Tôi không biết. Tôi không phải là nhà vật lý. Có thể chúng được ổn định nhờ một trường lực nào đó. Đây là lĩnh vực mà tôi không được tường tận. Dù thế nào chăng nữa, nếu tôi không lầm, thì những hạt đó phải nhỏ hơn nguyên tử hàng chục ngàn lần. Nhưng chưa hết! Nếu như những phân tử anbumin và tế bào được hình thành trực tiếp từ những “tiểu nguyên tử” này thì chúng phải nhỏ hơn. Cả các tiểu thể máu và men cũng vậy. Thế nhưng tôi không quan sát thấy điều đó. Từ đó có thể suy ra rằng tất cả các anbumin, tế bào, nhân tế bào chỉ là NGHI TRANG! Cấu trúc thực sự của cơ thể “khách” tàng ẩn ở đâu đó sâu hơn rất nhiều.

– Kelvin! - Snaut gần như quát lên.

Tôi kinh hãi dừng lại. Tôi nói “khách”? Đúng, nhưng Hari không nghe thấy thì phải. Vả lại dù có nghe thấy thì chắc gì cô ấy đã hiểu. Hari đang nhìn ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt nhìn nghiêng của cô trông mảnh mai, thanh khiết trên nền đỏ tía của biển trời. Im lặng trong ống nghe. Tôi chỉ nghe tiếng thở xa xăm đâu đó.

– Có cái gì đó trong chuyện này, - Snaut kêu lên.

– Đúng, có thể, - Sartorius nói thêm. - tuy nhiên ở đây có một trở ngại. Đó là đại dương không cấu tạo từ những hạt giả định của Kelvin, mà là từ những hạt thông thường.

– Nhưng có thể nó có khả năng tổng hợp chúng. - Tôi nhận xét. Tôi bất ngờ cảm thấy sự uể oải. Cuộc nói chuyện này có lẽ không cần thiết.

– Nhưng điều đó đâu có giải thích được khả năng đề kháng khác thường, - Snaut thốt lên. - Và cả nhịp độ tái sinh nữa. Có lẽ nguồn năng lượng thậm chí cũng nằm tại đó, chỗ sâu kín bí ẩn trong cấu trúc cơ thể họ, bởi ngay chính ăn họ cũng không cần.

– Cho phép tôi được nói, - Sartorius ngắt lời. Thật là một con người đáng chán, lúc nào cũng muốn “diễn”. - Tôi muốn nói về môtíp. Môtíp xuất hiện những sinh vật F. Tôi có thể đặt câu hỏi: Những sinh vật đó là cái gì? Đó không phải là con người, cũng không phải là copy một con người xác định, mà chỉ là hình chiếu được vật chất hóa của cái tương ứng với một con người cho trước được lưu giữ trong não của chúng ta.

Sự rành mạch xác đáng trong cách diễn đạt của ông ta làm tôi sửng sốt. Dù không ưa ông ta, tôi cũng phải công nhận rằng chắc chắn ông không phải là kẻ bất tài.

– Đúng thế, - tôi chêm vào. - Điều đó thậm chí giải thích tại sao lại xuất hiện chính những con ng..., à những sinh vật này chứ không phải là ai khác. Những dấu vết sâu đậm, bền nhất của ký ức, cách biệt hẳn những kỷ niệm khác đã được lựa chọn, dù rằng, tất nhiên, không một dấu vết nào như vậy có thể đứng biệt lập, trọn vẹn, và quá trình sao chép lại nó đã, hoặc đã có thể bị ảnh hưởng bởi những dấu vết ngẫu nhiên nằm cạnh, do vậy “khách” tỏ ra hiểu biết hơn so với...

– Kelvin! - Snaut lại kêu lên.

Tôi ngạc nhiên vì lẽ chỉ riêng Snaut có phản ứng với những từ ngữ không thận trọng của tôi. Sartorius thì dường như không để ý tới chuyện đó. Phải chăng điều đó có nghĩa là “khách” của hai người khác nhau về tầm hiểu biết? Trong một giây tôi tưởng tượng trong đầu hình ảnh một người loắt choắt đần độn sống cùng phòng với nhà bác học Sartorius.

– Vâng, vâng. Chúng tôi cũng nhận thấy như vậy, - Sartorius lên tiếng. - Bây giờ ta sẽ xem xét vấn đề có liên quan tới môtíp xuất hiện các sinh vật F... Thoạt đầu thì có vẻ hợp lý nếu như cho rằng đó là một cuộc thí nghiệm đang được thực hiện trên bản thân chúng ta. Tuy nhiên, nếu gọi đây là một cuộc thí nghiệm thì có thể kèm thêm vào đó cái tính từ: kinh tởm. Nếu chúng ta tiến hành một nghiên cứu nào đó thì chúng ta sẽ phải quan tâm tới kết quả, trước hết là các sai sót, để rồi sau đó lặp lại thí nghiệm với các bổ sung mới. Đằng này thì lại chẳng có gì giống như thế cả. Vẫn những sinh vật đó xuất hiện lại... chẳng có hiệu chỉnh nào... không được bổ sung khiếm khuyết để chống lại... những âm mưu của chúng ta nhằm loại bỏ họ...

– Tóm lại là ở đây không có kênh chức năng với mối liên hệ ngược. Tiến sĩ Snaut có ý kiến gì về vấn đề này, và từ đó rút ra cái gì? - Tôi nói.

– Chỉ một điều đối với thí nghiệm thì đó là... sản phẩm loại, còn trong bất kỳ khía cạnh nào khác thì sản phẩm đó thực đáng kinh ngạc. Đại dương... rất chính xác. Ít ra thì điều đó cũng được thể hiện ở cấu trúc hai lớp của những sinh vật F. Trong một giới hạn nhất định họ đã biểu lộ mình thực sự như là... như là những...

– Những nguyên bản, - Snaut nhắc.

– Đúng. Những nguyên bản. Nhưng khi tình huống trở nên quá phức tạp đối với những khả năng của một nguyên bản cỡ... trung bình thì bắt đầu xuất hiện cái gì đó giống như sự “ngắt ý thức” của sinh vật F, và nó sẽ hành... động khác đi, không giống như những con người...

– Rất đúng, - tôi nói. - Nhưng như vậy là chúng ta mới chỉ liệt kê những dạng khác nhau trong hành vi của những những sinh vật này, và chẳng có gì hơn. Điều đó hoàn toàn vô nghĩa.

– Tôi không tin như vậy, - Sartorius phản đối.

Tôi bỗng hiểu, tại sao ông ta lại có thể làm tôi khó chịu như vậy: ông không bàn luận mà là phát biểu, hoàn toàn giống như là trong các hội nghị của viện. Rõ ràng là ông ta không biết làm gì khác hơn.

– Ở đây, vấn đề cá tính được đưa vào cuộc chơi. Đại dương hoàn toàn không có một chút khái niệm về vấn đề này. Điều đó là hiển nhiên. Tôi có cảm giác, xin lỗi các đồng nghiệp, rằng nhân tố của cuộc thí nghiệm làm chúng ta phật ý nhất này đã không được đại dương tính đến, cái đó nằm ngoài giới hạn hiểu biết của nó.

– Ông cho rằng đó không phải là do cố ý? - Tôi hỏi.

Điều mà Sartorius khẳng định đã làm tôi ngạc nhiên, nhưng suy cho kỹ, phải công nhận rằng không thể loại trừ khả năng đó.

– Vâng. Tôi hoàn toàn không tin vào chuyện có một sự độc địa, phản trắc nào đó, hay ý muốn làm thương tổn cuộc sống tinh thần của chúng ta bằng cách đánh vào những chỗ nhạy cảm nhất trong chúng ta, theo như cách hiểu của ông bạn đồng nghiệp Snaut.

– Nói chung tôi không định gán cho đại dương những cảm giác, tình cảm của con người, - Snaut lần đầu tiên lên tiếng. - Nhưng, chắc anh có thể giải thích cho tôi về sự xuất hiện lại liên tục của họ chứ?

– Các đồng nghiệp, chúng ta hiện chưa có đầy đủ các căn cứ để có thể giải thích được mọi vấn đề, - Sartorius nói. - Chưa phải là đã hết những điều mà tôi muốn thông báo hôm nay. Trong những điều kiện bình thường, tôi đã dự định trình bày với các ông về một số tình huống đặc biệt diễn ra làm cho tôi phải thay đổi kế hoạch. Tôi có cảm tưởng rằng, giả thiết của tiến sĩ Kelvin có thể là đáng chú ý. Tôi muốn nói đến giả thiết về cấu trúc notrino. Chúng ta biết về những hệ như vậy mới chỉ trên lý thuyết và không cho rằng có thể ổn định được chúng. Có cơ sở để hi vọng rằng việc tiêu hủy các trường lực mà nhờ nó hệ có thể tồn tại ở trạng thái bền vững...

Trước đó một chút tôi đã nhận thấy sự chuyển dịch của cái vật mà Sartorius dùng để che màn hình, khe sáng phía trên mở rộng hơn ra và từ đó có cái gì đấy màu hồng động đậy. Lúc này tấm chăn bỗng đột ngột rơi xuống.

– Cút! Xéo ngay! - Trong ống nghe vang lên tiếng thét xé ruột của Sartorius. Trên màn ảnh tôi nhìn thấy hai cánh tay của tiến sĩ đang huơ lên xua đẩy một vật gì đó tròn tròn màu vàng, và ngay lập tức màn ảnh tắt lịm trước khi tôi kịp hiểu vật đó là một chiếc mũ rơm...

– Snaut! - Tôi gọi, thở dài.

– Ừ, Kelvin, - nhà điều khiển học trả lời tôi bằng giọng mệt mỏi.

Đúng vào giây phút đó tôi chợt hiểu rằng Snaut thật là người đáng mến. Tôi cũng không còn muốn tìm hiểu xem ai ở trong phòng của ông ta nữa.

– Có lẽ đã đến lúc chúng ta tạm biệt?

– Tôi cũng nghĩ vậy, - tôi trả lời. - Này, nếu lúc nào có thể anh hãy đến chỗ tôi, đồng ý không? - Tôi nói vội.

– Đồng ý. Nhưng tạm thời chưa biết khi nào.

Cuộc đàm luận của chúng tôi kết thúc tại đây.

[1] Ghi chú: Chữ đầu của từ Fartome (tiếng Pháp) - con ma (ND)

[2] Một loại hạt cơ bản không bền vững, diện tích bằng không có khối lượng lớn hơn electron và nhỏ hơn proton (ND).

[3] Angstrom. ký hiệu Ă. 1 Ă = 10-10 m (ND).

[4] Một loại hạt cơ bản bền vững, điện tích bằng không, khối lượng được coi là bằng không, số spin 1/2, phát sinh trong sự phân rã của các hạt cơ bản và trong sự phân rã của hạt nhân nguyên tử có kèm theo các bức xạ. Một trong những vấn đề nan giải của vật lý hiện đại là làm sao “hứng” được các hạt notrino bay tới từ vũ trụ vì chúng dễ dàng xuyên qua mọi vật thể, chẳng hạn như chiều dày của Trái Đất (ND).

Bản dịch tiếng Việt của Nguyễn Thế Long. Đánh máy và làm ebook: 4DHN (TVE)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.