Vibe là loại vật dụng cần có kỹ thuật mới điều khiển được, không những phải nương theo hướng gió, mà còn cần phải am hiểu dòng chảy của nước biển.
Thế nhưng điều này đối với Nami mà nói chẳng phải là vấn đề gì, chỉ trong chốc lát, cô nàng đã điều khiển Vibe thành thạo như không, ít nhất là khi Ian đứng sau lưng cô, anh cảm nhận được tốc độ di chuyển cực kỳ êm ái.
"Ya-hoooo!!" Nami vui vẻ cảm nhận luồng không khí lướt qua mặt, không nhịn được mà hét lớn một tiếng, thậm chí còn điều khiển Vibe thực hiện vài động tác kỹ thuật khó.
Khổ nỗi người ở phía sau là Ian, Vibe vốn dĩ không có ghế ngồi, ngay cả người lái như Nami cũng phải đứng hai chân trong khoang thuyền nhỏ bé tựa như con thuyền độc mộc này. Mấy động tác kỹ thuật của Nami suýt chút nữa đã hất văng Ian xuống nước, không còn cách nào khác, Ian đành phải đưa tay ôm lấy vòng eo của cô.
Mà Nami đang mặc một bộ bikini, nói trắng ra thì chỉ là áo ngực mà thôi, cái ôm này của Ian tự nhiên lại đặt ngay lên phần bụng phẳng lì đầy gợi cảm của Nami.
"Hi hi, anh Ian!" Nami ngoái đầu lại, toe toét cười lộ hàm răng trắng bóng về phía Ian: "Anh đang muốn ăn đậu hủ của em à?"
"Không! Không có!" Vừa thấy nụ cười này của cô, chẳng hiểu sao Ian đột nhiên trở nên cảnh giác, vội vàng lắc đầu phủ nhận.
Tuy nhiên Nami không buông tha cho anh, tay phải cô vẫn điều khiển Vibe, tay trái đưa sang vẽ những vòng tròn trên lồng ngực Ian, vẻ mặt thẹn thùng đầy quyến rũ, trêu chọc Ian: "Không sao đâu, anh muốn sờ chỗ nào cũng được!"
Ian cạn lời nhìn bộ dạng giả vờ thẹn thùng này của cô, nói: "Tiếp theo chắc cô định nói, sờ một cái là mười vạn Beli đúng không?"
"Sao có thể chứ!" Nami ủy khuất nói: "Đó là cái giá dành cho người khác thôi, còn đối với anh... một lần một trăm vạn Beli đi!"
"Tại sao!?" Ian trừng mắt: "Sao đối với tôi lại tăng giá gấp mười lần thế?"
"Vì anh là đại gia mà!" Nami cười hì hì đáp.
Ian cạn lời hết chỗ nói, câu vừa rồi của cô quả thực là một màn "cua gắt" thần thánh, anh còn đang mơ tưởng cô sẽ nói là miễn phí cho mình đây này! Xem ra đúng là nghĩ nhiều rồi, với cái tính ham tiền của Nami, sao có thể hào phóng như vậy được chứ!?
"Con nhóc đáng ghét! Cô lo mà nhìn đường đi!" Ian giơ ngón tay chọc vào trán cô, đẩy đầu cô xoay lại, nói: "Nếu con thuyền tình bạn của hai ta mà lật, coi chừng về tới nơi tôi trừ hết tiền thưởng của cô đấy!"
"Tiền thưởng!?" Nami vừa nghe tới đó, mắt liền sáng rực lên: "Anh muốn chia tiền cho em sao!?"
"Hì hì! Tôi có nguồn tin đặc biệt đây!" Ian bóp bóp làn da mịn màng trên eo Nami, nháy mắt với cô: "Trên hòn đảo trên trời này, hình như có di tích của thành phố vàng Shandora đấy!"
"Thật... thật sao!?" Hai mắt Nami lập tức biến thành biểu tượng của đồng Beli, vội vàng truy hỏi: "Tin tức của anh có đáng tin không?"
Ian mỉm cười nói: "Lý do các người muốn đến đảo trên trời này, chẳng phải là vì nghe được truyền thuyết về đảo trên trời ở đảo Jaya sao?"
"Ừm, đúng vậy, ở Jaya chúng tôi còn gặp một người tên là Montblanc Cricket!" Nami giải thích: "Theo lời ông ấy nói, ông ấy là hậu duệ của kẻ nói dối vĩ đại Noland, 400 năm trước, tổ tiên của ông ấy là Noland từng phát hiện ra một thành phố vàng Shandora, thế nhưng sau đó, thành phố vàng này lại biến mất một cách kỳ lạ. Để minh oan cho tổ tiên mình, những năm qua Montblanc vẫn luôn tìm kiếm dấu vết của thành phố vàng Shandora, chuyện đảo trên trời cũng là do ông ấy nói cho chúng tôi biết."
"Cái kẻ nói dối vĩ đại Noland mà cô nói, có phải là cuốn truyện tranh dành cho trẻ con được lưu truyền rộng rãi kia không?" Ian hỏi.
Thấy Nami gật đầu, Ian mới cười nói: "Vậy cô đã bao giờ nghĩ rằng, những câu chuyện trong sách tranh đó, thực chất trong lịch sử lại là chuyện có thật chưa?"
"Ý anh là sao?" Nami hơi khó hiểu hỏi.
"Cô đã biết đến sách tranh về kẻ nói dối vĩ đại Noland, thì có lẽ cũng nên xem qua sách tranh về quân đoàn ác quỷ Germa rồi nhỉ?" Ian nói: "Còn điều tôi muốn nói với cô là, tập đoàn Germa hoàn toàn có thật, bởi vì tôi đã chạm trán với bọn chúng rồi!"
"Anh... ý anh là, chuyện của kẻ nói dối vĩ đại Noland cũng là thật ư?" Nami kinh ngạc nói.
"Dĩ nhiên là thật rồi!" Ian gật đầu: "Theo suy đoán của tôi, cái gọi là thành phố vàng Shandora đó thực sự tồn tại, hơn nữa, rất có khả năng chính là ở trên đảo trên trời này!"
"Chuyện... chuyện này làm sao có thể!?" Nami vẫn còn chút không tin: "Theo lời Noland, thành phố vàng Shandora nằm trên mặt biển mà, sao có thể chạy lên đảo trên trời được?"
"Cô quên mất dòng hải lưu khổng lồ (Knock Up Stream) rồi sao?" Ian nói: "Nếu ngay cả con thuyền cũng có thể bị đẩy lên đảo trên trời, vậy nếu như đó là một đợt phun trào chưa từng có tiền lệ, thì liệu nó có thể đẩy cả hòn đảo bay lên không trung hay không!?"
Nghe thấy cách giải thích của Ian, Nami thốt lên kinh ngạc, không nhịn được phải che miệng mình lại, kinh ngạc đến tột độ. Thật lòng mà nói, trước đây cô chưa từng nghĩ tới trường hợp này, nhưng nghe Ian nói xong, cô lại cảm thấy cực kỳ có khả năng.
Ian cũng không nói gì thêm, thực tế thì việc xác thực dòng hải lưu khổng lồ đã đẩy Shandora lên bầu trời cần phải có được tấm bản đồ của Shandora mới chứng minh được. Bản đồ Shandora và bản đồ Jaya hiện tại ghép lại với nhau mới hiện ra hình dáng chiếc đầu lâu, mà vị trí của thành phố vàng Shandora chính là nằm ngay tại vị trí hốc mắt phải của chiếc đầu lâu đó.
Đây chính là lời giải thích cho câu: Nhìn thấy vàng ở hốc mắt phải của đầu lâu.
Tuy nhiên, Ian chưa từng xem qua cuốn nhật ký hàng hải mà Noland để lại trong tay Montblanc, nếu cứ trực tiếp nói ra như vậy, e là Nami sẽ sinh nghi, cho nên Ian chỉ có thể để Nami nghĩ rằng đây là suy luận của anh dựa trên tình hình của dòng hải lưu khổng lồ.
Mà sau khi Nami hiểu ra, cả người cô trở nên rạng rỡ, cô cảm thấy những gì Ian nói quả thực rất có lý. Nếu như hòn đảo nơi Shandora tọa lạc năm xưa bị đẩy lên bầu trời, thì chẳng trách Montblanc dù tìm khắp dưới biển cũng không thấy di tích của Shandora.
Theo như sách tranh kể lại, Shandora chính là thành phố trong mơ với vàng bạc chất đống khắp nơi!
Vàng = Tiền = Beli! Nami cuối cùng cũng hiểu vì sao Ian lại muốn đi cùng mình ngồi Vibe ra ngoài chơi, anh là muốn dẫn cô cùng đi tìm vàng, kiếm một món hời lớn!
Tuyệt quá! Quả không hổ danh là anh Ian, đẹp trai không góc chết!
"Thuyền trưởng Ian! Anh bảo em đi đâu, em đi đó!" Nami lập tức chào kiểu quân đội với Ian, nói như vậy.
Ian đưa tay che trán nhìn về phía trước, sau đó từ xa nhìn thấy, trên mặt hồ phía trước có một hòn đảo, trên đó mọc đầy những cây cổ thụ cao vút, dù cách rất xa vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng.
Nơi đó, chắc chính là cái gọi là thánh địa của đảo trên trời nhỉ? Enel và đám thần quan dưới trướng của hắn, chắc là phải ở trên hòn đảo này mới đúng...
Thế là Ian chỉ tay về phía trước: "Chúng ta tới đó!"
"Rõ!" Nami đáp một tiếng, sau đó nhấn ga thật mạnh, mũi thuyền Vibe lập tức nhấc bổng lên, với tốc độ bùng nổ lao về phía trước.
"Chậm thôi, cô chậm thôi!" Ian suýt chút nữa lại bị cô hất văng, cái tên Nami này, cứ nghe thấy có bảo vật là quên hết mọi thứ!
Rất nhanh, cả hai đã tới trước nơi được gọi là cấm địa này. Sau khi tới rìa hòn đảo, Ian và Nami mới nhận ra cây cối ở đây to lớn đến mức nào.
"Trời ơi, những cái cây này có tuổi thọ bao nhiêu năm rồi nhỉ?" Nami ngẩng đầu nhìn lên, nhưng phát hiện ra căn bản không thể nhìn thấy ngọn cây trông như thế nào.
Ian cũng vô cùng kinh ngạc, vì theo anh thấy, nếu như những cái cây này đã mọc trên hòn đảo này ngay từ đầu, thì lịch sử của đảo trên trời này sợ rằng còn dài hơn anh tưởng tượng nhiều, biết đâu còn truy nguyên được tới cả ngàn năm trước...
Hòn đảo Thiên Sứ và trạm cuối của phế tích Baron này, rốt cuộc có mối liên hệ gì không?
Khi đang suy nghĩ như vậy, Ian đột nhiên nghe thấy một âm thanh kỳ lạ vang lên trong rừng cây.
Ian nảy ra ý nghĩ, nói với Nami: "Cô cứ ở lại đây, tôi lên xem sao!"
Nói xong, anh liền tung mình nhảy lên đảo.
Tuy nhiên, ngay khi Ian vừa nhảy lên, một người đàn ông quần áo rách rưới, thở hồng hộc chạy từ trong rừng ra. Cả người anh ta đầy rẫy những vết thương, trông giống như một con người bình thường, chứ không phải người của đảo trên trời với đôi cánh sau lưng.
Vừa chạy ra khỏi rừng, nhìn thấy Ian anh ta đã giật bắn mình, ngồi bệt xuống đất. Đợi tới khi nhìn rõ dáng vẻ của Ian, anh ta đột nhiên hai mắt sáng rực, hét lớn với Ian: "Cứu tôi với! Cầu xin anh cứu tôi!"
Không chỉ hét lên như vậy, anh ta còn bò bằng cả tay lẫn chân trên mặt đất, nhanh chóng bò về phía Ian.
Đây là... một tên hải tặc sao? Ian vừa thấy dáng vẻ của hắn liền đoán ra thân phận, thế nhưng chưa đợi đối phương bò tới trước mặt Ian, anh đột nhiên nhíu mày, tay phải cầm Senbonzakura vung mạnh cán đao sang bên phải của mình!
Gâu! Một con chó có thân hình siêu khổng lồ vừa lao ra khỏi rừng định vồ lấy vị trí của Ian, kết quả là đâm sầm vào cán đao của anh! Cán đao này nện thẳng vào má con chó, tức thì nó phát ra một tiếng kêu thảm thiết, bị Ian đánh bay ra ngoài.