Ngọn Lửa Enna

Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

❊ ❊ ❊

Enna thức dậy và thấy mình đang nằm trên một cái giường thấp. Như thường lệ, Isi đang ngủ trên một giường nhỏ khác, cửa sổ cao và nhỏ nên cô không thể biết được đang là ngày hay đêm. Finn ngồi trên sàn bên cạnh cô, bất cứ khi nào cô mở mắt, cậu sẽ mang tới bánh ngô và nước ngọt. Khi cô đủ tỉnh táo để lắng nghe, cậu giải thích cô bị ngất xỉu như thế nào và Isi đã đi ngủ ngay sau đó. Cả hai đã nghỉ ngơi trong hai ngày. Enna, giọng khàn khàn, nói, “Tất cả đều ổn và tốt, nhưng cho dù có nghỉ ngơi, mình cũng không nghĩ là mình khá hơn.”

Đêm, rồi ngày khác trôi qua, và cuối cùng, cả Enna và Isi phát hiện cả hai thức dậy cùng một lúc.

“Ngủ ngon chứ?” Enna hỏi.

Isi phá ra cười.

Suốt cả ngày hôm đó Enna ở trên giường, lắng nghe cuộc trò chuyện không thể hiểu được giữa Isi và Fahil vọng vào từ mái hiên. Finn ở bên cạnh cô, nhưng cô còn quá ít năng lượng để trò chuyện. Fahil đến để xem cô, đo

nhiệt độ trên mặt cô, sau đó rời đi, nhíu mày. Đêm càng đến gần, nỗi sợ hãi càng túm lấy cô. Từ những âm thanh của cuộc trò chuyện, điều gì đó đã được quyết định.

Khi đêm đã xuống, Isi trở lại. Một lúc lâu, cô không nói gì.

“Việc học cách trò chuyện với cơn mưa, sự cân bằng và mọi thứ sao rồi?” Enna hỏi.

“Fahil nói rằng trò chuyện với cơn mưa chưa bao giờ được dạy cả,” Isi nói. “Và mất nhiều năm để tata-rook phát triển nó một cách tự nhiên.”

“Ồ,” Enna đáp. Cô không hình dung được mình sẽ sống ở roga trong vài năm. “Cậu có muốn mình ở lại đây không, Isi? Finn có thể trở về Bayern cùng với cậu, và mình có thể ở lại, và thử...”

Isi thở ra nhẹ nhàng. “Fahil không nghĩ cậu có thời gian để thử... và mình nghĩ ông ấy nói đúng.”

“Ồ, vậy sao”, Enna nói, “dù sao điều đó cũng có rất nhiều hi vọng, đúng không?”. Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nó tắc nghẹn ở ngực và gây ra một cơn đau ở cột sống. Cơn ớn lạnh do sốt làm cô run rẩy rõ ràng. Finn choàng tay quanh người cô.

“Cậu có thể đi được không?” Isi hỏi. “Fahil nói rằng... ông ta nói cậu đang trượt đi. Ông ta nói nếu cậu ngủ lại lần nữa, cậu có thể không tỉnh dậy được. Có rất nhiều câu chuyện được truyền giữa những người của ông ta rằng nhận thức về ngọn lửa có thể được xóa đi khỏi người bị hao mòn mà không cần học về cơn mưa - nó rất... khó khăn. Theo mình thu thập được, điều đó chưa bao giờ xảy ra trong cuộc đời của ông ta, nhưng mình nghĩ bọn mình phải làm bất cứ điều gì có thể ngay lúc này, tối nay. Họ có một nơi linh thiêng trên đỉnh đồi, và ông ta nghĩ nó sẽ là một nơi tuyệt vời để thử.”

Finn đặt tay Enna vòng quanh cổ cậu rồi giúp cô đi ra khỏi tòa nhà, bước lên ngọn đồi. Enna cảm thấy mệt mỏi ở khắp người. Cô mệt mỏi với cảm giác sống dở chết dở mọi lúc, mệt mỏi do sự ốm yếu làm cô trở nên bất lực. Nhưng để đánh mất ngọn lửa... Nếu cô sống sót, cô lo sợ rằng phần đời còn lại của mình sẽ cảm thấy giống như những tuần ở Eylbold, khi cô bị cầm tù trong căn lều, và nước lưỡi vua giết chết mọi giác quan.

Ở đỉnh của con dốc, Fahil đã đứng đó chờ đợi. Ông ta hỏi Isi một câu và cô lắc đầu.

“Ông ta đã nói gì vậy?” Enna hỏi.

“Ông ta muốn biết liệu là mình có cần một con lừa để leo lên đồi hay không, và mình nói rằng mình ổn thôi nếu mình có thể vịn vào tay ông ta.”

Enna nhíu mày. “Tại sao ông ta lại lo lắng như vậy, Isi? Cậu bệnh nặng hơn là cậu đã kể với mình sao?”

Isi mỉm cười, cắn môi, và nhìn xuống. “Ông ta nghĩ rằng, ừm, ông ta nói rằng, có lẽ leo núi trên lưng một con lừa sẽ dễ dàng hơn cho một người chuẩn bị làm mẹ.”

Enna nhìn Isi không chớp mắt, sau đó hiểu ra. “Ồ, Isi. Xin lỗi, Isi, mình là một đứa ngốc. Đó chính là lý do mình cảm thấy có nhiệt thêm vào”. Cô liếc nhìn chỗ phồng ra ở bụng Isi. Mặc dù áo dài trùm xuống của cô đã giấu nó rất tốt, Enna tự nhủ làm thế nào cô đã bỏ lỡ điều đó trong suốt những tuần qua.

“Cậu có biết điều đó không, Finn?”

Finn nhún vai. “Chà, mình có hơi đoán ra.”

“Vậy ra, chỉ có mình là bị che mắt.” Cô nắm lấy tay Isi và hôn nó. “Thật tuyệt vời. Mình quá vui mừng cho cậu. Cậu có cảm thấy khỏe không?”

Isi gật đầu. Nụ cười làm má cô nhô cao. “Ồ, mình cảm thấy tốt hơn bao giờ hết, và mình chắc chắn hạnh phúc về điều đó. Geric và mình đã luôn mong ước đứa con này.”

“Geric sẽ sửng sốt như mình vì cậu cách xa khỏi anh ấy suốt thời gian này, đặc biệt là - Lạy Chúa, Isi, cậu có biết mình đang mang bầu khi rời khỏi Bayern không?”

Isi lắc đầu. “Mình không chắc cho đến khi chúng ta đã yên ổn trên đường. Mình đoán mình có lẽ phải biết cách đây ba tháng khi chúng ta rời đi, nhưng tâm trí mình quá chăm chú vào những việc khác.”

“Vậy, cho đến nay, cái thai được bao nhiêu tháng rồi?”

“Khoảng ba tháng, mình nghĩ thế,” Isi nói.

Ba tháng. Cô xem xét lại, mất hơn hai tháng để đến được Yasid từ thủ đô Bayern. Và Isi đang mang thai người thừa kế tương lai của Bayern. Geric có thể phát rồ ở nhà với sự vắng mặt của vợ và không biết cô ấy đang mang thai. Nhiệm vụ không còn chỉ tập trung vào mình Enna. Đột nhiên có quá nhiều mạo hiểm. Cô cảm thấy một gánh nặng mới đè lên mình để kết thúc chuyện này, và thêm một nỗi sợ hãi mới rằng cô sẽ thất bại. Cô không thể làm Isi thất vọng lần nữa.

Thật khó khăn để leo núi trong trời tối, và Enna xoa tay vào nhau một vài lần sau khi vấp ngã trên đá lởm chởm.

“Để mình cõng cậu,” Finn nói.

“Không cần.” Cô vượt qua cảm giác mình là một gánh nặng. Bên cạnh đó, cơn đau nhẹ từ các vết trầy xước đã thu hút sự chú ý của cô khỏi nỗi khiếp sợ lạnh lẽo.

Đỉnh đồi phẳng và được lát bằng những viên đá trơn nhẵn. Bầu trời như sáng lên và cô cảm thấy như thể mình đang rơi vào màu xanh thiêu đốt. Cô cố gắng túm lấy Finn và đứng vững trên mặt đất, nhưng màu xanh đã chuyển thành màu đen. Những cái ghế dài bao quanh một trụ đá có chiều cao của một người phụ nữ. Ở phía trên, một lò than cháy đỏ rực.

“Đó là ngọn lửa vĩnh cửu của họ,” Isi nói. Cô nói với Fahil để xác nhận. “Ngọn lửa này đã cháy hơn sáu trăm năm.”

Một người đàn ông khác đang đứng bên cạnh bệ thờ. Ông ta bước lùi khi Fahil tiến về phía trước. Fahil nói, nhìn thẳng vào Enna. Những lời nói gay gắt của ông ta dường như đốt cháy cô thậm chí trước khi cô hiểu được ông ta nói gì. Isi từ từ dịch lại. Enna run rẩy, chờ đợi cơn đau.

“Ông ta nói rằng ông ta đã nói chuyện với những người khác, và họ đồng ý với lựa chọn tốt nhất là thử đốt ngọn lửa ra khỏi người cậu, nhanh nhất có thể.”

Enna nhìn Fahil. Mặt ông tối, sau lưng ông ta là ngọn lửa. Cái bóng của ông ta ánh lên trong ánh sáng.

“Đốt nó ra.” Enna nói. “Ông ta sẽ làm thế bằng cách nào?”

Fahil có một cặp kẹp bằng kim loại. Ông ta nhúng chúng trong ngọn lửa và lấy ra một viên than đang cháy. Ngọn lửa cuộn vào bên trong, nhấp nháy giống như một trái tim đỏ trong bóng tối.

“Ông ta sẽ đặt viên than lên đầu lưỡi cậu và sau đó cậu phải siết chặt nó trong tay cậu. Ông ta sẽ đốt từ đầu tiên của ngọn lửa khỏi lưỡi của cậu và đốt đi những hành động của ngọn lửa mà cậu đã thực hiện. Ông ta tin rằng sau đó ngọn lửa sẽ không còn nhớ cậu nữa.”

Enna nhăn mặt. “Nhưng ngọn lửa ở bên trong mình...”

“Fahil tin rằng biểu tượng của buổi lễ này sẽ chữa cho cậu,” Isi nói. Thậm chí trong bóng tối, Enna có thể nhìn thấy mặt cô đang tái nhợt. “Enna, mình không nghĩ cậu phải làm thế. Chúng ta thậm chí không biết liệu là nó có tác dụng không.”

“Mình sẽ làm việc đó,” Enna nói. “Chúng ta phải đưa cậu về nhà. Cậu đang mang người thừa kế của Bayern.”

Isi bước một bước về phía cô. “Nhưng nếu điều đó không có tác dụng gì ngoài việc đốt cháy lưỡi và tay của cậu...”

“Mình muốn làm việc này, Isi,” Enna nói. “Mình đã sẵn sàng.”

Cô không biết mình có nên tin vào buổi lễ này hay không, và ý nghĩ về cơn đau làm cô buồn nôn, nhưng Enna muốn chứng tỏ cho Isi thấy rằng cô đang sẵn sàng, rằng cô sẽ chuộc lỗi cho những gì đã làm. Cô là nguyên nhân của quá nhiều nỗi đau, và chỉ có thể cảm thấy thanh thản bằng việc phải hy sinh để đổi lại.

“Chờ đã, Enna, đừng...”, Finn nắm lấy vai cô, và Enna cố gắng tránh ánh mắt cậu, lo sợ phải nói về quyết định của mình. “Chúng ta có thể dành thời gian, nhìn xem cậu có thể tự chữa lành cho mình được không đã. Chúng ta có thể mà.”

Enna cảm thấy mắt cô đau nhói và nóng rực. Finn đã đánh thức một vài nỗi buồn trong lòng cô, và nó chèn vào nơi kinh khủng ở ngực cô. “Chúng ta phải đưa Isi trở về trước khi đứa bé ra đời. Và mình không có thời gian, Finn. Mình cảm thấy điều đó ngay lúc này”.

“Ngọn lửa đó, có vẻ như nó làm cho cậu tuyệt vọng, Enna, nhưng cậu không thể tin vào nó. Cậu sẽ không chết đâu.”

Enna mở miệng để phản đối, sau đó ho để chống lại nhiệt đang dâng lên bên trong cô. Sự thất vọng làm suy yếu khả năng kiểm soát của cô, và nó ào qua nơi nứt vỡ trong ngực cô. Cô lau trán và bước không vững.

“Isi,” cô nói.

Một cơn gió trả lời, đẩy đi nhiệt đang thiêu đốt. Khi cô nhìn thấy rõ ràng lần nữa, Fahil đang tròn mắt và nói lúng búng với Isi.

“Có chuyện gì thế?” Enna hỏi.

Isi lắng nghe, gật đầu, lông mày nhướng lên và vẻ mặt đầy hi vọng. “Cho đến tận bây giờ ông ta không biết mình có khả năng trò chuyện với gió. Và ông ta nói, gió xóa đi mọi thứ, giống như những bước chân trên cát. Ông ta nói, ngay cả một ngọn lửa to lớn cũng có thể giống như một ngọn nến trong tâm của một cơn gió to.

“Cậu muốn thử thổi bay ngọn lửa ở trong người mình?” Enn hỏi.

Isi gật đầu. “Fahil nói ông ta đã từng nghĩ về điều đó, tự hỏi bằng cách nào đó ông ta có thể sử dụng khả năng trò chuyện với mưa để chống lại ngọn lửa của cậu, nhưng nó quá vội vàng, và ông ta cũng không hiểu rõ cậu. Để thử một việc như vậy lên một người, ông ta nói, đòi hỏi sự hiểu biết và quen thân. Enna, mình biết cậu. Mình có thể thử với ngọn gió.”

“Nó sẽ giống như khi cậu gửi những cơn gió đến làm dịu đi cơn sốt của mình, nhưng...”

“Đúng vậy, nhưng sẽ khó khăn hơn,” Isi nói, cướp lời Enna. “Khó khăn hơn nhiều. Và khác biệt nữa. Ông ta nói, ông ta đang chỉ cho mình cách mình có thể làm việc đó. Mình phải - đầu hàng theo một cách nào đó trước cơn gió. Mình nghĩ mình có thể, Enna. Mình đã cảm thấy bị cám dỗ trước đó nhưng không biết điều đó sẽ xảy ra như thế nào.”

“Isi, làm ơn thử đi,” Finn nói.

Enna gật đầu. Hi vọng làm cô run rẩy.

Finn thả tay khỏi người cô và đứng lui lại. Enna và Isi đứng đối diện nhau ngay giữa trung tâm được lát đá của đỉnh đồi. Cơn gió bắt đầu. Trước tiên nó giống như bất cứ cơn gió nào mà Isi thường sử dụng để làm mát cơn sốt, nhưng nó dần mạnh lên đến nỗi giật đi nhiệt quanh người Enna, kéo nhiệt lỏng ra và giải phóng nhiệt vào trong không khí. Sau đó gió trở nên mạnh hơn. Khăn trùm đầu của Enna nới lỏng ra và tóc quất xung quanh mặt cô. Cô bắt đầu cảm thấy nước mắt trào ra vì đau. Enna mở miệng để hét lên nhưng cô không thể thở, gió ào qua cổ họng và đổ vào bên trong, len vào kẽ nứt, tràn qua cơ thể cô. Nó đang lấy thứ gì đó đi. Cô cảm thấy sợ hãi với cơn đau, sợ rằng đang đánh mất tất cả con người mình. Enna không thể mở mắt, cô đưa tay và chân trượt về phía trước, tay cô tìm kiếm tay của Isi. Cô nắm chặt tay bạn, cố gắng níu kéo một phần của chính cô trước khi gió lấy đi tất cả.

Đầu hàng đi. Cô cố gắng. Nhưng mỗi lần cô bắt đầu giải phóng sự kiểm soát chặt chẽ của cô với ngọn lửa, cơn đau bật ra từ ngực cô.

Nếu nó rời khỏi mình, mình sẽ chết, cô nghĩ và giữ nó chặt hơn. Những bó cơ của cô đau và run rẩy, ngực cô tràn lên với nhiệt. Cô đấu tranh và vật lộn, sợ đánh mất tất cả mọi thứ.

Enna nhận thấy tay Isi đang run rẩy trong tay cô. Cô thả tay Isi ra và trượt chân, gió dừng lại giống như nín thở. Enna thở hổn hển để lấp đầy phổi và ngồi xuống mặt đất. Isi ngồi bên cạnh cô.

“Mình xin lỗi, Isi,” cô nói. “Mình không thể để nó đi. Mình đã cố gắng. Nhưng nó rất đau, và dường như là rất sai lầm, mình lo sợ rằng sẽ không có bất cứ thứ gì rời đi cả.”

Isi hít một hơi thật sâu, sau đó nói nhẹ nhàng. “Bọn mình có thể làm gì đây?”

Enna lắc đầu. Cô chỉ biết rằng cô không muốn đầu hàng, giống như cô đã đầu hàng Sileph và trên chiến trường. Enna liếc nhìn Finn, ánh mắt cậu gây ấn tượng quá lớn đối với cô, cô cảm thấy cơ thể mình loạng choạng. Finn đã tin tưởng cô. Cậu hoàn toàn tin tưởng rằng nếu cô đã nghĩ cơn gió không có tác dụng, thì nó có nghĩa là vậy, và cô sẽ tìm được cách khác.

“Mình không xứng đáng với cậu,” cô nói với Finn.

Bất ngờ, Finn phá ra cười như thể cô đã nói một câu nói đùa rất hay.

Fahil cúi xuống bên cạnh Isi và họ nói chuyện bằng ngôn ngữ miền Nam. Nó giống như một cuộc trò chuyện tuyệt vọng truyền đạt chút ít hi vọng.

“Mình xin lỗi, Finn”, Enna nói. “Có lẽ nó đã có tác dụng, nhưng là đối với mình. Đầu hàng. Đó là những gì mình phải làm.” Dạ dày cô thắt lại trước suy nghĩ đó, và cô lắc lư. “Mình không thể đầu hàng thêm nữa. Mình quá sợ hãi.”

“Cậu sợ hãi điều gì cơ chứ?”, Finn hỏi.

“Chết dần ư?”. Cô lắc đầu. “Không, mình đoán không phải là điều đó. Mình sợ trở thành người làm cho bạn bè mình thất vọng, lo sợ đầu hàng đến nỗi ngọn lửa chiếm lĩnh sự kiểm soát, ngọn lửa đó đã mang lại sự giết chóc, hoặc lo sợ đầu hàng để sống sót giống như mình đã làm ở Eylbold khi mình ở trong vòng kiểm soát của Sileph. Mình lo sợ đánh mất chính mình một lần nữa.”

Finn nắm lấy tay Enna và tư lự nhìn vào lòng bàn tay cô. “Mình đã đầu hàng ở Eylbold. Chúng đã tóm được Razo. Chúng nói rằng chúng sẽ cắt cổ họng của cậu ta nếu mình không ném thanh kiếm của mình xuống. Và mình đã làm thế. Mình cảm thấy đúng khi mình làm thế.” Cậu nhìn vào mắt cô. “Có lẽ có nhiều hơn một kiểu đầu hàng như cậu nói.”

Kiểu khác. Finn không đánh mất mình ở Eylbold. Cậu đã đưa ra lựa chọn để cứu Razo. Giọng Fahil to hơn trong lo lắng, và Enna nhìn về phía họ. Isi đang chớp mắt rất nhiều, và mặc dù cô giữ người đứng thẳng, Enna có thể nói bạn cô đang chịu đựng giọng nói nặng nề của cơn gió.

“Finn,” Enna nói khẽ. “Tình trạng của Isi luôn tồi tệ trong suốt chuyến đi, đúng không?”

Finn gật đầu.

“Cũng tệ như mình sao?”

“Chà,” Finn nói, nhìn Isi, “Cô ấy không bị sốt. Cậu biết đó, mình không lo lắng lắm. Nhưng cô ấy không giống như thường ngày. Cô ấy mệt mỏi và buồn rầu.”

Enna cảm thấy hai má nóng bừng trong sự xấu hổ. Trong những tháng qua Enna đã không nghĩ tới Isi. Sự chú ý của Enna không chỉ tập trung vào bản thân cô, vào nhiệm vụ chấm dứt chiến tranh vĩ đại của cô, mà còn ở món quà của cô, ở ý tưởng nó có thể làm cô đặc biệt như cô đã hi vọng được như thế. Và sau đó, cô bị cuốn đi trong cơn sốt và trong nỗi sợ hãi đánh mất những gì đã tạo dấu ấn như là một sự phi thường cho cô.

Suốt thời gian đó, tại sao cô không lo lắng chút gì cho Isi tội nghiệp, đang bị ám ảnh cơ chứ?

Khi cảm xúc dâng lên, sự kiểm soát của cô bị suy yếu và nhiệt đẩy vào, những bàn tay nóng bỏng ấn vào cô từ tất cả mọi phía. Cô không thể kêu gọi nhiệt, không thể tụ tập nó lại, hiện giờ nhiệt chỉ tìm thấy cô. Enna hình dung nhiệt diễn tả ngôn ngữ của chính nó lên làn da cô, theo cách của một con chó bị mù biết được người chủ của nó. Việc tụ tập nhiệt không mong muốn là không thể chịu đựng được, cũng giống như sự đụng chạm thường xuyên và lời lẽ của cơn gió đã dày vò Isi. Cô nhìn chằm chằm vào Isi khi những ý nghĩ ráp lại với nhau, và cô có thể cảm thấy trái tim mình đập nặng nề hơn.

“Cậu đã học được ngôn ngữ của gió trong một khoảnh khắc, Isi”, Enna nói. “Chỉ cần biết một từ. Cậu biết rất nhiều ngôn ngữ. Cậu có thể học ngôn ngữ khác.”

Isi ngẩng lên và dường như bị ngạc nhiên bởi năng lượng trong giọng nói của Enna.

“Cậu đang nghĩ gì vậy, Enna?” Finn hỏi.

Enna mỉm cười mặc cho cơn đau. “Mình có thể dạy cho cậu về ngọn lửa. Mình đã nghĩ tới điều đó trong nhiều tuần với Sileph. Mình nghĩ anh ta có thể học được và mình biết Isi có thể. Chúng ta không cần tấm da dê, mình nhớ mọi thứ nó viết. Và ngọn lửa là một ngôn ngữ học được rất nhanh, Isi. Nó tóm được cậu và bắt đầu đốt lên.

“Nhưng, Enna...,” Isi nói.

“Nó có ý nghĩa đấy. Cơn gió diễn tả ngôn ngữ của nó lên cậu. Đó là lý do nó kéo đến cậu ngay cả khi cậu không gọi nó, đúng không? Những gì cậu cần là thứ gì đó sẽ giữ cho giọng nói của cơn gió tránh xa. Và, tại sao những tata - rook lại không bị áp đảo giống chúng ta? Mưa không hoàn toàn đẩy nhận thức về ngọn lửa của họ ra. Nếu nó có, lúc nào họ cũng sẽ bị làm phiền bởi giọng nói của nước. Không, cả nước và lửa đều ở gần họ cùng một lúc, kiềm chế lẫn nhau. Mưa làm nguội nhiệt, lửa làm nước bốc hơi, giữ cho cả hai giọng nói tránh xa cho đến khi họ gọi cái này hoặc cái kia đến. Hỏi Fahil đi.”

Isi nói với người đàn ông lớn tuổi. “Ông ta đồng ý rằng điều đó là có thể.”

“Vậy”, Enna nói với một nụ cười. “Đó là lửa và nước. Bây giờ chúng ta hãy nghĩ cách để làm cho lửa và gió đồng hành với nhau, Isi. Nghĩ về cái đêm bên ngoài Ostekin khi... khi mình phóng nhiệt vào cậu, và cậu dùng cơn gió đẩy nó đi trước khi nó biến thành ngọn lửa. Và cái đêm chúng ta cắm trại, mình đã phóng nhiệt để giải tán cơn gió của cậu và làm tan nó. Chúng có thể làm cho nhau lớn hơn hoặc làm cho nhau chết ngạt. Nó không phải chính xác như cách lửa và nước hoạt động, nhưng mình nghĩ gió và nhiệt luôn tác động lẫn nhau theo cách tương tự. Nếu cậu thêm lửa của mình vào trong gió của cậu, mình nghĩ cả hai thứ sẽ giữ gió tránh xa cậu. Gió sẽ quét đi nhiệt, nhiệt thay đổi và làm tan gió, và giọng nói sẽ không thể nào đến gần cậu trừ khi cậu gọi ra. Cũng giống như với tata-rook.”

“Có thể,” Isi nói. “Nhưng còn cậu thì sao?”

Enna vẫy tay xua đi nghi vấn và nghiêng người gần hơn. Sự hào hứng làm cô quên mất cơn sốt. “Mặc kệ mình. Mình thực sự tin rằng nó sẽ có tác dụng đối với cậu, Isi. Thêm nhận thức về lửa và gió, cậu sẽ không bị đánh gục.”

Fahil thắc mắc những gì xuất hiện trong tâm trí Enna, và khi Isi nói lại, ông im lặng một lúc, một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên môi ông. Enna khẽ kéo áo choàng của Finn.

“Nó sẽ có tác dụng, Finn. Mình biết. Isi sẽ trở nên khá hơn.”

“Enna,” Isi nói, quay qua từ phía Fahil, “Ông ta nói đó là một kế hoạch hay. Và ông ta nói nó có thể có tác dụng theo cả hai chiều.”

Enna chớp mắt. “Bằng cách nào.”

“Mình đã miêu tả cho ông ta cách chúng ta làm cho lửa và gió phối hợp cùng nhau để xua đuổi hai tên lính, và ông ta nghĩ tình bạn, sự thân thiết của chúng mình sẽ trở thành cầu nối, và chúng ta có thể chia sẻ những yếu tố đó với nhau. Trước đây mình đã cố gắng rất lâu để dạy cho Geric về cơn gió nhưng không được. Nhưng cậu đã biết một ngôn ngữ - có lẽ cậu có thể học.”

Finn thở dài nhẹ nhõm. “Tốt. Cậu phải làm điều này, Enna, và không ai phải liếm than”.

Enna không biết gì về ngôn ngữ của gió. Nó dường như quá bí ẩn đối với cô và thứ đó hoàn toàn thuộc về Isi. Nhưng cô đồng ý, xác định ít nhất Isi sẽ có lợi. Rồi cả hai ngồi xuống, đầu gối chạm vào nhau. Fahil đứng phía trước lò than, và Finn ngồi lên một hòn đá quan sát các cô gái, tay cậu đặt ở đốc kiếm, sẵn sàng trong trường hợp có chuyện gì đó phải chiến đấu.

Họ bắt đầu bằng việc nói khe khẽ. Enna muốn Isi biết những gì cô đã học được từ tấm da dê. Cô giải thích làm thế nào có nhiệt ở trong không khí, nó đến từ đâu, cách cô cảm thấy nó, giật lấy nó, kéo nó vào bên trong, và phác họa trong tiềm thức việc chuyển nhiệt thành lửa bên trong ngực cô. Rồi Isi cố gắng giải thích cảm giác về ngọn gió như thế nào khi nó chạm vào cô, cảm giác nó bên trong cô như thế nào khi cô hiểu được ngôn ngữ tinh tế của nó, cách cô nhìn thấy, nghe thấy và cảm thấy những hình ảnh nó mang tới nhưng không phải bằng mắt, bằng tai hoặc làn da cô. Rất khó để giải thích, và sau một lúc Enna nhận ra cả hai đã ngừng nói. Họ nắm tay nhau, như họ đã từng làm khi đối mặt với những tên lính, và Enna nhận thức rõ hơn về Isi.

Hãy lắng nghe, Enna thúc giục trong im lặng. Cảm nhận nhiệt. Lắng nghe nó.

Cô tập trung vào nơi trong ngực đang rò rỉ nhiệt, tập trung lên những dải nhiệt rải rác xung quanh mặt, và cô có gắng để bắt buộc nó rời khỏi cô, để làm cho nhiệt nhận thức Isi. Những dải nhiệt giãn ra giữa Enna và bạn cô. Đó là một cảm giác kỳ lạ, gần như Enna chạm vào Isi nhưng không phải bằng những ngón tay của cô. Sau đó cô cảm thấy một cơn gió.

Nó cuộn ra khỏi Isi, vòng quanh đôi tay đan vào nhau của họ, lên cổ tay của Enna. Cơn gió mang lại cảm giác thân thuộc như sự đụng chạm từ một người bạn. Nó mang theo cảm giác của Isi về nó. Cô dường như biết hướng gió sẽ thổi trước khi nó di chuyển, như cô thường biết những gì Isi sẽ nói trước khi bạn cô kết thúc lời nói. Enna cố gắng để thử kéo cơn gió vào bên trong cô, như cô đã làm với ngọn lửa, nhưng cô đoán nó sẽ không hoạt động theo cách đó. Cảm thấy nó có thể đang nói, cô cố gắng lắng nghe, vận dụng tất cả giác quan, với đôi tai, tâm trí, làn da của cô, và giống các phần cô có thể cảm thấy nhiệt.

Gió trở nên mạnh hơn, như thể nó cảm nhận được sự tuyệt vọng của Enna. Nó đập lên tóc và má cô. Nó bắt đầu lôi kéo cô, và bên trong tiếng rít xuyên qua tai cô là một kiểu im lặng. Cô đưa tay ra, hướng về phía cơn gió lần nữa và nhận ra ngay từ lúc bắt đầu những gì cô hi vọng được chạm vào là Leifer. Enna có thể nhìn thấy mặt anh trai rõ ràng trong kí ức như thể anh đứng trước mặt cô, và trái tim cô nhức nhối vì anh. Enna kinh ngạc vì ở thời điểm như thế này suy nghĩ của cô lại hướng về anh, và với một cơn đau vặn xoắn trong tim, cô đột nhiên nhận ra mình chưa bao giờ khóc cho cái chết của anh trai. Gió lạnh tràn qua làm cô nhận ra mình đang khóc, và ngực cô đập mạnh với một cơn thổn thức.

Suốt thời gian này, cô nghĩ, mình đang bám lấy Leifer. Ngọn lửa giống như liên kết cuối cùng ràng buộc họ với nhau, vượt qua sự sống và cái chết.

Mình có thể từ bỏ nó, mình có thể. Bên trong cô, lửa phòng thủ dữ dội. Nhiệt châm vào da cô, rò rỉ từ ngực cô, dường như đủ để lấp đầy thế giới. Cô cảm thấy chính mình bị trượt đi lần nữa và nhớ những gì Fahil đã nói: Nếu cô ngủ lần nữa, có lẽ cô sẽ không tỉnh dậy. Enna cố gắng không ngất đi, tập trung lên Isi, và tập trung toàn bộ suy nghĩ hướng về chữa lành cho Isi. Tay cô tìm thấy cổ và cổ tay của Isi, hi vọng chỉ bằng cách chạm vào, cô có thể lan tỏa nhiệt. Cô cảm thấy một vài tiếng thở dài của ngọn lửa từ ngực mình. Nhiệt giảm đi nhưng trượt lên tất cả mọi thứ, vì thế cô không thể nói được phần nào nó tiếp xúc, là tay cô hay làn da của Isi.

Cơn gió không ngừng lại, và Enna biết Isi đang gửi nó về phía cô, nài nỉ. Tận sâu bên trong, Enna không chỉ giữ những kí ức của anh trai mình, mà còn có cả cảm giác về anh, cô cố gắng để lắng nghe. Cơn gió đập lên da Enna, và cô tập trung toàn bộ cảm giác hướng về phía nó, cảm nhận nó, lắng nghe từ bên trong.

Nhiệt chảy qua giữa họ. Gió đập liên hồi, đẩy họ đến gần nhau hơn. Một giọng nói cô không biết lên tiếng, Enna. Cô thở hổn hển. Cô muốn hét lên đáp lại, Tôi ở đây! Tôi là Enna, nhưng cô không biết làm cách nào. Enna, cô nghe thấy lần nữa. Từ ngữ dường như vào sâu bên trong nơi cô cảm thấy ngọn lửa, sau đó ngược lên cổ họng cho đến lúc nó tìm thấy một nơi trong tâm trí cô hiểu được, nơi mà cô vẫn dành cho Leifer. Đó là giọng nói của cơn gió đang gọi tên cô, mát mẻ như một dòng suối, nhẹ nhàng, giản dị và dễ hiểu.

Tiếng hú ngừng lại, và cơn gió trượt thành làn gió nhẹ thổi những sợi tóc chòng ghẹo lên da cô. Enna chậm chạp mở mắt. Có điều gì đó khác biệt. Cô tin họ đã ngồi ở đó mấy phút, hoặc có lẽ thậm chí là nhiều giờ, nhưng chắc chắn không đủ lâu để cho các mùa thay đổi. Tuy nhiên, đêm dường như mát mẻ hơn, giống như đêm mùa hè ở Bayern, dồi dào, thơm ngát và được chào đón sau một ngày nóng nực.

Fahil đang giữ Finn đằng sau để ngăn cậu khỏi tiến tới chỗ Enna, nhưng khi ông nhìn thấy cô ngẩng lên, ông thả Finn ra. Finn nhào tới bên cô. Cậu vén những sợi tóc ra khỏi mặt cô. Giọng cậu căng trong nỗi sợ hãi.

“Enna, cậu ổn chứ? Cậu đã thành công đúng không?”

“Mình nghĩ thế,” chóng mặt, cô dựa vào ngực Finn và nắm lấy áo choàng của cậu. Isi đang nhìn lên bầu trời đầy những vì sao. “Cậu thế nào, Isi? Nó có tác dụng không?”

“Mình không biết,” Isi nói. “Mọi thứ dường như quá yên tĩnh. Có phải mình đã đánh mất cơn gió hoàn toàn?”

Enna nhắm mắt lại và cảm nhận xung quanh cô. Không khí xuất hiện trong trạng thái chuyển động, nhiệt và gió di chuyển vòng quanh, xoắn vào, rồi lại đẩy nhau ra, và cảm giác của cô với chúng đang mờ dần.

“Hãy thử xem cơn gió có còn hiểu cậu không?” Enna nói.

Một cơn gió thổi băng qua mặt đất, cuốn theo bụi, quấn lên chân của Enna, lên cổ tay cô, sau đó chạm vào má cô.

“Vẫn còn ở đó, nhưng không quá gần,” Isi nói. “Một làn gió đến khi mình vẫy tay ra hiệu, nhưng nó không hề có trước đó. Thật kì diệu.”

“Vậy là nó có tác dụng, đúng không? Đó có phải do ngọn lửa?”

Isi nhắm mắt, một nếp nhăn của sự tập trung hiện lên giữa trán cô. Enna cảm thấy giống như đang nín thở. Sau một lúc, một bụi cỏ chết trên mặt đất giữa họ lóe lên một ngọn lửa nhỏ. Isi mở mắt và cười lớn.

“Còn cậu, Enna? Cậu ổn chứ?”

Gió thổi xuyên qua tóc Enna, và cô nghĩ mình có thể nghe thấy một lời thì thầm - không, không phải nghe thấy, mà là cảm thấy. Cô cảm thấy nó chạm vào cô, nhìn thấy một hình ảnh và hiểu được nó như là một lời nói. Cô không thể nói với nó, không thể yêu cầu nó thổi hướng này hoặc hướng khác. Cô nhớ ra rằng Isi phải mất rất nhiều thời gian mới học được sự kiểm soát như vậy. Nhưng nếu cô tập trung, cô có thể nghe thấy lời nói mang theo hình ảnh chạm lên da cô, cách nó mang theo hình ảnh về những gì nó đã chạm vào trước khi có tiếp xúc mới. Một ngón tay mát lạnh của không khí chạm vào má cô và một ý nghĩ bừng lên trong tâm trí cô. Enna. Nó gọi tên cô. Enna, Finn, quý bà của chúng tôi, người đàn ông của lửa và nước, không khí đầy bụi.

“Mình nghe thấy nó”, Enna căng thẳng nói, không dám cử động, như thể cơn gió có thể bị khiếp đảm mà bay đi mất giống như một đàn gà lôi.

Có phải ngọn lửa đã biến mất? Không, cô vẫn có thể phát hiện nhiệt xoáy ra từ Finn, vặn xoắn xuyên qua những ngón tay và tóc cô, sau đó vượt qua. Nó không chọc vào cô, không bám lấy da cô.

Fahil rời khỏi cuộc trò chuyện vui vẻ với những tata- rook khác để đến chỗ Isi. Ông quỳ xuống bên cạnh cô, hỏi rất nhiều, và Isi trả lời bằng giọng phấn khởi.

“Cậu cảm thấy thế nào?” Finn hỏi.

Enna suy nghĩ. Cô vẫn có thể kéo nhiệt về phía mình, nhưng nó không đến khi không được phép, và lần đầu tiên trong nhiều tuần liền, cô hít thở thoải mái không khí của nhiệt. Cô không cảm thấy nhiệt quấy rầy và giày vò cô, chỉ cảm nhận đó là nó, nhưng có thể tảng lờ nó. Cô cảm nhận nơi nứt vỡ bên trong cô chưa được chữa lành, nhưng nó không còn rò rỉ dòng nhiệt nóng bỏng vào cơ thể cô. Enna cảm thấy mình không còn giống con chim ưng bị buộc lại, phải giãy mạnh ra để trốn thoát mà giờ chỉ là một con chim đang ngái ngủ, mệt mỏi và ấm áp.

“Tốt. Tốt đến không ngờ. Đúng không, Isi?”

Isi đang tựa lên Fahil. “Mình ổn cả”. Cô ngừng lại, sau đó cười rạng rỡ. “Đúng vậy, mình biết là mình ổn. Mọi thứ quá yên tĩnh”

Cô thở dài. “Mình đã quên mất cảm giác được trở lại bình thường rồi. Cơn gió vẫn còn ở đó, nếu mình tìm kiếm chúng, nhưng giờ chúng im lặng và giữ bí mật cho riêng mình.”

“Cậu có...,” Enna nói.

“Cân bằng,” Isi nói. “Nhiệt đã thay đổi và đẩy gió.”

“Và gió lấy đi không khí từ ngọn lửa.”

Isi cười, hạnh phúc như một đứa trẻ. “Mình hoàn toàn có thể tin chúng ta đã làm được, Isi. Cả hai chúng ta. Geric sẽ rất nhẹ nhõm khi nhìn thấy mình khỏe hơn, thậm chí anh ấy có thể nghĩ sự vắng mặt này cũng đáng giá.”

Finn thở phào. “Vậy là cũng không quá tệ. Vậy mà mình đã từng nghĩ ai đó sẽ phải chết trước khi nó chấm dứt.”

“Và mình cá là cậu đang hi vọng người đó là cậu,” Enna nói.

Finn trông rất nghiêm trọng. “Ôi chao, mình không muốn chết, nhưng nếu phải là một trong ba người chúng ta, mình hi vọng mình có thể nhảy vào ngọn lửa đầu tiên hoặc điều gì đó tương tự thế.”

Enna nâng khuôn mặt Finn và lắc cậu. “Mình đang đùa thôi! Ôi, Finn, cậu quá tử tế.” Và cô trao cho cậu một nụ hôn nồng nàn, một nụ hôn đúng nghĩa của nó, sau tất cả, thế giới sẽ không còn bốc cháy và mọi việc sẽ được ổn thỏa.

Enna cười, cảm thấy như thể thứ gì đó đã ngồi lên vai cô trong nhiều tháng và giờ chúng đã được nhấc ra. Cô nắm lấy tay Finn với ý tưởng ngông cuồng là cô có thể trôi đi.

Isi cũng phá ra cười, và Enna nhận thấy bụng của Isi rung rinh khi cười, điều đó làm cô cười dữ dội hơn. Và dĩ nhiên Finn chưa bao giờ có thể kiềm chế bất cứ khi nào cậu nghe thấy tiếng Enna cười. Finn nhìn chằm chằm vào họ như thể họ bị điên, điều mà, tất nhiên, lại còn buồn cười hơn.

Nguyên Tác: Enna burning. Dịch giả: Kim Nhường - Lê San
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.