Ngọn Lửa Enna

Lượt đọc: 119 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

❊ ❊ ❊

Ngày tiếp theo, Enna lần đầu tiên để ý đôi mắt màu nâu của Finn có các đốm màu vàng xung quanh. Nó tạo ra độ sâu cho đôi mắt, và cô phát hiện mình nhìn cậu nhiều hơn trước. Tay cậu giờ đã là tay của một người đàn ông, chai sần và mạnh mẽ. Mặt cậu đã mất đi vẻ tròn trịa trẻ con ít lâu trước đó, và từ khi cuộc chiến diễn ra, nụ cười rụt rè của cậu là những món quà hiếm hoi. Cậu trông rất ưa nhìn.

Lần đầu tiên Enna nhận thấy chỉ có mình cô với Finn là sau khi ở Adelmund về, họ đang đi bộ trở lại từ chuồng ngựa. Từ phía xa, cả hai nhận ra Hesel đang phơi đồ. Finn nói, “Razo đã nói với mình những gì cậu ta nghĩ về Hesel. Và về mình. Mình chỉ muốn cậu biết điều đó không đúng.”

“Ồ,” cô nói, muốn hỏi cậu tại sao nó lại là vấn đề, muốn trò chuyện lần cuối cùng về những gì có thể có ý nghĩa đối với cô. Nhưng họ đi gần một bếp lửa, nhiệt kéo giãn ra về phía cô, và hố trống rỗng trong lồng ngực cô xung động mãnh liệt. Cổ họng cô ngứa ran, dạ dày quặn đau, và cô quên mất những gì định nói. Cô nghĩ mình chắc phải bình tĩnh lại với một cơn ớn lạnh.

Đội trinh sát báo cáo tin tức từ Eylbold, nơi Enna đã phóng hỏa lần đầu tiên, quân Tira đang dựng những cái giá treo cổ. Tin đồn lan khắp Ostekin. Có phải họ đang lên kế hoạch hành hình dân thành thị Bayern? Những người lính bị bắt? Hay là điều gì đó thậm chí còn tệ hơn? Câu chuyện làm cô phiền lòng, giống như bị chèn ép hết lần này đến lần khác ở cùng một nơi. Khi cô hướng về phía đông nam và nghĩ đến trại của quân Tira, những cái giá treo cổ cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô.

“Chúng ta phải đến Eylbold,” cô nói với Razo, “Chúng ta phải đốt những cái giá treo cổ đó đi.”

Razo lắc đầu. “Talone đã phân công cho tôi nhiệm vụ tiếp theo - đó là Adelmund.”

Nhưng nhiệm vụ đã bắt đầu khó khăn. Lần này bọn họ bị kiểm tra giọng nói ở bên ngoài doanh trại, Razo không dám trả lời bằng giọng thực của mình và Finn nói, “Đằng kia” mà không có ai nhìn, nên họ đành bỏ trốn. Enna đốt hai chiếc lều khi họ rời đi. Cô hi vọng nó có thể gây ra sự phân tán, chuyển sự chú ý một vài đôi mắt khỏi bọn họ sang ngọn lửa. Họ trốn thoát ngay sau khi Finn hạ được hai tên lính, nhưng cô vẫn đau đớn vì thứ gì đó khác. Cô bị kích động và lo lắng, đến khi cưỡi ngựa, mọi thứ dường như hơi trượt đi, như thể trái đất đang từ từ nghiêng sang một bên.

Suốt cả đêm họ cưỡi ngựa về phía đông, suy nghĩ để đánh lạc hướng bất cứ ai đuổi theo. Sau hai giờ hoặc lâu hơn, họ nhìn thấy một kị sĩ đi một mình ở phía trước, cũng phóng như bay về phía đông. Cả ba trao đổi ánh mắt và hiểu ra - đây có thể là người đến từ Adelmund, giống như kị sĩ Bayern truyền tin khi quân Tira tiến vào những thị trấn để phóng hỏa. Họ thúc ngựa đuổi theo. Khi họ tới gần, Razo lắp một viên đá vào súng cao su và phi nước đại bắn nó vào lưng kị sĩ. Anh ta khom người xuống và con ngựa chậm lại một lúc, đủ để Enna tiếp cận.

Cô vẫn chưa quyết định làm gì với ngọn lửa khi cô thu nhiệt vào bên trong cơ thể. Ngay khi nó xoay tròn trong lồng ngực cô, nó bắt đầu tràn ra, tìm kiếm mục tiêu gần nhất - cơ thể của tên lính Tira. Enna thét lên, vật lộn với ngọn lửa mới sinh ra. Phóng thẳng vào hắn ta, nó xúi giục. Đưa ngọn lửa vào bên trong. Cô vật lộn, ngọn lửa đang thiêu đốt lồng ngực cô, và cuối cùng cô giải phóng ngọn lửa lên mặt đất ngay dưới chân con ngựa. Con vật hoảng sợ, lồng lên lùi về phía sau tránh khỏi ngọn lửa, và quăng người kị sĩ xuống mặt đất. Razo giúp Finn trói chân, tay tên gián điệp và ném hắn ta lên yên ngựa của Finn.

“Chà, thật là may mắn,” Razo nói. “Hắn ta đang trên đường đến Eylbold, không nghi ngờ gì nữa, chắc hắn sẵn sàng thét lên về phù thủy lửa. Làm tốt lắm, Nhà vô địch Finn, và về phần tôi đó không phải là một cú bắn tồi, nếu tôi có thể nói thế.”

“Cậu làm tốt lắm,” Finn nói. Cậu mỉm cười với Enna, nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất. “Cậu ổn chứ?”

“Hả? À, ừ, mình ổn. Cậu giỏi lắm.” Cô không cảm thấy muốn trò chuyện.

Đó một chuyến quay trở về Ostekin dài đằng đẵng đối với Enna. Cô cố gắng xua đi kí ức về những nơi mà cô đã phóng lửa, nhưng những giờ dài, lạnh lẽo trên lưng của Merry làm cô không thể nào thoát ra được. Cô rùng mình, muốn rũ khỏi cảm giác đó theo cách con ngựa xua đi những con ruồi.

Cô đã muốn thiêu cháy một người trong ngọn lửa.

Nhưng mình đã không làm việc đó, cô tự trấn an mình. Mình đã kiềm chế. Đó là tất cả vấn đề. Lúc họ quay trở lại Ostekin, cô gần như đã phục hồi. Tình trạng tê cóng trong lồng ngực cô đã được giải thoát, cô cảm thấy ấm áp và thoải mái hơn.

Sau khi Razo và Finn giao tên do thám cho những lính canh gác nhà tù, cả ba ngồi quanh một đống lửa trại của đội quân Forest. Đôi mắt của Razo rất mệt mỏi, chúng thâm tím. Finn chống thanh kiếm trên mặt đất và tựa đầu lên chuôi kiếm.

“Một đêm thật kỳ lạ,” Razo nói. “Tôi nghĩ nó sẽ không bao giờ kết thúc. Tôi nghĩ chúng ta sẽ kết thúc việc phóng hỏa.”

“Tin tốt là chúng ta ngừng việc do thám này,” Finn nói.

“Tôi đoán thế,” Razo liếc qua Enna để đánh giá phản ứng của cô. “Vả lại, tôi không nghĩ chúng ta sẽ đột kích lần nữa, có thể là không trong nhiều tuần nữa”.

“Hả,” Enna hỏi lại, hi vọng cậu ta đang đùa. Ý nghĩ không được phóng hỏa trong vài tuần làm dạ dày cô đau đớn. “Cậu đã nghe nói về những tin đồn. Chúng ta phải đến Eylbold”.

Razo xoáy những cái hố nhỏ trên mặt đất bằng một cây gậy. Trông như cậu gật đầu đồng ý. “Tôi nghĩ cô đã phóng hỏa ở đó quá nhiều lần từ lúc bắt đầu.”

Enna đưa cho Finn một cái tách rỗng, cậu đứng dậy để đi lấy thêm sữa nóng và mật ong từ bếp lửa của đội quân Forest.

“Có lẽ họ không biết đó là chúng ta,” cô nói. “Người Bayern ăn mặc như người Tira, kể từ lúc chúng ta ngừng do thám. Chúng sẽ không phát hiện ra nếu chúng ta đi sớm. Ngay ngày mai.”

Razo quẳng khúc củi vào ngọn lửa. “Báo cáo do thám cũng cho biết bây giờ nơi đó là trung tâm của chúng. Rất mạo hiểm. Chúng ta đã có thể có một cơ hội tốt hơn nếu cô không thổi bùng những căn lều của chúng ở Adelmund sau khi chúng đã nghi ngờ chúng ta.”

“Ai đó sẽ phải đi,” Enna nói.

“Có lẽ Talone sẽ cử ai đó...”

“Nhưng ông ấy không biết về tôi, và tôi là lựa chọn tốt nhất. Đúng không Finn?”

Finn đứng bên cạnh, cái tách ấm nóng của cô trong tay cậu. Cậu bắt gặp ánh mắt của Razo và nhìn xuống.

“Enna,” cậu nói nhẹ nhàng.

Enna đứng lên, nhìn cả hai. “Chuyện gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Hai người có điều gì đó muốn nói với tôi sao?”

Razo liếc nhìn Finn lần nữa và thở dài. “Cậu không nói gì cả, đúng không, Finn? Chà, tôi không ngại đâu,” cậu bắt gặp ánh mắt bướng bỉnh của Enna, sau đó chớp mắt và quay đi. “Cậu đang làm bọn mình sợ, Enna - cô gái. Cậu, cậu có gì đó không ổn.”

Enna cảm thấy răng mình đang nghiến chặt. “Ý cậu là gì khi nói tôi không ổn?”

“Tôi sẽ nói thẳng,” Razo đáp. “Thỉnh thoảng khi chúng ta đi ra ngoài, biểu cảm trên mặt cậu làm cho tôi cảm thấy nổi gai từ đầu tới chân”.

“Tôi đã làm tốt,” cô nói. “Có phải tôi đã đốt thành than một thi thể ở Adelmund? Có phải tôi đã phóng hỏa thị trấn và mọi tên lính Tira trong tầm mắt? Tôi đã làm rất tốt. Tôi đã giữ lời hứa và sẽ tiếp tục giữ chúng. Ý tôi là, tôi để cho hai cậu biết bí mật về ngọn lửa, và tôi hứa sẽ không đốt người và tôi đã không làm thế, ngoại trừ lần đó, nhưng đó là một sai lầm và tôi không làm thế nữa. Các cậu không biết thỉnh thoảng nó khó khăn như thế nào đâu, nhưng tôi vẫn sẽ kiềm lại.”

“Nhưng nó rất khó khăn,” Finn nói. “Mình bắt đầu lo lắng rồi đó, Enna. Nếu nó quá khó cho cậu, vậy có thể, từng chút một, cậu có thể nghỉ một thời gian.”

“Không, mình không thể nghỉ giữa chừng.” Cô nghĩ đến trận đấu tiên đoán, nhưng cô không muốn nói cho Finn nghe những gì cô đã làm trong trận chiến của cậu.

“Mình không cần nghỉ ngơi. Mình ổn.”

“Cô trông rất kỳ quặc sau khi chúng ta bắt được tên do thám,” Razo nói. “Tôi không biết phải nói gì. Thật đáng xấu hổ nếu ngừng lại. Ý tôi là, chúng ta đã làm rất tốt, nhưng cô...”. Giọng Razo trở nên trầm xuống khi cậu nhìn chằm chằm vào ngọn lửa. “Cô đã thay đổi. Trong ánh mắt đã có nét hoang dại, giống như Leifer đã từng có trước khi chết. Tôi nghĩ cô đang lặp lại cái vòng tuần hoàn ngắn ngủi đó, Enna. Từng chút một, và cô không kiểm soát được nữa.”

Enna khịt mũi cười. “Tôi đã nói với cậu là tôi ổn mà. Tôi sẽ biết nếu tôi đến gần việc mất kiểm soát, và tôi không hề mất kiểm soát. Finn, cậu cũng không tin mình sao?”

Finn ngừng lại. “Chỉ là không phải bây giờ,” cậu đáp buồn bã.

Sau đó tất cả bọn họ trở nên im lặng. Enna quay lưng để nhìn chằm chằm vào ngọn lửa và che giấu vẻ sững sờ trên mặt mình. Ngọn lửa vẽ nên con bù nhìn bằng rơm nhảy múa và vặn từng mẩu gỗ cháy đen. Ai đó đặt tay lên vai cô, có lẽ là Finn, nhưng cô tảng lờ cậu. Cô nghịch ngợm thêm một chút nhiệt vào cái lõi màu cam của đống lửa, ngọn lửa bùng lên bắn tung tóe trong chốc lát, giống như ném đá trên một cái ao. Bài luyện tập làm cô giật mình.

Khi cô ngẩng lên lần nữa, ngọn lửa vẫn tiếp tục cháy trong mắt cô. Đó là vài phút trước khi tầm mắt cô điều chỉnh lần nữa trong bóng đêm, rồi cô nhìn thấy Razo và Finn đã bỏ đi.

Một cơn ho làm ngực Enna run rẩy và cô càng ho dữ dội hơn, cố gắng để đánh bật thứ gì đó bị mắc trong cổ họng ra. Không có gì động đậy, vì thế cô cố gắng bỏ qua cảm giác đó. Cô ngồi xuống, nhắm mắt lại, xuyên qua mí mắt nhìn thấy đống lửa trại lo lắng và quay cuồng. Cô tưởng tượng cô đang nhìn vào bên trong chính mình. Trái tim cô bị đốt thành than, phả ra nhiệt. Thành tro. Cô cảm thấy mình là người cô đơn nhất trên thế giới.

Eylbold. Những cái giá treo cổ. Cô sẽ phải đi một mình. Suy nghĩ về nhiệm vụ làm cô buồn. Cô ôm đầu gối sát vào ngực. Sự thật là những khoảnh khắc cô kìm kẹp ngọn lửa có cảm giác giống như cố gắng để siết chặt xà phòng dưới mặt nước, nhưng cô biết dù sao đi nữa cô cũng phải chiến đấu để vượt qua nó, và cô biết mình sẽ chiến thắng. Trận đấu tiên tri đã được thực hiện. Phải có một cách để tạo ra tác động mà không phá vỡ lời hứa của cô là không đốt người và không tạo ra những ngọn lửa lớn, như Leifer đã làm. Những cái giá treo cổ này cảm giác giống như là mục tiêu tốt đầu tiên, và cô sẽ hạ nó. Cô hứa với khao khát bên trong con người mình rằng cô sẽ nhìn thấy những cái giá treo cổ đó cháy bùng. Cô phải làm thế hoặc mất tất cả. Ngoài ra, lý do này còn nâng đỡ, xoa dịu cô, cho phép cô thở ra và chờ đợi. Với quyết định đó, nhiệt lỏng dần xung quanh cô, cô bình tĩnh lại và một lần nữa cảm thấy chắc chắn rằng, mặc dù kết cục của cuộc chiến tranh níu kéo cô giống như một sợi dây thừng quanh cổ, cô vẫn sẽ thành công.

Enna chờ đợi cho đến khi đêm xuống hẳn. Cảm giác của cô về quân Tira đang ngồi ở Eylbold chỉ cách một vài giờ cưỡi ngựa về phía nam giờ mạnh mẽ đến nỗi nó làm cô choáng váng, giống như bị nhốt trong nhà với một mùi nồng nặc. Cô không nhìn thấy Razo hoặc Finn trên đường đến chuồng ngựa. Mọi thứ cô cần đều nằm ở túi trên yên ngựa của Merry - nước, thức ăn, một gói quần áo của quân Tira. Enna cưỡi con ngựa cái đi đến rìa thị trấn, cô cúi mặt xuống, không muốn nhìn thấy những cậu trai. Cô lo sợ, tuyệt vọng, và quyết tâm. Một suy nghĩ tỉnh táo trượt qua đầu và làm cô nổi da gà - cô có thể không đi. Cô có thể quên hết những cái giá treo cổ, Eylbold và trận đấu tiên tri. Cô thoái lui khỏi suy nghĩ đó như thể từ chối khỏi lời mời thuốc độc. Mình phải làm, cô tự nhắc mình. Vì Bayern. Vì tất cả mọi người.

Enna đi qua cổng phía đông và nghe thấy một giọng nói quen thuộc gọi tên cô. Cô quay lại và cảm giác yên tâm làm vai cô nhẹ nhõm đi đôi chút.

“Isi,” cô nói, “cậu đã trở lại.”

Họ đứng ngay bên ngoài thị trấn. Ngọn lửa ở khu trại Ostekin đằng sau lưng Isi, nhưng Enna không cần nhiều ánh sáng hơn để nhận biết mái tóc dài lờ mờ xõa ra, dáng người cao ráo nhưng mảnh khảnh của cô. Isi đang mặc quần áo đi đường, váy cưỡi ngựa rộng, áo chẽn dày, và áo choàng, tất cả đều được nhuộm màu xám. Người Bayern thích những thứ tươi tắn và sáng sủa, nhưng khoảng thời gian chiến tranh dường như làm mọi thứ trở nên xa lạ.

Giọng Isi thẳng thắn. “Enna, ngọn gió nghĩ rằng cậu đang bốc cháy. Cậu có mùi khói.”

“Không hề. Mình chỉ... Isi, rất nhiều chuyện đã xảy ra. Nếu mình có thể giải thích tất cả, cậu sẽ hiểu. Mình đã rất sợ để cho cậu biết. Nhưng thực sự, mình rất ổn và mình đang làm những việc tốt... rất tốt.”

Isi nhìn xuống. “Geric đã nhận được các báo cáo về đám cháy. Bọn mình đã trở lại ngày hôm nay và nghe kể chi tiết từ Talone. Ông ấy không nghi ngờ cậu, dĩ nhiên. Ông ấy nghĩ cậu là bạn và sẽ không bao giờ lén lút kiểu như thế. Nhưng có một tên do thám Tira ở trong xà lim do Razo và Finn bắt được, và hắn ta tiết lộ về việc một phù thủy lửa ngăn hắn ta lại như thế nào. Geric nghĩ hắn ta chỉ hoang tưởng, nhưng mình, mình nghĩ đó chính là cậu.”

Enna cảm thấy hơi thở của mình trở nên gấp gáp. “Mình phải đi, Isi.”

“Mình không thể để cậu đi, Enna.”

Enna nắm chặt tay. Nhiệt xoay xung quanh cô như những vũ công hỗn loạn, chạm vào cô, sượt qua cô. Cô cảm thấy mình lắc lư. “Leifer cố gắng nói với mình nó như thế nào, nhưng mình không hiểu, và giờ mình cũng không hiểu.”

“Hãy để mình thử xem,” Isi nói. “Cậu đã đọc tấm da của Leifer, và cậu có ý tốt. Cậu muốn giúp Bayern với ngọn lửa. Nhưng mọi thứ trong cậu đã bắt đầu thay đổi. Suốt thời gian ở thành phố mình đã nghĩ về điều này và đọc những gì mình có thể. Ngọn gió đã thay đổi mình, vì thế mình nghĩ rằng ngọn lửa cũng có thể thay đổi Leifer và cậu. Không có gì mà nó chạm vào còn có thể giữ nguyên vẹn.”

Enna lắc đầu. “Nó không phải là một thứ tàn ác, Isi. Mình cũng không phải. Làm ơn đừng có ghét mình. Cậu không tin vào tiên đoán, vì thế cậu không thể nhìn thấy những gì mình đang nhìn thấy. Finn sẽ chết, Isi. Cậu ấy đang chiến đấu vì Bayern, và cậu ấy sẽ chết. Mình rất sợ”. Cô cảm thấy cằm mình bắt đầu run rẩy, và cô muốn nhào về phía trước, khóc òa trên vai của Isi. “Làm ơn đừng làm mọi việc trở nên khó khăn hơn. Mình biết những gì mình phải làm, nhưng mình quá sợ hãi, và mình chỉ cần tiếp tục tiến lên, tiếp tục cho đến khi mọi việc xong xuôi. Nếu mình dừng lại để suy nghĩ, mình sẽ sợ hơn, và mình không thể ngừng lại lúc này.”

Isi tiến đến gần hơn. “Enna, cậu có chắc là cậu phải làm vậy không? Thực sự chắc chắn? Bởi vì cậu dường như bị mắc kẹt bởi tất cả những chuyện này. Đó không phải lỗi của cậu. Chỉ là ngọn lửa có sức mạnh lớn hơn bất cứ một người nào.”

Enna cảm thấy chân cô run rẩy. Không lớn mạnh hơn mình.

“Ngọn lửa phải được đốt lên” Isi nói cương quyết hơn, như thể dằn xuống mỗi suy nghĩ trước khi nói. “Đó là nhu cầu duy nhất của nó. Nó không có tâm trí của con người. Nhưng mình thắc mắc, khi nó đi vào bên trong cậu, hoặc Leifer, nhu cầu của nó chắc phải áp đảo cậu, và khao khát cậu cảm thấy, muốn phóng hỏa có thể là do chính tâm trí của cậu đưa ra những lý do nhân văn để nó được thông qua. Giống như Leifer, trước tiên xem Bayern như một kẻ thù và sau đó chuyển đổi nhu cầu của anh ấy đối với kẻ thù về phía Tira. Và giờ nó đang lợi dụng cậu.”

Cơn ớn lạnh làm Enna rùng mình. Cô bắt đầu nghĩ về những gì Isi nói, nhưng ngày càng trở nên khó khăn hơn để nhìn thấy rõ. Một làn sương mù màu vàng dày đặc trước mặt, cô dụi mắt và cố gắng để thở. Những cái giá treo cổ, đó là ý nghĩ duy nhất thông suốt trong đầu cô. Nhiệm vụ, những cái giá treo cổ. Mình đã hứa sẽ chấm dứt cuộc chiến tranh.

Enna bắt đầu quay đi.

“Chờ đã, Enna, đừng. Hãy dừng lại một lúc và suy nghĩ.”

“Mình không thể,” Enna nói, van nài. Nhiệt ép chặt lên mặt, vào miệng Enna khi cô nói, vào mắt cô đến nỗi chúng cảm thấy đau nhói. “Làm ơn, chỉ cần để cho mình đi. Nếu cậu biết được... nếu cậu có thể cảm thấy... cậu sẽ để cho mình đi, Isi.”

Isi tiến về phía trước. Vẻ mặt cô kiên quyết và nghiêm trọng. “Đây không phải là cậu, Enna. Mình sẽ ngăn cậu nếu mình có thể”. Cô nắm lấy cổ tay của Enna.

“Không,” Enna đáp, giật tay ra. Cô không thể chịu đựng nó thêm một khoảnh khắc nào nữa. Nhiệt đang ép chặt, thúc bách; kẻ thù lại đang chiếm đóng đất của Bayern mà không bị thách thức, Finn có thể bị giết, và có thể cả Bayern cũng sẽ diệt vong. Còn Isi đang chắn đường. Enna kéo tất cả nhiệt đang dâng lên trong người cô, thở hổn hển trước cơn đau buốt. Isi đang chắn đường. Cô ấy phải biến khỏi. Ngay bây giờ. Nhiệt đang nóng rực trong lồng ngực cô. Cô đẩy nó ra ngoài.

Nhiệt đổ về phía Isi, hướng về bộ quần áo đáng yêu, dễ bị bắt lửa, về phía mái tóc dài vàng óng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, trước khi nhiệt túm được Isi và bùng cháy lên, ngọn gió đến. Enna cảm thấy nó nhào xuống giữa họ, một dòng lũ lạnh giá. Enna vật lộn tìm lấy hơi thở và không tìm thấy gì. Nhiệt bắn ra bị thổi bay đi, tan vào bóng đêm trước khi nó có thể trở thành ngọn lửa. Tất cả đều biến mất. Không khí tiếp tục cuộn tròn phía trên và quanh người Enna, xua đi bất cứ nguồn nhiệt nào còn đeo bám cô. Cô thở hổn hển và cuối cùng cũng tìm thấy không khí, phổi của cô đau đớn qua mỗi hơi thở. Ngọn gió để lại cho cô sự lạnh lẽo, cô cảm thấy mình giống như một xác chết đang đứng.

Cô ngẩng lên. Isi đang bụm một tay lên miệng.

“Isi,” Enna thì thầm. “Mình không, mình...”

Enna cảm thấy như thể tất cả từ ngữ và cảm xúc của cô đã bị thổi bay đi cùng với ngọn lửa. Isi, người bạn thân nhất của cô, vậy mà cô đã phóng nhiệt về phía cô ấy, đã cố thiêu đốt cô ấy. Cả thế giới dường như nghiêng ngả quay cuồng, và Enna chỉ muốn nhào về phía trước, đổ sụp dưới chân Isi và thề rằng đó chỉ là một sai lầm. Sau đó nhiệt bắt đầu quay trở lại với Enna, và cô rùng mình với sự tiếp xúc của nó. Nhiệt từ cơ thể của Isi. Nhiệt từ con ngựa cái của cô. Cùng với nó là lời nhắc nhở về những cái giá treo cổ, cầu xin được bốc cháy. Những mạch máu trên đầu cô đập dồn dập, và nó dường như muốn nói, đốt lên, đốt lên, đốt lên.

Isi bỏ tay ra khỏi miệng, Enna mở miệng định nói nhưng không có lời nào thốt ra. Cô quay ra để nhìn về phía đông nam. Eylbold. Cô có thể nghe thấy Isi bắt đầu chạy về phía thị trấn.

“Giúp tôi với”, Isi hét lên. “Lính gác, đến đây nhanh lên.”

Enna trèo lên yên ngựa và phóng đi.

Gió đêm lạnh buốt quất lên mặt làm cô co rúm lại dưới những cú đánh mạnh không ngừng của nó. Cô không thể quên sự giải thoát hoàn toàn khi cô phóng nhiệt vào bạn mình. Về cái cách xảy ra điều đó dễ dàng như thế nào. Enna không thể tin cô có thể sống mà quên được cảm giác đó, có thể nhìn vào mắt Isi lần nữa mà không nhớ đến những gì mình đã cố gắng làm. Và lúc này, lính gác Bayern có thể đang đuổi sát gót cô, còn phía trước là kẻ thù đang chờ đợi. Tất cả thế giới đều nhầm lẫn, và cách duy nhất cô có thể nhìn thấy để làm cho nó đúng là phóng hỏa.

Gió đã nới lỏng khăn trùm đầu của cô và đánh tan nhiệt. Cô cảm thấy như mình đang trần truồng và rét căm căm. Nhưng gió và lạnh giá cũng không thể vươn tới chút nhiệt ở sâu bên trong luôn luôn sẵn sàng, luôn luôn chờ đợi để bùng lên lần nữa. Cả người cô run lên trên yên ngựa. Cô cố gắng để trụ vững.

Cuối cùng cô đã biết tâm trí của Leifer như thế nào trong cái đêm ở Forest. Cuối cùng cô có thể nhìn thấy chính mình từ mắt anh, nhìn em gái anh như một trở ngại cho mọi việc anh bắt buộc phải làm. Anh không thể chống lại nhiệt, không tin có thể dễ dàng đốt ai đó mà bạn yêu quý trong ngọn lửa. Đơn giản một cách không ngờ. Dường như không có cách nào để quay trở lại, để là Enna một lần nữa. Razo và Finn đã nhìn cô như một người lạ và Isi... Không, không có cách nào tương tự như vậy. Tại sao tiên đoán thậm chí không gợi ý để hoàn thành sứ mệnh của mình, cô phải từ bỏ mọi thứ sao?

Lúc này, số phận Enna dường như không tránh khỏi việc giống anh trai Leifer. Cô đã phá vỡ hai quy tắc của mình. Cô đã kể cho Razo và Finn về ngọn lửa, cô đã đốt người sống, đốt cháy tên lính Tira rồi lại cố gắng để thiêu cháy Isi. Cho đến nay, cô vẫn giữ được quy tắc thứ ba bằng cách giữ cho ngọn lửa của mình nhỏ, nhưng có lẽ chỉ bởi vì cô không biết làm cách nào để thổi bùng nó lên.

Cô thúc con ngựa cái đến gần những cánh rừng bên ngoài Eylbold và xuống ngựa. Rừng cây dường như không thân thiện đối với cô - những cái cây tươi không thể đốt cháy và ích kỉ với dòng nhiệt chậm chạp bị khóa bên trong vỏ cây, đóng chặt và tối tăm, thích thú tận hưởng những giờ không có ánh nắng mặt trời. Cô vòng tay quanh cổ con ngựa cái và cố gắng chìm trong hơi ấm của nó. Nhẹ nhàng. Không lôi kéo nhiệt. Chỉ cảm nhận nó. Con ngựa cái vẫn giữ yên và đón nhận tình cảm. Cô cảm thấy một sự thôi thúc làm điều gì đó cao thượng nhưng cũng không kém phần liều lĩnh.

“Tao sẽ không để cho mày bị thương,” cô nói, tháo dây cương của con ngựa, nhét nó vào trong cái túi yên ngựa trống, và vỗ vào mông con vật yêu quý. Cảm giác như đó là một sự hy sinh lớn lao khi thả con ngựa đi, đảm bảo nó thoát khỏi nguy hiểm và không nghĩ về chính cô. Cô vỗ mông Merry lần nữa, con ngựa cái do dự, sau đó bắt đầu ngập ngừng đi nước kiệu về phía bắc. Enna nhìn con ngựa của cô rời đi, cảm thấy mình thật nhỏ bé và cô đơn. Cô sẽ phải đi bộ trở lại Ostekin, hoặc có lẽ tới Forest, khi mọi việc đã xong xuôi. Nhưng bây giờ cô không thể suy nghĩ rõ ràng về tương lai sau này, do vậy cô quay lưng về phía bắc để đối mặt Eylbold.

Enna buộc cái khăn trùm đầu màu xanh da trời quanh eo. Nó có màu gần giống với khăn thắt lưng mà cô đã nhìn thấy phụ nữ Bayern đeo ở trại của quân Tira, và cô nghĩ nó sẽ phù hợp. Cô giữ chặt một ôm quần áo Tira như thể vừa giặt giũ xong và hướng về phía thị trấn. Tóc cô bay trên vai khi đi bộ và ngăn cổ không bị lạnh, mặc dù vậy cô vẫn cảm thấy đỉnh đầu mình như bị phơi trần ra. Cô nghĩ đến việc kéo nhiệt để làm ấm chính mình, rồi lại thôi.

Cô đi qua giữa hai cái lều và vào trong trại. Những con đường vắng vẻ, chỉ có một lính gác thường xuyên ở vị trí canh gác. Những tên lính gác mặc kệ cô, một cô gái Bayern đeo thắt lưng màu xanh, mang theo một ôm đồ giặt của quân Tira. Cô hút nhiệt thoát ra từ họ và mang nó quanh mình. Các cơ của cô đã ngừng run rẩy, và thái độ bình tĩnh của cô có cảm giác còn nặng hơn mặc quần áo ướt, nặng hơn cả bùn. Cô hình dung Leifer từng cảm thấy như thế khi thiêu rụi chiến trường. Có lẽ anh biết rằng mình đã đến gần cái chết, nhưng niềm tin vào mục đích của mình đã thúc đẩy anh tiếp tục.

Enna đi thẳng đến trung tâm của thị trấn. Ở đó, thực sự, có những cái giá treo cổ. Trong ánh trăng, gỗ nhạt màu trông như màu xanh, như thể nó đang ở dưới mặt nước. Từ rầm đỡ khổng lồ của nó đung đưa ba cái xác, cổ của họ bị thít lại bằng dây thừng. Không phải, khi đến gần hơn cô có thể nhìn thấy đó không phải là những cái xác, mà là những bù nhìn.

Một con mặc một váy và áo chẽn của người Bayern, những cọng rơm dài, đen được dùng làm tóc và đầu đội một vương miện thô kệch. Isi. Do Isi đội khăn trùm đầu của người Forest ở trận chiến lúc đầu và tại hồi đồng chiến tranh, nên quân Tira có vẻ như không biết cô là người nước ngoài với mái tóc vàng. Hai con khác mặc quân phục của Bayern. Một con đội vương miện - đó là Geric. Con còn lại treo mảnh vải màu cam ở miệng. Một cơn gió làm đung đưa mảnh vải, và Enna hiểu. Ngọn lửa. Con bù nhìn thứ ba là phù thủy lửa.

Cô có thể cảm thấy nhiệt từ lều trại - từ những cơ thể đàn ông, những con ngựa, những người tù đang say ngủ.

Cô không cần phải gọi nó. Nhiệt dường như biết cô, và nó quấn quanh cô, sẵn sàng để sử dụng. Trong một ràng buộc, nhiệt kéo vào bên trong cô, hình thành ngọn lửa, và phóng ra một lần nữa. Những con bù nhìn nổ lép bép và cháy rụi.

“A,” cô thở dài thành tiếng. Gánh nặng đã biến mất, và cô cảm thấy phấn khích.

Cô thu thập thêm nhiều nhiệt và phóng nó lần nữa. Cây rầm đỡ cháy đỏ. Cô lặp lại hết lần này đến lần khác, nuốt gọn từng chút nhiệt, phóng ngọn lửa liên tiếp giống như một cung thủ lướt qua một bao đựng tên. Rất nhanh, toàn bộ giá treo cổ trở thành một đống lửa rực rỡ. Dưới ngọn lửa, gỗ kêu tanh tách, rên rỉ, và phun lửa ra. Những con bù nhìn rớt khỏi những sợi dây thừng đã bị cháy đen và bốc cháy trên mặt đất. Nơi đó trở nên sáng rực.

Cô thử kéo nhiệt thêm một lần nữa, phóng nó đi một lần nữa, nhưng cảm thấy ngạt thở. Cô có thể cảm thấy ngọn lửa thiêu đốt ở phía trước ngực cô, nhưng nơi trống rỗng trong ngực cô lại lạnh và ép chặt. Nỗ lực làm cô nôn khan và run rẩy, cô lùi lại hai bước.

Cô nhận thức mình đang đứng một mình ở quãng trường, tối, yên tĩnh, lạnh lẽo và lùi khỏi ngọn lửa để vào trong bóng của một căn lều. Không ai xuất hiện. Chắc chắn ai đó đã nhìn thấy ngọn lửa, và những người ở gần thậm chí có thể ngửi thấy mùi khói và cảm thấy nó. Nhưng không có ai xuất hiện. Im lặng.

Sau đó, có người băng qua quảng trường, bước về phía ánh sáng đang cháy rực. Đó là Sileph, viên thiếu úy đã nói chuyện với cô trong cuộc họp hội đồng chiến tranh. Hắn ta đang nhìn chằm chằm vào cô.

“Sao nào?” Cô nói qua hơi thở, thả rơi đống quần áo và trượt chân về phía sau. Bên trong nhiệt đã thoát hết ra, ngực Enna lạnh đến nỗi cô có thể cảm thấy bề mặt của nỗi sợ hãi.

Ở phía bên kia của quảng trường, hai cung thủ đã vào vị trí, với cung tên hếch lên, một mắt nheo lại, còn những mũi tên nhắm vào tim cô. Cô dò dẫm thu thập nhiệt và phóng nó bay đi nhanh hơn những mũi tên của chúng. Sau đó một nguồn nhiệt mới xuất hiện ngay phía sau cô. Cô giật lấy nó và thở hổn hển. Đó là một người. Cô quay lại khi cơn đau ập đến sau gáy, và sau đó là tối đen.

Nguyên Tác: Enna burning. Dịch giả: Kim Nhường - Lê San
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.