Nhân Dục

Lượt đọc: 779 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
079. Vạn dặm dưới chân đạp sóng bằng

❊ ❊ ❊

Vu Thương Ngô lắc đầu nói: "Chúng ta không có ý bắt nạt cậu, ngược lại còn muốn bảo vệ cậu. Với tu vi hiện tại của cậu, có được thứ này không những vô ích mà còn có hại, không chỉ hại mình mà còn hại người."

Diệp Tri Thu ở bên cạnh bổ sung: "Bạch Liên Bí Điển rơi vào tay người không xứng thì đương nhiên không được, cậu có được nó bằng con đường không chính đáng cũng chẳng phải chuyện tốt, trừ khi có bậc cao nhân trưởng bối trong môn phái chỉ điểm chính xác."

Bạch Thiếu Lưu nói: "Hai vị cao nhân nói rất đúng, nhìn kết cục của Hồng Hòa Toàn và những kẻ kia, tôi cũng hiểu được đạo lý này. Nhưng Bạch Liên Bí Điển tôi đã cầm trong tay rồi, tôi vẫn còn dùng đến, không thể đưa cho người khác được."

Diệp Tri Thu đáp: "Tiểu huynh đệ chưa hiểu rõ ý phu quân ta. Ý ông ấy là nếu cậu có được Bạch Liên Bí Điển mà không ai chỉ điểm, ông ấy có thể giúp cậu tu hành. Đây không phải là âm mưu chiếm đoạt bí tịch của cậu đâu, cậu đừng hiểu lầm!"

Lừa muốn Tiểu Bạch đoạt lấy Bạch Liên Bí Điển, chính là muốn đợi Tiểu Bạch mang về để nó tự mình chỉ điểm cho gã tu hành. Bây giờ lại mọc ra một kẻ tên là Vu Thương Ngô, cũng tự nguyện muốn chỉ điểm Tiểu Bạch tu luyện pháp môn trong Bạch Liên Bí Điển, bên cạnh còn có người đỡ lời bảo không phải mưu đồ bí tịch mà là muốn giúp Tiểu Bạch. Lời Diệp Tri Thu nói rất nghiêm túc, ít nhất nàng thực lòng nghĩ như vậy, nhưng đừng quên nàng dù sao cũng là một nhà với Vu Thương Ngô, trong lòng tuy nghĩ vậy nhưng thực tế vẫn đang giúp phu quân đòi lại Bạch Liên Bí Điển.

Tin Bạch Mao hay tin kẻ lạ mặt Vu Thương Ngô? Tiểu Bạch đương nhiên biết tự đưa ra lựa chọn của mình, cậu lùi lại một bước nói: "Đa tạ ý tốt của hai vị, nhưng tôi không cần các người giúp, có người giúp tôi rồi."

Vu Thương Ngô hiểu cậu đang nghĩ gì, vẫn cười khà khà nói: "Nếu ta không giúp được cậu, thì trên đời này sợ rằng chẳng còn mấy ai giúp được cậu đâu. Xin hỏi tiểu nghĩa sĩ muốn đi tìm vị cao nhân nào, và vì lý do gì nhất định phải giữ lại Bạch Liên Bí Điển? Cậu nên nhìn cho rõ, dù cậu có chút tài mọn cũng còn lâu mới là đối thủ của ta, tại sao lại phải từ chối ý tốt của ta?"

Bạch Thiếu Lưu nói: "Tự nhiên có người giúp tôi, là ai thì tôi không tiện nói với ông. Ông tuy là cao nhân nhưng tôi và ông không quen không biết, Bạch Liên Bí Điển là do tôi lấy được thì đương nhiên thuộc về tôi, ông không thể cưỡng ép được chứ? Tôi cần thứ này không phải vì bản thân mình, mà là muốn học pháp thuật trong đó để cứu người."

Vu Thương Ngô nhìn cậu đầy hứng thú, biểu cảm đó dường như là cố tình trêu chọc cậu: "Cứu người? Học Bạch Liên Bí Điển để cứu người? Chẳng lẽ cậu là Di Lặc Bồ Tát, muốn tiếp dẫn ai đó đến Tịnh Thổ Liên Hoa Thế Giới sao?"

Tiểu Bạch còn chưa trả lời, Diệp Tri Thu ở bên cạnh cũng bật cười: "Nếu cậu cứu người thì có thể mang đồ đi, ta không quản, nhưng cậu phải nói ra tên người muốn cứu. Không được nói dối đâu đấy, cậu có nói thật hay không chúng ta có cách để biết!"

Vốn dĩ Tiểu Bạch luôn là người có cách để biết kẻ khác có nói thật hay không, giờ lại bị người ta hỏi ngược lại một câu như vậy, cảm thấy hơi buồn cười. Cậu cũng nghe ra hai người kia dường như cố tình trêu chọc mình, nhưng giọng điệu nói chuyện lại không cho phép nghi ngờ. Cậu đành bất đắc dĩ đáp: "Người đó tên là Thanh Trần, khuynh quốc khuynh thành đấy. Nói cho hai người biết rồi, tôi có thể đi chưa?"

Diệp Tri Thu trợn mắt có chút khoa trương, nói với Vu Thương Ngô: "Phu quân, cậu ta nói thật!"

Vu Thương Ngô nói: "Quan hệ đúng là không tệ, đến cả tên thật cũng biết rồi. Đã như vậy, cậu có thể đi."

Vu Thương Ngô thả Tiểu Bạch mang theo Bạch Liên Bí Điển rời đi, Tiểu Bạch lại đứng khựng lại không đi nữa, vì lời vừa rồi của Vu Thương Ngô có ẩn ý. Cậu tiến lên hai bước, vội vàng hỏi: "Vu, Vu đại ca! Sao ông biết tên Thanh Trần, hơn nữa còn biết đây là tên thật của cô ấy? Ông quen cô ấy sao? Cô ấy đang ở đâu? ... Ông tự xưng là cao nhân hiếm có trên đời, nhất định biết gì đó đúng không?"

Diệp Tri Thu cười khanh khách: "Tiểu huynh đệ này thật thông minh, chỉ sơ ý một chút liền để cậu nghe ra sơ hở rồi."

Vu Thương Ngô cũng cười, bước tới vỗ vỗ vai Bạch Thiếu Lưu: "Sao cậu lại đổi giọng gọi ta là đại ca rồi? Người khác đều gọi ta là Vu đại hiệp."

Bạch Thiếu Lưu nói: "Vu đại hiệp, ông nhất định biết tung tích của Thanh Trần đúng không?"

Vu Thương Ngô đáp: "Không sai, ta biết cô ấy ở đâu. Nếu nói cho cậu tung tích của cô ấy, cần cậu dùng Bạch Liên Bí Điển để trao đổi, cậu có nguyện ý không?" Bạch Thiếu Lưu lắc đầu, Vu Thương Ngô nhíu mày truy vấn: "Cậu không nguyện ý?"

Bạch Thiếu Lưu giải thích: "Không phải không nguyện ý, tôi còn chưa rõ tình hình hiện tại của cô ấy thế nào? Có cần giải cứu hay không? Nếu cô ấy bình an vô sự hoặc ông có thể cứu cô ấy, thì Bạch Liên Bí Điển này xin tặng cho ông, bằng không thì chỉ tìm được tung tích của cô ấy thôi là chưa đủ."

Diệp Tri Thu trêu chọc: "Cậu còn biết mặc cả đấy, bảo bối của mình thì tự giữ đi, chúng ta không cần nữa!"

Vu Thương Ngô nói: "Nhìn cậu vội vàng thế kìa, không lải nhải với cậu nữa. Cô ấy bị nhốt ở một nơi rất xa, dập cho ta ba cái đầu, ta sẽ đưa cậu đi tìm cô ấy." Lời vừa dứt, Tiểu Bạch không nói một lời, khuỵu gối định lạy, Vu Thương Ngô vung tay áo, một luồng gió vô hình đã đỡ lấy cậu: "Nam nhi dưới gối có vàng, bảo cậu dập đầu là cậu dập thật sao? Vừa rồi chỉ đùa với cậu thôi."

Bạch Thiếu Lưu nói: "Vàng bạc thì là gì, sao có thể so với Thanh Trần? Không phải chỉ dập ba cái đầu thôi sao, còn muốn tôi làm gì nữa?"

Vu Thương Ngô lắc đầu: "Không cần không cần, có tấm lòng này là được rồi, cậu muốn khi nào đi?"

Bạch Thiếu Lưu nói: "Bây giờ!"

Vu Thương Ngô đáp: "Đi ngay sao? Cậu thực sự vội vàng quá đấy! Có thể xuất phát ngay, nhưng phải đi một chuyến tới Phì Thủy mua chút đồ, trên người cậu có tiền không?"

Tiểu Bạch sờ túi, lấy ra hai vạn tiền mặt cùng một tấm thẻ ngân hàng: "Số tiền này đủ không? Không đủ trong thẻ còn mười vạn, Vu đại hiệp muốn mua thứ gì?"

Vu Thương Ngô nói: "Đủ rồi đủ rồi, làm gì dùng hết nhiều thế! Không phải ta muốn mua đồ, mà là cậu phải mua chút quà mang đến cho cô nương Thanh Trần đó. Nơi cô ấy ở hiện tại điều kiện rất đơn sơ, ăn không ngon mặc không đẹp, hơn nữa còn chẳng có gì cả. Ta khuyên cậu đến Tri Vị Lâu nổi tiếng nhất Phì Thủy gọi vài món ngon đóng gói lại, rồi đến trung tâm thương mại mua mấy bộ quần áo con gái thích, như thế mới tốt để đi gặp người ta chứ. Muốn lấy lòng con gái, ít nhất cũng phải đối xử với người ta tốt một chút, đúng không?"

Tiểu Bạch nghe mà hơi ngẩn người, Vu Thương Ngô chưa nói hết lời thì sau lưng đã ăn một cú đấm của Diệp Tri Thu: "Ông dạy người ta thì thao thao bất tuyệt, bản thân ông khi nào từng lấy lòng ta như vậy?"

Vu Thương Ngô thở dài: "Phu quân của nàng nghèo mà, làm sao được nhiều tiền như Tiểu Bạch?"

Diệp Tri Thu giả vờ giận: "Đường đường là chưởng môn đại phái, sao làm như tên ăn mày vậy? ... Ông đi đưa Tiểu Bạch đi gặp Thanh Trần đi, đi nhanh về nhanh, tối ông già chờ ông uống rượu đấy! Ta đi trước đây, Tiểu Bạch tạm biệt." Nói xong, nàng bay người lên tường viện, trong chớp mắt đã không thấy đâu. Tiểu Bạch nhất thời ngẩn ngơ, Vu Thương Ngô lại vỗ vai cậu nói: "Cậu còn ngẩn người ra đó làm gì, chúng ta cũng đi thôi?"

Bạch Thiếu Lưu hỏi: "Thanh Trần đang ở nơi nào? Có gần đây không? Tôi vừa nghe Diệp nữ hiệp nói ông đến giờ cơm tối là có thể về kịp."

Vu Thương Ngô đáp: "Cũng không quá xa, cách nơi này hơn ba ngàn dặm, chưa tới bốn ngàn."

Tiểu Bạch trợn mắt: "Xa thế sao?"

Vu Thương Ngô cười nói: "Không sao! Chúng ta đi Phì Thủy trước." Nói đoạn, thân hình ông đằng không mà lên (đằng không mà lên), xung quanh mặt đất cuộn lên một cơn cuồng phong, cơn cuồng phong này ngưng tụ lại thành hình như một bàn tay lớn, túm lấy Tiểu Bạch cuốn lên trời cao. Tiểu Bạch không kịp đề phòng, vùng vẫy một hồi, nhưng lại phát hiện nếu mình không cử động thì đứng trên không trung rất vững vàng, đã đang bay với tốc độ cực nhanh. Cậu bị một lớp gió vô hình bao bọc, xung quanh không cảm nhận được lực gió, nhưng lại có thể nghe thấy tiếng gió rít bên cạnh. Nhìn lại Vu Thương Ngô chắp tay đứng giữa không trung, sóng vai cùng cậu xé gió mà đi.

"Vu đại hiệp, đây là pháp thuật gì vậy? Ông lại có thể đưa tôi bay trên trời!" Một lát sau, Tiểu Bạch đã bình tĩnh lại, dùng giọng điệu vô cùng ngưỡng mộ hỏi.

Vu Thương Ngô không quay đầu, thản nhiên đáp: "Đây là tuyệt học ta đắc ý nhất đời, không dùng pháp khí, tay không ngự phong, vạn dặm giữa không trung, sớm tối đã đến nơi. Luôn về tu vi, ta không dám nói mình là cao nhất thiên hạ, nhưng công phu ngự phong này, sợ rằng minh chủ Côn Lôn đương kim cũng không sánh bằng."

Bạch Thiếu Lưu nói: "Nếu không tận mắt nhìn thấy, thực sự không dám tin, tuyệt kỹ này của Vu đại hiệp đúng là vô song thiên hạ."

Vu Thương Ngô lại thở dài: "Tu vi của ta vượt xa các đời chưởng môn Hải Thiên Cốc, cũng từng tự cho rằng tuyệt học này là vô song thiên hạ, nhưng hai mươi năm trước có một người đã ở trên ta, đến tận bây giờ ta vẫn không thể vượt qua."

Bạch Thiếu Lưu hỏi: "Là ai vậy? Lợi hại đến thế sao!"

Vu Thương Ngô lại thở dài một tiếng: "Người này hoàn toàn không thể nói là lợi hại, hắn nay ở nhân gian đã không dùng thần thông, vị này pháp hiệu Phong Quân, người đời gọi là Vong Tình công tử. Đời ta đấu pháp chính thức với người khác, chỉ thua đúng hai người, lần thua hắn là dùng chính tuyệt kỹ ngự phong này, hắn dùng cùng một pháp thuật đáp trả làm ta thua tâm phục khẩu phục."

Vong Tình công tử? Tiểu Bạch từng nghe qua, chẳng phải đó là kẻ thù không đội trời chung của Bạch Mao sao? Nay ở nhân gian đã không dùng thần thông? Câu này nghĩa là gì? Tiểu Bạch đầy bụng nghi vấn. Người này pháp hiệu Phong Quân, Tiểu Bạch mơ hồ nhớ tới Phong Quân Tử, chẳng lẽ chính là Phong tiên sinh sao? Thế thì khéo quá! Tiểu Bạch sớm biết Phong Quân Tử là một bậc cao nhân không thể coi thường, nhưng lại giấu giếm tung tích không lộ thần thông cũng không thừa nhận mình là cao nhân tu hành, chẳng lẽ chính là người mà Vu Thương Ngô nói là "ở nhân gian không dùng thần thông"?

Cậu vừa định truy hỏi, Vu Thương Ngô quát một tiếng: "Chúng ta sắp hạ cánh rồi!" Lời vừa dứt, ngự phong lao xuống, vượt qua một con sông, có thể thấy bên bờ có rất nhiều người đi lại từng tốp từng tốp, Vu Thương Ngô mang theo Tiểu Bạch bay vút qua đỉnh đầu những người đó. Tiểu Bạch kinh ngạc hỏi: "Vu đại hiệp, chúng ta cứ thế bay trên đầu người ta, không sợ kinh thế hãi tục sao? ... Tại sao họ không thấy chúng ta?"

Vu Thương Ngô cười nói: "Hóa ra cậu cũng biết giới luật của người tu hành? Ta mang cậu ngự phong mà đi, tự có pháp chiết quang, người thường không nhìn thấy được."

Hạ cánh xuống một khu rừng nhỏ không người, hai người thu pháp thuật bước ra, trông như những khách du lịch tản bộ, không nhìn ra bất kỳ điểm gì bất thường. Đây là một công viên bên bờ sông Phì Thủy, đi ra khỏi cửa công viên quay đầu nhìn lại, treo tấm biển "Tiêu Dao Tân công viên". Ra khỏi công viên chính là nội thành Phì Thủy, đi dọc phố một đoạn, tới trước cửa một tửu lâu rất náo nhiệt, trên lầu treo biển hiệu viền đỏ nền xanh cổ kính, từ trên xuống dưới viết dọc ba chữ lớn mạ vàng "Tri Vị Lâu", phía trên còn viết ngang hai chữ nhỏ "Thạch Ký".

Đúng vào giờ ăn trưa, đại sảnh tửu lâu gần như chật kín khách lẻ, không còn một chiếc bàn trống. Vu Thương Ngô dẫn Tiểu Bạch bước vào, dọc đường gặp người mở cửa, lau bàn, bưng đĩa đều cung kính gật đầu hành lễ với hai người. Ông đi tới trước quầy đại sảnh hỏi: "Đại muội tử, có chỗ trống không?"

Người phụ nữ trong quầy dung mạo rất xinh đẹp, trông tuổi chừng hai mươi bảy, hai mươi tám, nói nhỏ: "Hóa ra là Vu chưởng môn, sao ông lại tới đây? Ở đây đừng gọi ta là đại muội tử, gọi là Trần quản lý."

Vu Thương Ngô nói: "Ta nói này đại muội tử Trần quản lý, tiểu nghĩa sĩ Bạch Thiếu Lưu này cũng không phải người ngoài, hôm nay tới chiếu cố công việc của Tri Vị Lâu, tìm cho chúng ta chỗ trống đi. Ta thấy dưới lầu không còn bàn, trên lầu còn phòng riêng không?"

Trần Nhạn đáp: "Ông đến không khéo rồi, phòng riêng cũng đầy cả rồi, hôm nay là Rằm tháng Giêng Tết Nguyên Tiêu, việc kinh doanh đặc biệt tốt."

Thấy kiểu cách của Vu Thương Ngô muốn ngồi đây ăn uống một trận cho đàng hoàng, Bạch Thiếu Lưu có chút vội vàng nói: "Vu đại hiệp, không phải bảo đóng gói rượu thức ăn sao? Chúng ta còn phải lên đường đấy!"

Vu Thương Ngô nói: "Đường còn xa lắm đấy, tiểu huynh đệ, mấy ngày nay cậu đã được ăn một bữa no chưa? Không phải ăn uống no nê mới lên đường sao?"

Mấy ngày nay Bạch Thiếu Lưu toàn gió sương màn trời chiếu đất, lúc đói cùng lắm thì ở ngoài hoang dã bẻ chiếc bánh bao lạnh ăn cùng nước suối mà thôi. Vu Thương Ngô nhắc nhở như vậy, Bạch Thiếu Lưu lại nhớ tới một việc khác. Mình ăn hay không không quan trọng, người ta còn phải ăn, không thể vì mình vội đi gặp Thanh Trần mà ngay cả cơm cũng không để Vu Thương Ngô ăn cho tử tế, như vậy thì quá không lễ phép, nhờ người giúp đỡ không phải nhờ như thế! Cậu vội vàng đổi giọng: "Đúng đúng đúng, ăn no uống đủ mới lên đường, Vu đại hiệp đừng vội!"

Trần Nhạn trong quầy nhìn thoáng qua Bạch Thiếu Lưu, đột nhiên hỏi cậu: "Bạch Thiếu Lưu? Tên này nghe hơi quen, xin hỏi tiểu huynh đệ đến từ Ô Do sao?"

Cái danh đệ nhất cao thủ Ô Do của mình lớn đến thế sao? Tận ở tửu lâu tại Phì Thủy mà quản lý cũng nghe danh? Bạch Thiếu Lưu gật đầu nói: "Tôi đến từ Ô Do."

Trần Nhạn hỏi: "Vậy cậu có quen Phong Quân Tử tiên sinh không?"

Bạch Thiếu Lưu đáp: "Phong Quân Tử? Quen một vị, không biết có trùng tên trùng họ không."

Trần Nhạn nói: "Trên tay đeo nhẫn ngọc bích, dịp chính thức cũng không bao giờ mặc tây trang."

Bạch Thiếu Lưu: "Đúng là ông ấy rồi, tôi quen Phong tiên sinh, ông ấy dạy tôi đọc cổ tịch, tôi còn từng mời ông ấy uống rượu."

Trần Nhạn: "Hóa ra là vậy! Vu chưởng môn, hai người lên lầu hai Quân Tử Cư đi, theo tôi. ... Bạch huynh đệ, tên tôi là Trần Nhạn."

Bạch Thiếu Lưu: "Cô cứ gọi tôi là Tiểu Bạch là được, xin hỏi cô quen Phong tiên sinh sao?"

Trần Nhạn: "Tiếc là tôi vẫn chưa được đích thân bái kiến!"

Vu Thương Ngô ở phía sau vỗ vai Tiểu Bạch nói: "Tiểu Bạch, mặt mũi cậu lớn thật, lại kết giao được với Vong Tình công tử, vừa tới đã được mời vào Quân Tử Cư."

Bạch Thiếu Lưu: "Cái gì? Chẳng lẽ Phong tiên sinh chính là..."

Vu Thương Ngô: "Đừng nói ở đây, vào phòng rồi nói tiếp!"

Quân Tử Cư là phòng riêng ở cuối hành lang lầu hai, căn phòng không lớn, bên cạnh một cái bàn vuông kiểu cổ bằng gỗ sồi trắng chỉ đặt bốn chiếc ghế, mở cửa sổ ra lại có thể nhìn thấy bờ sông Phì Thủy. Vu Thương Ngô gọi Tiểu Bạch ngồi đối diện, nói với Trần Nhạn: "Đại muội tử, gọi vài món đơn giản thôi, cho hai bình Lão Xuân Hoàng là được."

Trần Nhạn: "Đơn giản cũng phải gọi món chứ?"

Vu Thương Ngô: "Nam Minh Ly Hỏa Môn Dương Ngư, Thủy Nhẫn Thiên Ty Xuyên Tôn Mi... mỗi món hai phần, một phần đóng gói mang đi, một phần bưng lên." Ông gọi mấy món, tên món ăn làm Tiểu Bạch nghe mà ngây cả người.

Trần Nhạn che miệng cười: "Vu chưởng môn hôm nay hào phóng quá."

Vu Thương Ngô: "Hôm nay Tiểu Bạch mời."

Trần Nhạn: "Thảo nào! Tôi nhắc ông một câu, hôm nay là ngày lễ, tối đi gặp Diệp lão gia tử chẳng lẽ ông định mang đồ ăn đóng gói của Tri Vị Lâu đi sao? Hay là lấy vài vò Lão Xuân Hoàng ở Tri Vị Lâu, coi như tôi mời!"

Vu Thương Ngô: "Đồ ăn đóng gói là Tiểu Bạch muốn mang đi, còn về rượu... sao tiện để cô mời được?"

Tiểu Bạch nghe ra rồi, tên Vu Thương Ngô này không dư dả, mà vừa rồi khi Diệp Tri Thu rời đi đã dặn dò tối nhạc phụ đang chờ ông ta ở Tiêu Dao phái uống rượu, ngày lễ thế này cũng chẳng chuẩn bị lễ vật gì. Bạch Thiếu Lưu là kẻ hiểu chuyện, lập tức chen lời: "Vu đại ca, cảm ơn ông đã chịu giúp tôi một tay. Đã là ngày lễ, tôi cũng nên chuẩn bị một phần lễ vật hiếu kính tiền bối. ... Trần quản lý, chuẩn bị cho Vu đại hiệp mấy vò rượu cô nói đó, tính chung vào hóa đơn."

Trần Nhạn cười nhìn Tiểu Bạch, lại hỏi Vu Thương Ngô: "Vu chưởng môn muốn bao nhiêu rượu? Lão Xuân Hoàng của Tri Vị Lâu chúng tôi đắt lắm đấy!"

Tiểu Bạch vội vàng lấy thẻ ngân hàng đưa cho Trần Nhạn: "Ở đây có mười vạn, thế nào cũng đủ rồi chứ?"

Vu Thương Ngô muốn cười nhưng cố nhịn, ho khan một tiếng nói với Trần Nhạn: "Cô thấy chưa? Ta nhân phẩm tốt nên vận khí tốt, ta muốn một trăm vò!"

Đừng nói Tiểu Bạch, ngay cả Trần Nhạn cũng giật mình: "Vu chưởng môn, ông còn để chúng tôi làm ăn nữa không?"

Vu Thương Ngô lắc lắc đầu nói: "Tưởng ta không biết sao? Trước tết Tri Vị Lâu các người vận từ Vu Thành tới mười vò Lão Xuân Hoàng, mỗi vò hai trăm cân, tổng cộng hai ngàn cân, sợ rằng không bán hết nhanh thế đâu nhỉ? Vò nhỏ phân lẻ của tửu lâu các người là ba cân một vò, ta chẳng qua chỉ muốn mua ba trăm cân thôi mà."

Trần Nhạn bất đắc dĩ cười cười: "Được, Vu chưởng môn đúng là không việc gì không biết! Một vò một trăm tám, tổng cộng một vạn tám, bữa cơm hôm nay coi như ưu đãi giảm giá, không tính thêm tiền. Thấy Vu chưởng môn hào phóng thế, tôi tặng thêm ba vò loại đặc chế. Ông cứ ăn từ từ đi, tôi phái người đưa đến Tiêu Dao phái, nói là quà bái lễ của Vu đại chưởng môn, giữ đủ mặt mũi cho ông rồi nhé?"

Tiểu Bạch khách sáo, Vu Thương Ngô lại chẳng khách sáo chút nào, mở miệng liền tống tiền cậu ba trăm cân Lão Xuân Hoàng, một bữa cơm thế mà hết mười vạn, tiêu xài một vạn tám! Rượu thức ăn dọn lên, Vu Thương Ngô vung đũa ăn uống no say. Tiểu Bạch tuy trong lòng vội như mèo cào, nhưng chỉ đành kiên nhẫn đợi ông ta ăn xong, thỉnh thoảng lại lịch sự mời rượu. Rượu thức ăn ở đây ngon tuyệt trần, mấy món Vu Thương Ngô gọi chắc là khách thường không được ăn, nhưng Tiểu Bạch gần như không chạm đũa cũng chẳng ăn ra mùi vị gì.

Mượn cớ kính một chén rượu, Tiểu Bạch hỏi: "Vu đại hiệp, căn phòng này gọi là Quân Tử Cư, có liên quan gì đến Phong Quân Tử tiên sinh ở Ô Do không?"

Vu Thương Ngô nâng chén rượu uống cạn: "Liên quan quá đi chứ, Tri Vị Lâu có rất nhiều chi nhánh ở các nơi, đều là sản nghiệp của minh chủ Côn Lôn Mai Dã Thạch. Thế gian tiên nhân Phong Quân Tử chính là người truyền pháp thượng sư của Mai sư thúc ta, cũng là tổ sư gia của Tam Mộng tông do Mai sư thúc sáng lập. Quân Tử Cư trong Tri Vị Lâu này là chuẩn bị riêng cho Phong tiên sư kính trọng, bình thường không tiếp khách ngoài, hôm nay là nhờ mặt mũi của cậu đấy."

Tuy sớm đã có dự đoán, nhưng nghe Vu Thương Ngô xác nhận, Tiểu Bạch vẫn kinh ngạc không nhỏ. Bạch Mao từng kể chuyện nó làm lừa ở nhân gian cho Thất Diệp, Vong Tình công tử chính là kẻ thù không đội trời chung của nó! Không ngờ hai người này Tiểu Bạch đều quen, hơn nữa quan hệ với Tiểu Bạch đều không tồi. Nếu chỉ nghe lời Bạch Mao, Phong Quân Tử hẳn là một kẻ ác độc nham hiểm! Điều này hoàn toàn không dính dáng gì đến Phong tiên sinh mà Bạch Thiếu Lưu quen biết, cậu trời sinh biết người nhìn người từ trước đến nay đều cực chuẩn, cho dù nhìn không thấu nội tâm của Phong Quân Tử, nhưng cũng biết vị Phong tiên sinh này tuyệt đối không phải người xấu, thậm chí không thể tưởng tượng nổi ông ta có thể làm ra những chuyện mà Bạch Mao nói?

Xem ra bên trong này nhất định có hiểu lầm, Bạch Mao không thể lừa Tiểu Bạch, nhưng nó chỉ nói những chuyện mình ghi hận, chứ không kể lại toàn bộ sự thật cho Tiểu Bạch! Không ngờ Bạch Mao ba đời làm lừa, một lòng muốn giải thuật tiên Trù Tâm Tỏa, lại là do Phong Quân Tử cười híp mắt suốt ngày để lại! Vậy Bạch Mao muốn giải Trù Tâm Tỏa, mình có thể đi hỏi Phong Quân Tử không? Nghĩ tới đây, cậu lại hỏi: "Vu đại hiệp, vị Phong tiên sinh ông vừa nói ở nhân gian không dùng thần thông là chuyện thế nào?"

Vu Thương Ngô đặt đũa xuống nhìn Tiểu Bạch nói: "Nghe được chuyện này thấy tò mò đúng không? Biết thân phận của ông ấy rồi thì đừng nghĩ tới việc làm phiền ông ấy. Năm xưa vì một vài biến cố mà ông ấy phong ấn thần thức của mình, quên hết mọi chuyện trong giới tu hành, tự nguyện nhập thế lịch kiếp. Ngay cả trong giới tu hành cũng chỉ có tiền bối các phái mới biết thân phận của ông ấy nơi thị trấn. Mai minh chủ từng khẩn cầu các phái Côn Lôn đừng đi làm phiền Phong Quân Tử tiền bối, thiên hạ này ai mà không nể mặt? Thậm chí vùng Ô Do cũng rất ít người tu hành đi lại. Ta nói cho cậu biết vì cậu đã học đạo pháp tu hành, bình thường lại có qua lại với ông ấy, nhưng việc này không được rêu rao, cậu nên hiểu rõ!"

Bạch Thiếu Lưu: "Đã rõ, thảo nào trước đây có nhiều chuyện của Phong tiên sinh tôi không hiểu, nhưng năm xưa tại sao ông ấy lại phong ấn thần thức của mình?"

Vu Thương Ngô: "Chuyện riêng của người khác đừng có bàn tán sau lưng, cậu quản nhiều làm gì? Đừng hỏi ta!"

Bạch Thiếu Lưu: "Không hỏi thì không hỏi, tôi chỉ là tò mò thôi mà, yên tâm, chuyện này tôi tuyệt đối không tùy tiện nhắc với người khác." Nói chuyện lúc này trong lòng cậu đắn đo có nên nói với Bạch Mao không? Hay là tạm thời đừng nói thì hơn, hiểu lầm giữa một tiên một lừa này, cậu Tiểu Bạch còn chưa hiểu rõ. Hơn nữa cậu có thể cảm nhận được khi Vu Thương Ngô không để cậu hỏi tiếp, trong lòng ông ta có một nỗi giận sâu sắc, cũng không biết là đang giận ai.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.