Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 4112 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20. Ngô Trúc có mực, lưu truyền trăm năm

❊ ❊ ❊

Tiểu Bình Thái, một là nhờ keo quả thị, hai là nhờ sáp gỗ, ba là nhờ lá trà, bất chợt nhớ đến một thương hiệu lừng danh trong giới văn phòng phẩm tại Nhật Bản. Ngô Trúc!

Khởi đầu từ năm Minh Trị thứ 35 (1902), đến nay vẫn duy trì truyền thống chế tác mực thủ công. Có câu: Mực thỏi Nara đứng đầu Nhật Bản, mực tùng Ngô Trúc đứng đầu Nara.

Nay nhờ khoa học kỹ thuật phát triển, mực nhân tạo giá rẻ cũng có thể dùng được, dịp dùng bút mực cũng ngày càng ít đi. Thị trường mực thỏi của Nhật Bản thu hẹp rất nhanh, đã đến mức sản lượng mực thỏi của riêng một thành Nara thôi đã chiếm gần như 100% sản lượng toàn quốc.

Mà mực thỏi do Ngô Trúc sản xuất lại chiếm phần lớn trong số mực Nara. Đã có thể coi là đại diện cho mực Nhật Bản, thậm chí là tồn tại ở cấp độ quốc bảo.

Suy cho cùng, lặp đi lặp lại một việc, làm suốt hơn trăm năm, huống hồ còn là thực sự nghiêm túc làm. Vật phẩm làm ra, chắc chắn có cái hay của nó.

Tuy hiện nay mực Ngô Trúc cũng bắt đầu đưa một số máy móc vào khâu đốt nhựa thông, không còn như lối làm thủ công thuần túy ngày trước.

Công nghệ chế mực cổ đại ở đây không cần nói dài dòng, không cần thiết phải viết thêm mấy ngàn chữ cho rườm rà. Bao gồm cả những sách như "Thiên Công Khai Vật", đều có ghi chép quá trình chi tiết, chẳng hề khó như lên trời. (Nếu thực sự không biết quá trình chế mực cổ đại thì tự đi tra Baidu đi nhé?)

Chế mực tất phải chọn keo, keo cá tuy rẻ nhưng mùi nặng, không hợp để dùng cho mực. Keo gân bò tất nhiên là tốt, nhưng một con bò đực trưởng thành mới lấy được sáu lạng gân. Keo gân bò quá đắt đỏ, không hợp để sản xuất keo số lượng lớn.

Nhưng keo quả thị thì khác, keo quả thị không tốn tiền, toàn bộ là phụ phẩm của sơn quả thị, hay nói cách khác là phế liệu công nghiệp thủ công.

Trái lại, keo quả thị có một mùi hương trái cây, lại có độ dính đủ dùng. Bốn chữ "vật mỹ giá liêm" thể hiện hoàn hảo ở keo quả thị, quả là loại keo chế mực hoàn mỹ.

Thứ hai là lá trà, lá trà cần dùng để chế mực khác với loại mạt trà và lục trà thông hành ở Nhật Bản lúc bấy giờ, tốt nhất là dùng hồng trà!

Hồng trà dùng ở đâu? Dùng khi điều chế mực để hòa tan muội than.

Muội than sản sinh khi đốt nhựa thông, thực ra chính là nguyên liệu cơ bản nhất của mực. Nhưng muội than thoạt nhìn là bụi, nhưng về trạng thái vật lý thì thực ra là vật thể dạng hạt lớn nhỏ không đều.

Nếu trực tiếp dùng muội than thu thập được để chế mực, thì mực thành phẩm sau khi mài sẽ không đủ trơn, có cảm giác bị rít, không thể khiến người viết bút múa như bay.

Hiệu quả như vậy chắc chắn sẽ khiến khách hàng bất mãn, nên cần phải sàng lọc muội than. Mà bụi bặm sao có thể trực tiếp sàng được. Thế nên cần phải dùng hồng trà thượng hạng để hỗ trợ sàng lọc.

Dùng nước sôi sùng sục hãm hồng trà, tận dụng làn hương trà nồng đậm cuộn trào đó. Đổ nước trà vào muội than, dùng sàng nhỏ và chổi lông tỉ mỉ nghiền sàng. Để lại những hạt muội than có kích thước lớn hơn, đảm bảo hạt muội than sau khi sàng có kích thước thích hợp.

Còn hồng trà nóng hổi, làn hương trà đó cũng sẽ bám vào muội than. Thêm vào mùi hương trái cây của keo quả thị, thực sự là vô cùng kỳ diệu.

Nhân viên sáng lập Ngô Trúc năm xưa quả thực là có ý tưởng và bản lĩnh, phương pháp điều chế mực như thế này mà họ cũng nghĩ ra được. Mực làm ra được khen ngợi rộng rãi, bán chạy khắp cả nước.

So với loại mực giá rẻ mười đồng một chai của chúng ta hiện nay, mở ra là mùi tanh hôi kỳ lạ, thậm chí ngửi lâu còn thấy buồn nôn thì đúng là một trời một vực, không thể nói cùng một lúc.

Vào mùa đông, dùng nước ấm hóa giải thỏi mực Ngô Trúc, nghe nói có thể ngửi thấy một mùi hương trà quả thoang thoảng. Không chỉ khiến người dùng khi vẽ tranh viết chữ tâm tình vui vẻ, mà cả tranh chữ viết ra cũng có thể thêm ba phần khoái lạc.

Nhưng mà, thật đáng tiếc, thời đại đã thay đổi.

Ngày nay Ngô Trúc cũng dùng loại keo công nghiệp thông thường, nước để sàng cũng biến thành nước ấm bình thường. Nếu còn như hơn một trăm năm trước, không kể giá thành mà sử dụng loại nguyên liệu tốt nhất, thì loại mực này thực sự không bán được nữa.

Cũng chính vì thời đại này mực vẫn không lo thiếu thị trường, do không có mực công nghiệp giá rẻ tấn công thị trường, thị trường cũng đủ khổng lồ. Huống hồ đối ngạn còn có một thị trường tiêu thụ to lớn gần như không đáy, nhu cầu đối với mực là vô tận.

Tiểu Bình Thái không định đi con đường cao cấp, loại hàng xa xỉ đó ở Đại Minh còn có khả năng xoay sở, ở Nhật Bản thì tuyệt đối không có cơ hội. Kẻ nghèo nhiều như vậy, đại danh võ sĩ viết chữ thì lấy đâu ra thời gian mà so đo mực này mực nọ, mực nước hôi hám hắn cũng dùng như thường thôi.

Chỉ cần khôi phục lại công nghệ chế mực nguyên bản của mực Ngô Trúc là được, đảm bảo chất lượng mực ở trên mức đạt yêu cầu.

Nói ra cũng buồn cười, mực thông thường thời này, nếu là ở năm 9102, thì chính là kỳ trân dị bảo hiếm có trên đời.

Thời đại đang tiến lên, còn là tiến bộ hay thụt lùi thì không được biết.

Cho nên Tiểu Bình Thái tống tiền Trợ Tả Vệ Môn mấy chục đoạn gỗ thông khắp cả nước, dù sao cũng là thông, nhưng thông này với thông kia khác biệt cũng khá lớn. Thông gỗ mềm tốt nhất, hàm lượng nhựa thông cao tới 30%, mà có loại thông gỗ cứng thấp nhất chỉ có 8%.

Chất lượng nhựa thông cũng có sự khác biệt nhất định, không thông qua khảo sát thực tế thì không thể xác định loại thông nào tốt nhất.

"Không thực tiễn, không có quyền phát ngôn".

Câu nói này Tiểu Bình Thái rất tán đồng, đều lấy ra đốt thử xem loại nào có thể đốt lâu hơn, cạo ra muội than nhiều nhất và tốt nhất. Thậm chí có thể xem thử, thông khác nhau, muội than sản sinh ra trộn lẫn với nhau có thể có kỳ hiệu hay không.

Đây cũng là lý do khi Tiểu Bình Thái đòi gỗ thông của Trợ Tả Vệ Môn, mỗi loại đều đòi mười đoạn.

Làm thí nghiệm đối chiếu, mẫu càng nhiều càng tốt.

Bản thân Sơn Nội ở Tín Nông quốc cũng có cây thông mọc, hơn nữa mọc cũng không ít. Việt Hậu quốc của Thượng Sam Huy Hổ cũng vậy, cũng có không ít cây thông.

Nếu nói thời đại này Nhật Bản thiếu cái gì, duy chỉ không thiếu gỗ. Hơn một nửa diện tích quốc gia đều bị núi rừng bao phủ, muốn gỗ thì lên núi chặt là được.

Hơn nữa nếu việc làm ăn này do nhà Sơn Nội làm, nếu chỉ dùng gỗ thông của Tín Nông bản quốc, thì cây thông đầu tiên là không tốn tiền. Núi rừng đều là của Sơn Nội Thái Lang, chặt rừng của mình thì tốn tiền cái nỗi gì.

Keo quả thị cũng không tốn tiền, giá vốn đều tính vào sơn quả thị, cũng là quanh năm suốt tháng, một xu cũng không mất. Lá trà cũng vậy, năm xưa Sơn Nội Nghĩa Trị và Triều Tỉ Nại thị nghị hòa, điều kiện chính là Triều Tỉ Nại thị cắt nhượng năm ngàn quán trà lâm dưới chân thành. Nay trà lâm này cũng thuộc về Sơn Nội Thái Lang, lấy một phần ra chế hồng trà, vẫn cứ là không tốn tiền.

Việc kinh doanh không vốn, quá dễ làm.

Chỉ cần lên chợ nhân lực Trực Giang Tân của mợ già Việt Hậu, mua một ít công nhân. Dù sao Thượng Sam Huy Hổ ở Việt Trung không biết đã bắt bao nhiêu "sinh khẩu", giờ đi có lẽ giá còn rất rẻ.

Nghệ nhân cũng dễ tìm cực kỳ, là một trong những nhu yếu phẩm sinh hoạt, mực thời này vẫn là ngành công nghiệp có thị trường khá lớn. Không giống như năm 9102, tình hình những thợ chế mực cuối cùng của Nhật Bản đều tập trung ở Nara.

Nghĩ như vậy, trong lòng Tiểu Bình Thái nhẹ nhõm. Chức Điền Tín Trường và Thượng Sam Huy Hổ, một bên là Bắc Y Thế ngũ quận, một bên là Việt Trung mười vạn quán. Phình to nhanh như vậy, căn bản đuổi không kịp.

Vậy thì không bằng cứ thế chấn hưng công nghiệp thủ công, thông qua thu nhập từ việc bán hàng thủ công, bù đắp tài nguyên cạn kiệt do không thể mở rộng lãnh thổ. Dùng dự án mới tăng thu nhập, từ đó chuyển hóa thành thực lực quân sự.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.