Siêu Cấp Thẻ Bài Hệ Thống

Lượt đọc: 7729 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 306
Cuộc đối đầu tái ngộ

❊ ❊ ❊

“Mẹ kiếp, tên thần côn Hawkins đó, quả nhiên là vẫn có chút bản lĩnh!”

Ian thầm nghĩ, vừa đỡ lấy Cổ Y Na, vừa ân cần quan sát dáng vẻ của cô.

Thực ra Ian rời khỏi làng Shimotsuki cũng không lâu lắm, trước đó cậu vẫn luôn gặp Cổ Y Na, chỉ là hiện giờ mái tóc dài của cô đã bị cắt ngắn, vì vậy người em gái có chút nam tính trong ký ức của Ian lại quay về.

Nhìn bộ quân phục hải quân trắng muốt trên người cô, Ian không khỏi trầm trồ tán thưởng, cậu nhận ra Cổ Y Na mặc bộ quân phục hải quân này trông thực sự rất hợp.

“Em ra biển từ lúc nào vậy?” Ian hỏi cô: “Sao lại nghĩ đến việc gia nhập hải quân? Nghe có vẻ như em đang ở căn cứ hải quân Loguetown? Nói như vậy, là em đang làm việc dưới trướng tên Smoker đó à?”

Cổ Y Na gật đầu, kể lại một vài chuyện đã xảy ra sau khi mình tỉnh lại cho Ian nghe, rồi nói: “Đại tá Smoker và Thượng sĩ Tashigi đều đã từng nhắc đến anh!”

“Ha, chắc là chẳng có gì hay ho đâu nhỉ!” Ian cười, cậu đang nghĩ đến lúc mình đại náo Mariejois để trở thành hải tặc, Smoker và Tashigi khi biết tin chắc hẳn đã kinh ngạc đến mức nào. Lúc Ian còn là thợ săn hải tặc, hai bên còn có thể coi là bạn bè, vậy mà sau đó lại lập tức trở thành kẻ địch đối đầu.

Cổ Y Na mỉm cười, nói tiếp: “Cha hiện tại sức khỏe cũng rất tốt, ông ấy lại nhận thêm một đám đệ tử đang dạy dỗ, mấy vị sư đệ nhỏ đó hiện giờ đều lấy anh làm gương, đang bắt chước theo anh đấy!”

Hai người trò chuyện rất vui vẻ về những chủ đề liên quan đến làng Shimotsuki, khi nhắc đến Zoro, Cổ Y Na còn kể về việc cậu ta ra biển.

Đúng vậy, tên Zoro đó cuối cùng cũng đã ra biển, hơn nữa lại là chuyện của ba ngày trước. Cùng với sự tỉnh dậy của Cổ Y Na, Zoro không còn vướng bận gì nữa, vào đúng ngày cậu vừa tròn 18 tuổi, cậu liền từ biệt Canh Tứ Lang, chèo thuyền nhỏ ra khơi.

Cổ Y Na vốn định sau khi thực hiện xong nhiệm vụ lần này sẽ quay về Loguetown chờ cậu, nhưng sau khi nghe chuyện này, Ian cạn lời nói: “Thôi bỏ đi, em cũng đâu phải không biết tên đó là một tên mù đường hạng nặng, chờ cậu ta lạc đường rồi nhầm lẫn đi đến được Loguetown, thì cũng chẳng biết là đến tận khi nào nữa!”

Thực ra sau khi gặp Cổ Y Na, Ian vẫn luôn suy nghĩ, nếu Cổ Y Na đã sống sót và tỉnh lại, mất đi sự khích lệ là cô, con đường theo đuổi kiếm đạo mạnh nhất của tên Zoro đó liệu có tiếp tục không?

Tuy nhiên, khi Ian suy nghĩ kỹ lại, thì cảm thấy mình đã lo bò trắng răng.

Tính cách quyết định số phận, tên Zoro một đường thẳng tắp đó, chuyện đã quyết định thì sẽ không bao giờ quay đầu. Hơn nữa, hiện nay dù là sư huynh là Ian hay sư tỷ là Cổ Y Na, cả hai người đều đã đi trước cậu, sức mạnh từ tấm gương như vậy, không phải là một sự khích lệ khác hay sao.

Vừa nghĩ đến đây, Ian đột nhiên cũng cảm thấy có chút thú vị, Ace, Sabo, và Luffy, ba anh em này dường như rất giống với mình, Cổ Y Na và Zoro, ba anh em bọn họ…

Vì thế, Ian không nhịn được mà hỏi Cổ Y Na: “Em gia nhập hải quân, vậy ước mơ lúc trước vẫn còn chứ?”

Cổ Y Na gật đầu: “Tất nhiên! Đại ca Ian, ước mơ của em chưa bao giờ từ bỏ, hơn nữa em nghĩ, có lẽ một ngày nào đó, thân phận hải quân của em biết đâu có thể giúp được anh!”

“Đây chính là lý do em trở thành hải quân sao?” Ian cảm thán nói: “Cảm ơn em, Cổ Y Na, em đã có lòng rồi!”

Ian không phải kẻ ngốc, mặc dù Cổ Y Na chỉ vì giữ thể diện cho mình mà nói một câu ẩn ý như vậy, nhưng Ian đã hiểu rõ, Cổ Y Na là muốn sau này sử dụng thân phận hải quân của mình để cung cấp sự giúp đỡ cho Ian. Người em gái này của mình, quả nhiên lúc trước không phí công thương yêu.

Đã Cổ Y Na có lòng này, vậy có lẽ mình có thể để Cổ Y Na dần dần leo lên vị trí cao trong hải quân? Để Cổ Y Na trở thành Trung tướng hải quân, Đại tướng hải quân, thậm chí là… nữ Nguyên soái đầu tiên của hải quân!?

Mẹ kiếp, nghĩ thôi cũng đã thấy kích thích rồi!

“Đúng rồi Cổ Y Na, trái ác quỷ ta gửi tới, em đã ăn chưa?” Ian hỏi cô.

“Ăn rồi!” Cổ Y Na nháy mắt với Ian nói: “Nhưng, xin cho phép em giữ bí mật, em hiện đang thích nghi và khai phá năng lực của trái ác quỷ này đây, đợi đến lúc thích hợp sau này, nhất định sẽ khiến anh kinh ngạc!”

“Ôi, ghê gớm thật, đã biết cả việc khai phá năng lực trái ác quỷ rồi!” Ian cười ha hả nói: “Tên Smoker đó cũng là người có năng lực trái ác quỷ, chắc là em nghe từ hắn ta đấy nhỉ.”

Vì Cổ Y Na hiện giờ không muốn nói, Ian cũng không định hỏi nữa, mặc dù thực ra cậu khá tò mò trái ác quỷ đó có năng lực gì.

Mà lúc này, Ian đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, liền nói: “Đúng rồi, dù em đã trở thành hải quân, nhưng giả sử quan hệ giữa em và anh bị người khác biết được, liệu có gây ảnh hưởng gì đến em không?”

“Thân phận Thất Vũ Hải thì không, nhưng thân phận còn lại của anh thì…” Cổ Y Na nói.

Thân phận còn lại? Quân Cách mạng? Ian lập tức hiểu ra ngay, xem ra sư phụ Canh Tứ Lang đã lờ mờ đoán ra được vài điều rồi. Cũng phải thôi, lúc trước chú Kuma và Ivankov từng ghé thăm sư phụ Canh Tứ Lang, mà sau khi mình đại náo Mariejois, Quân Cách mạng chắc chắn cũng đã truyền tin cho ông ấy, sao ông ấy có thể không đoán ra mình có khả năng đã gia nhập Quân Cách mạng chứ? Mà Cổ Y Na là con gái ông, là sư muội của mình, lúc cô ra biển, sư phụ Canh Tứ Lang chắc chắn đã nhắc nhở cô một cách kín đáo rồi.

Cổ Y Na đã gia nhập hải quân, vậy cô có thể lợi dụng tài nguyên của hải quân, nếu công trạng của cô có thể giúp cô vào được Tổng bộ Hải quân trở thành hải quân tinh nhuệ, đến lúc đó sẽ có người dạy cô khai phá và sử dụng Haki, điều này có lợi cho sự trưởng thành của Cổ Y Na. Nhưng giả sử bị người khác biết cô có liên quan đến Quân Cách mạng, thì khó mà nói trước được…

Tất nhiên, dù có bị người ta biết, cùng lắm thì rút khỏi hải quân, Ian bảo cô gia nhập băng hải tặc của mình là được. Nhưng đoán chừng với tính cách của Cổ Y Na, cô vẫn muốn tự mình xông pha thử sức nhỉ.

Nghĩ đến đây, Ian liền đưa ra quyết định, nói: “Nếu đã như vậy, vậy hôm nay em cứ coi như chưa từng gặp anh đi. Ừm… lúc nãy em kéo anh chạy ra, bị không ít người nhìn thấy, vậy có lẽ chúng ta có thể diễn một vở kịch?”

Cổ Y Na vốn dĩ là một cô gái thông minh, chuyện này lúc ra biển cô đã nghĩ đến rồi, nên sau khi nghe Ian nói như vậy, liền cười ngay, giơ thanh Wado Ichimonji trong tay lên, nói: “Vậy đại ca Ian, chi bằng chúng ta làm một trận đối đầu sau bao nhiêu năm đi? Tên Zoro đó từng đấu với em một trận, nhưng cậu ta thất bại rồi, còn đại ca Ian thì sao?”

Ian không nhịn được mà phá lên cười lớn, Cổ Y Na quả nhiên vẫn là Cổ Y Na năm nào, yêu cầu đối đầu kiểu này làm Ian nhớ lại cảnh tượng ba người ở làng Shimotsuki lúc nhỏ. Vì thế, Ian cũng không kiềm chế được hào khí dâng trào, cũng giơ thanh kiếm trong tay mình lên, nói: “Thứ trong tay em là Wado Ichimonji, còn thứ trong tay ta, hiện tại là Senbonzakura!”

“Đại ca Ian, xin chỉ giáo!” Cổ Y Na nghe vậy liền gật đầu, sắc mặt nghiêm túc nói.

Khoảnh khắc tiếp theo, hai người tách ra một khoảng cách, Ian hơi hạ thấp người, hai tay cầm kiếm, chéo xuống phía dưới. Còn Cổ Y Na thì đặt Wado Ichimonji bên hông, chân bước thế cung tiễn sẵn sàng rút kiếm bất cứ lúc nào.

Không gian bước ra từ cửa hông nhà hàng Baratie này, vốn không rộng lắm, hai người cứ như vậy nhìn nhau từ phía xa, toàn thân căng cứng.

“Ha!” Cổ Y Na ra tay trước, cô lao lên với tốc độ cực nhanh, đồng thời rút kiếm trong chớp mắt, chém một nhát từ dưới lên về phía Ian.

Nhưng ngay khoảnh khắc cô ra tay, Ian đã thông qua niệm lực trường cảm nhận được hành động của cô và đưa ra phán đoán trước. Thanh Senbonzakura trong tay cậu vung mạnh một nhát về phía hướng Cổ Y Na lao tới.

Một vệt kiếm bạc nhạt, vẽ một góc vuông trong không trung, chéo về phía vị trí đỉnh đầu Cổ Y Na chém tới.

“Dật Kiếm·Lung·Thượng Đoạn!”

Lưỡi kiếm Cổ Y Na chém lên bị nhát vung kiếm có tốc độ không kém gì Iaijutsu của Ian đập trúng, kiếm chạm kiếm, phát ra một tiếng “keng” giòn giã. Nhưng vệt kiếm Ian chém ra lại không hề biến mất, một kiếm khí màu bạc sượt qua đỉnh đầu Cổ Y Na, chém trúng bức tường nhà hàng Baratie phía sau cô, trực tiếp để lại một vết thương khổng lồ trên tường!

Lúc này trong nhà hàng Baratie, những binh lính hải quân kia thấy Thiếu úy Cổ Y Na mãi vẫn chưa xuất hiện, đang do dự xem có nên đuổi theo xem không. Kết quả nhát kiếm này của Ian chém vỡ tường, lập tức khiến những người bên trong giật nảy mình.

Đánh nhau rồi sao!? Thiếu úy Cổ Y Na và người đàn ông vừa rồi đánh nhau rồi sao!?

Các binh lính hải quân cảm thấy không ổn, vội vàng muốn đuổi theo xem thử, nhưng ngay lúc này, Ian và Cổ Y Na đang giao chiến lại xuất hiện trước mặt họ.

Bên ngoài thực sự không tiện thi triển, nên sau khi phá vỡ bức tường, hai người vừa di chuyển thân hình vừa đánh vào trong nhà hàng!

Đây quả là một cảnh tượng kinh hoàng. Ian sau bao lâu mới đối đầu lại với Cổ Y Na một lần, vốn còn định nương tay chút ít, nhưng không ngờ rằng, sức mạnh hiện tại của Cổ Y Na lại kinh người đến thế! Cậu đoán có thể là do năng lực trái ác quỷ, nên cũng không giữ sức nữa, các loại đao kỹ liên tục được tung ra.

Mà giờ đây, các đao kỹ cậu sử dụng thực chất đều đính kèm niệm lực cường đại, bất cứ lúc nào cũng có thể hóa thành kiếm khí chém ra, dẫn đến trung tâm nơi cậu và Cổ Y Na giao chiến, bùng nổ ra cơn bão kiếm khí nghẹt thở!

Kiếm khí hoành hành, theo tiếng kiếm đao va chạm “keng keng”, đâm toạc khắp các vị trí trong nhà hàng Baratie. Thấy cảnh này, đám binh lính hải quân kia nào còn dám lại gần, kẻ lanh lợi thì vội nằm rạp xuống đất, tránh xa Ian và Cổ Y Na ra, kẻ chậm chạp hơn cũng vội vàng tìm vật chắn để né tránh.

Nhà hàng Baratie suy cho cùng vẫn là một con tàu, trên tàu tất nhiên không thể có bức tường đá. Ian tùy tiện chém ra một luồng kiếm khí, đều có thể trực tiếp xuyên thủng thân tàu, nên nhìn thấy cảnh này, tên Sanji kia tức tối thốt lên: “Khốn kiếp! Các ngươi muốn tháo dỡ tàu của bọn ta sao!?”

Nhưng Ian và Cổ Y Na lúc này đã đánh đến ghiền rồi, nên dù Sanji có gào thét, họ cũng sẽ không dừng tay đâu…

[Dịch từ bản hv] ChuongId:277
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.