Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 4132 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 593
Cũng không gió mưa cũng không nắng

❊ ❊ ❊

La Thiên Tuyết không biết buổi hòa nhạc này của nàng đã tác thành cho bao nhiêu đạo lữ Huyền Thiên, thu hoạch được bao nhiêu người hâm mộ. Khi ở lại nữ quán trong tông môn, các đạo cô nhiệt tình khôn xiết, tới tặng hoa tặng quà, xem nàng như người tâm phúc.

Đội ngũ Dạ Vũ và La Thiên Tuyết nhìn nhau, đều thở phào một hơi dài.

Huyền Thiên Tông và Tinh Nguyệt Tông là túc địch hàng trăm năm, đôi bên chết chóc không biết bao nhiêu người, ngay cả cái chết của sư phụ Tiết Thanh Thu, cũng có món nợ có thể tính lên đầu Vấn Thiên. Bên phía Huyền Thiên Tông cũng vậy, sư phụ, sư thúc, sư huynh đệ của Vấn Thiên, phần lớn đều là do Tinh Nguyệt Tông giết, ngay trong khoảng thời gian trước sau khi Tiết Mục xuyên không tới, Dần Dạ và Nhạc Tiểu Thiền đều từng giết người của Huyền Thiên Tông. Ờ, bản thân Tiết Mục cũng từng hạ độc chết một kẻ.

Giữa hai tông môn như thế, không ai ngờ tới mình lại có thể nhận được sự chào đón nồng nhiệt đến nhường này, lại còn có thêm người hâm mộ!

Tuy nói giữa các thế lực không có kẻ thù vĩnh viễn, nhưng sự tương phản này cũng quá mức khoa trương đi, La Thiên Tuyết cứ như đang chìm trong mộng.

Ngoài cửa truyền đến tiếng của Ngọc Lân: "La cô nương có ở đó không?"

"Ừ, đạo trưởng mời vào."

Cửa mở, Ngọc Lân dẫn theo một vị đạo cô nắm tay nhau bước vào, La Thiên Tuyết ngẩn người, chẳng lẽ thật sự tác thành được một đôi đạo lữ rồi sao?

Vị đạo cô này không tính là quá xinh đẹp, trong hai tông Tinh Nguyệt và Hợp Hoan nơi mỹ nhân tụ tập thì nhiều lắm chỉ xếp hạng trung bình, nhưng một thân đạo bào lại điểm thêm vài phần mỹ cảm khác lạ. La Thiên Tuyết nhìn nhìn rồi nghĩ thầm, trở về cũng kiếm một bộ mặc cho công tử xem, không biết công tử có hưng phấn hơn chút nào không... Chắc là có nhỉ, ban đầu chính là hắn xướng xuất ý tưởng đồng phục mà...

Đang lúc miên man suy nghĩ, Ngọc Lân hành lễ kê thủ: "Cảm ơn La cô nương không quản ngàn dặm xa xôi tới đây, thúc đẩy giao lưu hai tông, cũng làm Ngọc Lân tỉnh ngộ, sau này đôi ta đạo lữ hòa hợp, chính là nhờ cô nương làm bà mối lớn vậy."

"Ừ... ừ..." La Thiên Tuyết vội nói: "Đây là công tử phân phó, không phải công của Thiên Tuyết."

Ngọc Lân cười nói: "Cảm ơn cô cũng là cảm ơn hắn, chẳng phải là một sao?"

Câu này khiến trong lòng La Thiên Tuyết vui mừng, cười nói: "Chúc mừng hai vị người có tình cuối cùng cũng nắm tay nhau."

Vị đạo cô hơi thẹn thùng, hạ giọng nói: "Ngày mai hai người chúng ta cử hành nghi thức kết thành đạo lữ, mong La cô nương nể mặt ghé qua, uống chén rượu nhạt."

"Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi, ta còn sẽ hát cho hai người nghe vài bài hát hay."

"Vậy thì cảm ơn La cô nương." Ngọc Lân cười cười: "Giải đấu đồng đội của Tiết Mục, đệ tử bản tông đã tới Linh Châu rồi, lúc đó Ngọc Lân cũng sẽ tới góp vui."

Câu này thì có chút thú vị rồi, giải đấu đồng đội nhắm vào những võ giả dưới Quy Linh chưa biết bay, đối với những tông môn đỉnh cấp này thì luôn có ý nghĩa trò chơi con nít, các tông chính đạo chịu tổ chức nhân thủ tham gia là vì Tiết Mục giao thiệp rộng, không cần thiết phải bác mặt mũi hắn, thực chất cũng chẳng coi trọng, không cần nhân vật quan trọng nào đích thân tới làm khách mời cả. Ngọc Lân chuyến này đi, không chỉ đại biểu cho tình nghĩa, mà tuyệt đối còn hàm chứa ý giao thiệp giữa các tông môn trong đó.

Trước kia Tiết Mục và Ngọc Lân chỉ là tư giao, ở cấp độ tông môn không hề có giao lưu. Nay có ý mở rộng tư giao thành ngoại giao giữa các tông môn, tượng trưng cho việc phá băng mối quan hệ đối địch lâu dài giữa hai nhà, ý nghĩa sâu xa như việc thiết lập quan hệ ngoại giao Trung - Mỹ hiện đại vậy.

Ngoại giao văn nghệ của công tử thật sự hữu dụng tới vậy sao? La Thiên Tuyết hơi đắn đo, nhưng vẫn nói: "Quý tông coi như có khí độ, không ai làm khó Thiên Tuyết, nhưng đạo trưởng chuyến này đi, phản ứng của bổn tông trên dưới khó mà lường trước, đạo trưởng vẫn nên trao đổi với công tử nhà ta một hai câu hãy hay."

Ngọc Lân lắc đầu nói: "Ta tin rằng Tinh Nguyệt ngày nay đã khác xưa, vả lại chuyến đi này vốn dĩ đã có vài việc tông môn cần phải nói rõ."

"Ví dụ như?"

"Ví dụ như lúc trước Nhạc Thiên Giang là người của Cơ Thanh Nguyên, được phong Huyện Tử. Khi đó hai nhà chúng ta đối địch, việc này lười phân bua, nay cũng nên nói cho rõ ràng."

La Thiên Tuyết ngẩn ra một chút, chậm rãi gật đầu. Giữa các tông môn vốn có thâm thù đại hận, có dính chút điều tiếng bẩn thỉu cũng chẳng ai đi biện giải gì cả, đó là hành động thị nhược, dù sao huyết thù nhiều như vậy cũng chẳng kém gì một hai việc, giải thích cũng chẳng có tác dụng gì. Thực ra Tiết Thanh Thu chưa chắc không biết, dù sao thì tước Huyện Tử sau này của Nhạc Thiên Giang cũng không hề che giấu. Chỉ là nàng thà rằng tính món nợ này lên đầu Huyền Thiên Tông, lười phân chia chi tiết nhiều như vậy.

Một khi bên nào đó bắt đầu muốn phân bua giải thích, đó chính là đã có ý nguyện hòa hảo.

Ngọc Lân nói tiếp: "Ta cũng biết thế thù thiết lập ngoại giao, luôn cần một bên có sự nhượng bộ. Tiết Mục đã để La cô nương biểu đạt thiện ý trước, lại đẩy bần đạo một cái quan trọng này, bần đạo nguyện đại diện Huyền Thiên Tông đưa ra lời xin lỗi bồi thường cho một phần thù oán năm xưa, ví dụ như tới trước linh vị sư phụ của Tiết tông chủ khấu đầu bái lạy. Ta biết Tinh Nguyệt Tông có kênh thông tin đặc thù riêng, về những chuyện này, phiền La cô nương hãy thông báo trước với Tiết Mục một tiếng."

La Thiên Tuyết càng thêm kinh ngạc, Huyền Thiên Tông hạ mặt mũi xuống thấp quá rồi, tiền tông chủ và Vấn Thiên đánh nhau cả đời, Ngọc Lân nếu đi khấu đầu, rõ ràng đại biểu cho việc Vấn Thiên bái lạy, chứ không phải bản thân hắn. Điều này thì hơi lợi hại rồi... Nàng trong lòng kinh ngạc, miệng thì nói lời khiêm nhường không thật lòng: "Đạo trưởng hà tất phải làm tới mức này..."

Ngọc Lân thở dài nói: "Tiết Mục tên này thực chất trong xương tủy có chút nhỏ mọn, chứ không phải hào phóng ngoài mặt như vậy. Thái độ hòa hảo hắn đã đưa ra, chúng ta nếu không nhượng bộ, hắn có thể sẽ nói chúng ta rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, quay đầu lại sẽ gây khó dễ cho ta. Ta nợ ân tình này, không muốn đánh với hắn."

La Thiên Tuyết chớp chớp mắt, muốn nói gì đó, nhưng lại biến thành câu này: "Đạo trưởng đừng hiểu rõ công tử nhà ta quá, ta sẽ ghen đấy."

Vị đạo cô che miệng cười khúc khích.

---❊ ❖ ❊---

Đêm đó La Thiên Tuyết đi tới Tinh La Trận ở Huyền Châu, đêm hôm khuya khoắt báo cáo lại việc này cho Tiết Mục.

Tiết Mục nghe xong cũng rất kinh ngạc, hắn trước đó biết Vấn Thiên có chút ý muốn hưu chiến với Tinh Nguyệt Tông, cho phép Ngọc Lân tư giao với mình chính là cân nhắc điều này, cho nên hắn chủ động tới một lần ngoại giao văn nghệ, coi như thăm dò thái độ tiếp xúc với toàn bộ Huyền Thiên Tông. Nhưng chưa từng nghĩ lại có thể đạt được hiệu quả khủng khiếp tới vậy, đây đâu còn là ngoại giao văn nghệ nữa? Ngoại giao sau khi đánh cho phục cũng chỉ cỡ này mà thôi...

"E là không phải kết quả của ngoại giao văn nghệ gì đâu." Tiết Thanh Thu ở bên cạnh chậm rãi nói: "Lục Đạo Chi Minh có tướng thống nhất, hơn nữa chàng có ý muốn nặn ra mủ độc, dẫn vào chính đạo, những dấu hiệu này e là Vấn Thiên đã nhận ra. Hắn tự phụ là khôi thủ chính đạo, sẽ muốn trợ lực cho đại sự nghìn thu này, thà rằng hòa giải với chúng ta. Chàng để Thiên Tuyết qua đó, cũng là vừa vặn cho bọn họ một bậc thang, đến lúc đó chàng hỏi Ngọc Lân, sợ rằng muốn Huyền Thiên Tông bọn họ xuất lực cũng có khả năng đấy."

"Có lý." Tiết Mục cười nói: "Vẫn là nàng hiểu Vấn Thiên."

"Ta từ nhỏ nghe cái tên như bóng ma này lớn lên, sau khi thần công đại thành lại càng đánh với hắn không biết bao nhiêu trận huyết chiến, trên đời này người hiểu lão đạo này hơn ta thực sự không nhiều." Tiết Thanh Thu thở dài: "Nói đi cũng phải nói lại, lão đạo này thật sự có đạo hạnh, tính là biểu thị như nhất. Vào lúc thiên hạ chỉ có hai vị Động Hư mạnh nhất, cũng không thấy hắn thừa cơ mưu cầu tư lợi gì, mà là thực sự dồn tinh lực vào việc trừ ma. Những năm đó ma môn các đạo thực sự nơm nớp lo sợ, sống vô cùng gian nan. Bỏ qua thù oán và lập trường, lão đạo này quả thực vẫn khiến người ta sinh lòng kính trọng."

Tiết Mục suy nghĩ một chút, cười nói: "Vấn Thiên liên tiếp làm vài chuyện ngu xuẩn, ví dụ như tham dự đoạt đích gì đó, tuy nói cũng là vì cân nhắc cho tông môn, nhưng khó tránh khỏi có chút ý tự hủy hoại đạo hạnh. Nay sợ là cảm thấy đại thế như thủy triều, không thể nhẹ nhàng nghịch lại, thôi thì thuận thiên ứng nhân, không bằng quy khứ."

Tiết Thanh Thu gật đầu: "Các phương diện đều có một chút đi."

"Nói tóm lại, quốc gia nhược tiểu không có ngoại giao mà... Chỉ cần bản thân mạnh rồi, nói chuyện đều có sức nặng." Tiết Mục khá là cảm thán: "Vậy nàng thấy thế nào về việc chấm dứt mối thù oán này?"

Tiết Thanh Thu im lặng một hồi lâu, khẽ thở dài: "Nếu thực sự có thể để người kế thừa Huyền Thiên khấu đầu trước linh vị sư phụ ta, sư phụ cũng sẽ thấy an ủi chứ nhỉ..."

Tiết Mục quay sang Tinh La Trận, nói với La Thiên Tuyết: "Đạo của Huyền Thiên, ta đã rõ. Nàng thay ta tặng một bài từ, xem như quà tặng vậy."

"Công tử mời nói."

"Đừng nghe tiếng lá rừng xào xạc, chi bằng ngâm nga thong thả bước đi. Gậy trúc dép cỏ nhẹ hơn ngựa, ai sợ chứ? Một chiếc áo tơi giữa mưa bụi mặc đời trôi.

Gió xuân se lạnh thổi tỉnh cơn say, hơi lạnh, nắng chiều trên núi lại đón chào. Ngoảnh lại nơi tiêu điều lúc trước, trở về, cũng chẳng gió mưa cũng chẳng nắng."

(Hết quyển sáu)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:532
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.