Ngọn Lửa Enna

Lượt đọc: 94 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 21

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau Fahil cho rằng họ sẽ phải nghỉ ngơi thêm một vài ngày sau thử thách trên đỉnh đồi, nhưng Enna khẳng định bọn họ sẽ rời đi vào buổi

“Nếu tôi không đưa người bạn thân nhất của mình về nhà sớm, cô ấy sẽ...” Enna nói, “Dịch lại điều đó đi, Isi.”

Isi có một ít đồng vàng trong túi trên yên ngựa để họ có thể trao đổi với Fahil lấy một ít thực phẩm. Sau khi Isi nói với Fahil về khả năng trao đổi thương mại giữa hai vùng đất và cảm ơn nhiều bằng cả hai ngôn ngữ, đoàn người Bayern lên đường về nhà.

Sự thay đổi trong hai cô gái diễn ra ngay lập tức, và dường như được cải thiện qua từng ngày. Enna cảm thấy được giải thoát khỏi nhà tù nhiệt được xây dựng xung quanh mình kể từ khi cô hiểu được từ đầu tiên của ngọn lửa, và giọng nói của gió cũng không tác động đến cô quá mạnh. Cả hai ở đó, nhưng kiềm chế lẫn nhau ở đằng sau, chỉ vừa tầm. Cảm giác nhẹ nhõm thoát khỏi cơn sốt cũng tuyệt vời không thể chịu nổi, nhưng điều tốt hơn cả là thấy Isi nhìn thế giới xung quanh với một nụ cười nhẹ nhõm trên môi, mặt cô bình yên, cuối cùng phần tốt đẹp còn lại đến từ giọng nói của cơn gió.

Mặc dù chuyện đó luôn ở trong tâm trí Enna, nhưng họ không nói to ra về những gì đã xảy ra trên đỉnh đồi, vì điều đó có thể ảnh hưởng tới em bé.

Enna thấy nhẹ nhõm khi phát hiện ra một nguồn nhiệt khỏe mạnh từ bụng của Isi, và Isi nói thai nhi vẫn cử động nhiều hơn bao giờ hết, vì thế họ tiếp tục hi vọng.

Mất quá nhiều thời gian cho những suy nghĩ như vậy, vì thế con đường trở về nhà rất chậm. Vì Isi, họ không bao giờ dám thúc những con ngựa đi nhanh quá một cuộc đi bộ. Alvado rất giỏi trong việc đi nước kiệu đều đặn và chầm chậm để giữ gìn cho kị sĩ đang mang trong mình một hài nhi bé nhỏ.

Họ đi theo cùng một con đường trở về nhà, dọc theo dòng sông mà Isi gọi là Mặt trời phía đông nhỏ, Enna xem thường mùi vị của nước và đặt tên nó là nước bọt của ngựa. Còn Finn luôn gọi nó là dòng sông của Enna. Cậu có xu hướng đề cập tới hầu hết mọi thứ như là thuộc về cô - Đồng cỏ của Enna, Ngọn núi của Enna. Khi cậu đề cập đến Yasid như là Vương quốc của Enna, cô nói, “Đó không phải là trái tim của cậu sao?”

Finn mỉm cười và hôn tay cô. Isi tròn mắt.

“Ồ, hai người quả thật là không thể chịu được.”

Enna phá ra cười. “Điều này đến từ cô gái gọi chồng mình là cậu thỏ nhỏ đáng yêu sao?”

Isi đỏ mặt. “Mới chỉ có một lần.”

Isi không thể giấu được khát khao được gặp Geric. Cô quan sát tình cảm của Finn đối với Enna, và dường như nó làm cho cô cả vui lẫn buồn. Một lần Enna quay trở lại sau khi tắm rửa ở dòng sông thì thấy Isi đang ôm bụng, cười và khóc cùng lúc, và Enna không chắc tại sao cô ấy lại như vậy.

Bụng Isi to lên nhiều trước khi họ vượt qua biên giới của Bayern, và dường như điều đó làm cô đau đớn và than phiền nhiều hơn. Gần về đến nhà, họ cưỡi ngựa nửa ngày, sau đó để cho Isi nghỉ ngơi và ăn uống. Cô luôn luân phiên giữa buồn nôn và đói cồn cào.

“Lưng của cậu thế nào rồi? Bụng của cậu thế nào rồi? Cậu có ổn không?” Enna liên tục hỏi.

“Cậu im lặng trong năm phút, được không?” Isi trở nên gắt gỏng liên tục và khăng khăng đòi nhiều hơn lượt chia sẻ công bằng để nhóm lên ngọn lửa nấu ăn, khi khả năng của cô với ngọn lửa được cải thiện. Finn dường như phát hiện sự quan tâm quá mức của Enna và sự thay đổi tâm trạng của Isi hoàn toàn thú vị.

Enna lo lắng để đưa Isi về cho Geric và nhìn thấy đứa bé được sinh ra khỏe mạnh, nhưng bên cạnh đó, cô do dự quay trở lại vương quốc và đối diện với hậu quả của những vụ cháy do cô gây ra. Có lẽ, cô nghĩ, Finn và mình có thể nhìn thấy Isi an toàn trở về nhà rồi sẽ lẩn về Forest. Ý nghĩ đó thật đáng thất vọng, bởi vì bây giờ, với ngôn ngữ của gió và lửa cư ngụ bên trong cô, Enna chắc chắn mình có thể phục vụ Bayern tốt hơn. Hi vọng của cô về việc trở nên có ích hơn bị dập tắt bởi gánh nặng cô có thể không được tha thứ.

Khi vào Bayern, cả ba đi theo những con đường dẫn họ đến những quán trọ. Mỗi khi có thể, Enna gửi những thông tin đến cho Geric: “Mười bốn ngày về phía nam, Quán trọ Oily Parchment, vợ anh đang mong đợi”; “Tám ngày về phía nam, quán trọ Cái mũi nhỏ, Isi rất to”; “Năm ngày về phía nam, quán trọ Silver Hart, tôi hi vọng ít nhất anh nhận được một trong những tin nhắn, bởi vì sớm thôi anh sẽ trở thành một ông bố cho dù anh có ở đây hoặc không.”

Enna đề nghị họ ở luôn trong một nhà trọ cho đến khi đứa bé ra đời, nhưng Isi khăng khăng cưỡi ngựa vào mỗi buổi sáng, quyết tâm về tới cung điện và Geric trước khi lâm bồn. Sau đó, khi vượt qua một ngôi làng ngay bên ngoài Forest và cách hai ngày cưỡi ngựa từ thủ đô, Isi thay đổi ý định.

“Aaaaa, aaaa, aaaa”. Isi xuống ngựa, túm lấy tay Enna và những móng tay siết chặt đến nỗi làm tay Enna rớm máu, rồi đi bộ thẳng vào ngôi nhà gần nhất, ngồi phịch xuống một cái giường. Enna gật đầu với người ở trong nhà bị giật mình.

“Đó là Hoàng hậu, các bạn thấy đó,” Enna nói. “Cô ấy sẽ sinh em bé trong nhà các bạn. Các bạn không phiền chứ?”

Khi cơn đau thực sự bắt đầu, Isi nói điên cuồng bằng ngôn ngữ miền nam, giọng của loài chim, và một vài lời chửi rủa làm chủ ngôi nhà đỏ mặt và vợ anh ta cười phá lên. Cơn đau đến và đi trong nhiều giờ, mặt Isi đỏ phừng, mướt mồ hôi và mệt mỏi, và thỉnh thoảng cô khóc chút ít. Trước khi mặt trời lặn, một tiếng ồn làm cô ngừng la hét giữa chừng. Từ bên ngoài vọng đến tiếng ầm ầm của bước chân ngựa, sau đó tiếng hí vang của một con ngựa dừng đột ngột. Cánh cửa bị đá mở ra. Đó là Geric.

“Isi, anh ở đây, anh ở đây.”

Và kèm theo đó là một nửa quần thần.

Geric vội vã đến bên cạnh Isi, thầy thuốc của cung điện tụ tập xung quanh giường, một bà đỡ đẩy tất cả bọn họ ra ngoài lần nữa, viên quản gia nắm quyền chỉ huy nhà bếp và ngọn lửa, đội quân trăm người được nghe lệnh giữ vị trí trong tư thế phòng thủ quanh ngôi nhà, và giọng nói từ bên ngoài bảo cho họ biết có rất nhiều người đã tụ tập lại. Enna thở dài, nhẹ nhõm rằng ít nhất một trong những tin nhắn của cô đã tới thủ đô trước họ.

Khi bà đỡ đã sẵn sàng, tất cả ngoại trừ Geric và một phụ tá giỏi, đều bị đuổi khỏi giường của Isi và ra ngoài. Finn nắm lấy tay Enna, họ bước vào ánh sáng xiên của một buổi chiều mùa hè rực rỡ và đi vào giữa một đám đông nhỏ. Enna nheo mắt nhìn về phía mặt trời đang chiếu sáng để xem chuyện gì đang xảy ra. Tất cả đều đang nhìn cô. Một vài người, một trong số họ là người ở Forest mà cô đã biết từ lâu, đẩy vài khúc gỗ trên lên cánh cửa và ấn cô bước lên trên. Cô ngẩng lên, lo sợ phải nhìn thấy một cái thòng lọng đang chờ đợi cô. Talone xuất hiện. Đám đông thì thầm rồi im bặt.

“Talone, tôi xin lỗi,” cô nói.

Ông gật đầu. “Có lẽ đây không phải là nơi thích hợp cho chuyện như thế này, nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi nhìn thấy cô sau một khoảng thời gian, và ai biết được cô sẽ lẩn đi đâu sau chuyện này, tôi có rất ít sự lựa chọn”. Ông cao giọng với đám đông. “Enna của Forest, không tuân lệnh của chỉ huy đội quân và có những hành động nguy hiểm, cô bị tước chức vụ người hầu của Hoàng hậu.”

Đám đồng rầm rì, và ai đó hét lên giận dữ. Enna không chắc liệu nó có nhằm vào cô. Talone đằng hắng giọng.

“Tôi chắc đây không phải là mong muốn của Hoàng hậu, nhưng những hành vi này phải bị truy cứu. Tuy nhiên, chúng ta sẽ không dừng ở đó. Vì lòng dũng cảm bướng bỉnh và sự khéo léo trong việc bảo vệ vương quốc, Hoàng gia yêu cầu tôi đưa cô thành một thành viên trong đội quân riêng của Bayern, một thành viên của đội quân trăm người riêng của đức vua.”

“Chờ đã, Talone,” cô nói. “Tôi không xứng đáng.”

“Làm ơn, đừng cắt ngang.” Ông quay lại đám đông. “Cô ấy đã chiến đấu trong bí mật, cô ấy đã bị bắt và cầm tù, nhưng cô ấy đã trốn thoát đúng lúc để ngăn chặn đội quân xâm lược Tira trước khi chúng thể có áp đảo quân đội chúng ta và xâm nhập vào thủ đô.” Ông nắm lấy tay cô và giữ nó trên cao. “Bayern chưa bao giờ có một chiến binh như vậy.”

Đám đông không do dự khi bùng lên thành những tiếng xin lỗi và chúc mừng. Nhiều bàn tay đẩy Finn lên bên cạnh cô, và cô nhìn thấy một người khác bước lên. Giờ mắt của Enna đang nhòe đi, và cô phải chớp mắt vài lần trước khi cô có thể nhìn rõ khuôn mặt cậu ta.

“Razo.”

“Cô đã có thể chờ đợi cho tôi lành vết thương, trước khi cô lại đi mất lần nữa.” Cậu ta nói. “Mặc dù tôi thấy Finn đã tìm thấy cô vẫn ổn. Chào đằng ấy, Finn. Làm tốt lắm.”

“Chào, Razo. Enna yêu tôi đấy, cậu đã nghe thấy chưa?”

Razo phá ra cười. “Dĩ nhiên rồi. Thấy không, Enna, tôi đã bảo cô ngày nào đó mọi người sẽ ca tụng tên của chúng ta.”

Enna lắng nghe những tiếng gọi và không phát hiện ra bất cứ lời ca tụng nào, vì thế cô bắt đầu nói khẽ, “Razo, Razo”. Cậu ta đấm vai cô.

Cô cảm thấy thật kỳ lạ khi đứng trên đỉnh đống củi đó, tiếng reo hò của mọi người chạm vào cô giống như những cái vỗ nhẹ, một sự kết hợp của gây hấn và yêu thương. Ngôi làng cách không xa cánh đồng, nơi cô đã thiêu cháy một phần mười quân đội Tira. Trước đó, ở nơi ấy, cô đã kéo cái xác của Leifer đến giàn thiêu. Nhiệt từ đám đông tỏa ra xung quanh cô, làn gió chạm vào da cô bảo với cô về những bàn tay đang vỗ. Quá nhiều thứ đã thay đổi trong một năm, cô thấy mình dãn ra và xoắn lại giống như quần áo được sử dụng lại của người nghèo. Sau tất cả chuyện này, cô sẽ là ai? Finn siết chặt tay Enna.

“Tiếp tục đi, Enna - cô gái,” Razo nói. “Tại sao cô không mỉm cười? Tôi đã nghĩ đây sẽ là sân khấu của cô.”

Enna nhún vai. “Có lẽ tôi đã thay đổi.”

Razo tròn mắt. “Cô có nhiều suy nghĩ vớ vẩn thật đấy.” Cậu nắm lấy tay cô và giơ nó lên. “Vì Bayern...”

Và đám đông reo hò.

Khi mặt trời lặn, dân làng tổ chức ăn mừng, đốt lửa và hâm nóng rượu táo. Cuối cùng họ đã nghe thấy tiếng khóc đầu tiên của em bé. Finn và Enna nhìn nhau nhẹ nhõm. Đó là một tiếng khóc ồn ào, khỏe mạnh. Bà đỡ xuất hiện và ra hiệu cho Enna có thể vào, cùng với Razo, Talone và Finn theo sau.

Mặt Isi mướt mồ hôi, nhưng mắt cô lấp lánh. Mắt Geric ươn ướt và má anh nhô lên với một nụ cười không biến đổi, khi anh đỡ đứa bé, anh dường như hoàn toàn không biết đến sự có mặt của ai khác. Cuối cùng Geric đặt đứa trẻ mới sinh cẩn thận vào cánh tay háo hức của Enna.

“Một cậu con trai.” Geric nói. “Chúng tôi đặt theo tên cha của Isi - Tusken”

“Nếu là một bé gái,” Isi nói, “Chúng tôi sẽ gọi em bé là Enna-Isilee”

“Ồ, cái tên đó sẽ dành cho đứa khác.” Enna nói.

Mắt Geric mở to và anh mỉm cười trước ý tưởng đó.

“Đối với cậu, em bé trông thế nào?” Isi hỏi.

Enna chạm vào làn da mềm mại của em bé. “Hoàn hảo. Hoàn toàn hoàn hảo.”

Cô thủ thỉ với Tusken, và thằng bé ngước nhìn cô, gần như là nó nhìn cô với đôi mắt to, nhạt. Tim cô đau nhói khi nhìn thấy vẻ đẹp như vậy. Cô chạm vào những nếp nhăn khỏe mạnh quanh cổ, cổ tay, và đùi em bé, những nếp nhăn hằn lên do tiếng khóc chào đời in trên trán, và cô nghĩ về cách con người bắt đầu cuộc đời với những nếp nhăn và kết thúc cũng với những nếp nhăn, làn da căng ra và sau đó nhăn lại lần nữa.

Chỉ ngay sau đó, Enna cảm thấy cảm giác thân thuộc ngay chính trên da cô, không bị kéo ra, trũng xuống hay cháy xém. Mọi thứ cảm giác rất ổn. Bên ngoài, vang vọng tiếng cười đùa. Bên trong, một ngọn lửa kêu tách tách trong lò sưởi, Geric quỳ gối bên cạnh giường của Isi hôn tay cô, và một em bé khỏe mạnh đang nhìn chăm chăm vào thế giới mới của nó.

Enna vui mừng vì có bàn tay Finn trong tay cô, và làn da cậu gần gũi bên cạnh cô. Cô có thể cảm thấy nhiệt yên tĩnh, tươi sáng trong sự đụng chạm của cậu và nghĩ đó là tất cả những gì cô cần cảm thấy. Từ Forest, xuyên qua cánh cửa sổ, một cơn gió xoắn lại xuyên qua mái tóc cô. Cô lắng nghe những nơi nó đã lướt qua khi nó chạm vào cổ cô - một con suối, những bãi bùn, những con ong bắp cày đang vo ve, nấm nhú lên bên một gốc cây thông, một cái lá thông rơi xuống.

Cô đã ở nhà.

HẾT

Nguyên Tác: Enna burning. Dịch giả: Kim Nhường - Lê San
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.