Karen Số Nhọ

Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
IX. NHỮNG BÀI TẬP KHÓ

❊ ❊ ❊

Vào ngày thứ hai đầu tiên của tháng 12. Karen lĩnh ngay một con zezo môn tiếng Anh vì không nộp bài đúng hạn. Bài tập yêu cầu viết về bất cứ chủ đề nào nhưng Karen thấy rằng chẳng có gì để viết. Không hiểu sao khi giúp Aldo cô lại nghĩ được những điều hay thế mà lúc làm bài tập của mình lại chẳng nghĩ được gì.

Thầy Dum gửi giấy về cho gia đình yêu cầu phụ huynh đến gặp.

- Mẹ không thể hiểu nổi con, - mẹ cô nói, - bình thường con thích viết thư lắm cơ mà, sao lại bị điểm 0 vì một bài tập gần như dạng viết thư bằng tiếng Anh?

- Không, - Karen trả lời, - thầy Dum không phải là bạn con vì thế con chẳng có gì để viết cho thầy cả.

- Karen, con không được hư như thế. Con phải hiểu là mình đang đi học và nhiệm vụ chính của con là làm đủ bài tập. Cho dù không thích nhưng đó là nghĩa vụ, con hiểu không?

- Vâng, - cô đáp nhưng trong bụng vẫn ấm ức. Với cô, bài tập là một tai họa, tại họa thực sự.

Bà Sossi lại tiếp:

- Với lại viết một bài luận thì có khó gì, chủ đề thoải mái như vậy. Cái chính là con quá lười đấy thôi. Nếu bây giờ không chịu học thì mai sau lớn lên chỉ có chết đói thôi, con có hiểu không?

Karen cúi đầu nghe lời răn dạy của mẹ.

Đúng lúc ấy chuông điện thoại réo vang, đầu dây là bà Collin, bà lại nhờ Karen đến trông Keith. Chao ôi, Karen ngán ngẩm nghĩ, lẽ ra không nên gọi vào lúc tồi tệ này.

- Tôi xin lỗi, Karen không thể đến giúp chị được, chắc phải hết năm học, vì tình hình học tập của nó sút quá.

Trời ơi, đáng lẽ mẹ không nên nói thế, mẹ có thể nói là mình bị ốm hay vì một lý do nào khác chứ. Thế là bây giờ cả cô chú Collin cũng biết chuyện học tập của mình, mẹ thật ác quá. Karren tấm tức nghĩ, không dám nói ra, nước mắt chảy vòng quanh, cô nấc lên và chạy thật nhanh về phòng, khóa chặt cửa.

- Con ghét trường học, con ghét nó, ghét nó. Con ghét cả mẹ nữa, - cô khẽ la lên.

Karen nằm khóc trên giường. Không ai bất hạnh bằng mình, cô nghĩ, công việc trông trẻ vừa mới quen được vài tháng đã phải bỏ dỡ. Nhớ lại thứ bảy tuần trước, mặc dù bận bịu nhưng thật vui, thế mà bây giờ…

Cô lại khóc nức lên, sau đó dường như chợt nhớ ra điều gì, Karen vội chạy đến bên bàn học lấy giấy bút và viết thư cho cô bạn người Nhật. Trong khi đang kể lể về những ngày được vui đùa cùng Keith, cô laị cảm thấy tủi thân vô cùng.

Chiều hôm sau bà Sossi đến trương gặp thầy giáo. Karen ngồi thu mình trên ghế, đầu cúi gằm, hai tai nóng ran, đỏ bừng, cô đang lo lắng chờ mẹ đọc xong bảng liệt kê những ngày không hoàn thành bài luận.

- Chị ạ, tôi cũng biết là có những em thấy việc viết luận rất khó khăn nhưng nếu Karen cứ tiếp thu như thế này thì tôi e khó có thể thi đỗ.

- Thưa thầy, chính tôi cũng không hiểu tại sao. Bình thường ở nhà cháu rất thích viết thư cho những người bạn ở xa, - vừa nói bà vừa lấy ra một lá thứ và đưa cho thầy Dum. – Đây thầy xem.

Karen ngước lên, cô tròn xoe mắt nhìn tờ giấy trên tay mẹ, đúng là bức thư hôm qua cô viết cho Keichi chưa kịp gửi.

- Mẹ, đó là bức thư của con mà, - cô khẽ nói khi thầy giáo bắt đầu đọc nó. – Đây là việc riêng của con, mặt cô đỏ bừng nửa tức tối, nửa ngượng ngùng bởi cô không thích chuyện của mình lại bị người khác đem ra xem xét.

- Karen, thư này em viết rất hay, - thầy Dum vừa nói vừa mỉm cười. – Nhưng còn sai ngữ pháp và lỗi chính tả nhiều lắm. Mà bạn em sống ở đâu vậy.

- Ở Nhật ạ, - cô nói khẽ.

- Nhưng làm thế nào để cậu bạn tội nghiệp đó hiểu được lá thư nếu như chính tả và ngữ pháp sai gần hết? Khi thấy không chắc chắn về một từ nào đó, em nên tra trong từ điển.

- Nhưng bạn ấy cũng luôn sai lỗi chính tả khi viết thư cho em ạ.

- Đúng. Nhưng cậu ta học tiếng Anh không lâu còn em thì từ hồi mới đi học đã biết nó rồi. Với lại nếu cậu ta muốn học tiếng Anh qua thư của em, em cũng phải biết thông thạo để mà dạy người ta chứ, có phải không nào?

- Vâng, - Karen nói nhỏ.

- Bức thư này thầy cho điểm A về nội dung nhưng chỉ được điểm B ngữ pháp thôi, - thầy vừa nói vừa mở sổ điểm. – Thầy ghi cho em điểm đàu tiên A/B vào sổ, khởi đầu như thế là tốt nhé. Em có nghĩ rằng mình sẽ luôn duy trì được điểm như vậy không? Nếu thấy khó thì tại sao em không vờ như thầy là một trong những người bạn của em nhỉ.

Bà Sossi gật gật đầu còn Karen cũng tỏ ra đồng tình, cô nói:

- Thưa thầy, em sẽ cố gắng ạ, - khác hẳn so với lúc nghe mẹ răn dạy chiều qua. Bỗng dưng cô thấy thầy Dum cũng không ghê gớm và đáng ghét như mọi lần nữa.

- Thưa thầy, em có thể viết kiểu thư như thế này thay thế cho những bài luận bị thiếu trước kia không ạ ?

- Em thấy dễ viết hơn à? – Thầy Dum hỏi.

- Vâng ạ.

- Được thôi. Và thầy sẽ nhận được những bức thư từ cô học trò của mình, - thầy vừa nói vừa mỉm cười với Karen.

Mẹ và Karen chào thầy ra về. Trường học đâu có quá tồi tệ nhỉ, cô thầm nghĩ và mỉm cười.

Sân trường vắng lặng vì giờ học đã hết, họ bước tới tiền sảnh và đúng lúc chuẩn bị ra khỏi cổng, Karen chợt trông thấy thầy Drangle, thầy dạy môn khoa học. Cô hít một hơi thật sâu, mong sao thầy không gọi mẹ vào nói chuyện, đương nhiên chủ đều chính vẫn chỉ là chuyện học tập của cô thôi.

Nhưng thầy Drangle mỉm cười, vẫy vẫy Karen :

- Thế nào, em đã chuẩn bị gì cho buổi thảo luận về những vấn đề khoa học chưa?

Thật may vì vừa lúc đó có ai ở ngoài cổng trường gọi nên thầy không thể dừng lại nghe câu trả lời của cô.

- Thảo luận khoa học ư? Về vấn đề gì thế?, - bà Sossi hỏi.

Karen nhún vai. Thật chẳng ai như cô, vừa được điểm A tiếng Anh, giờ lại bị tra hỏi về môn khoa học đáng ghét, đúng là lên voi xuống chó.

- Nói cho mẹ biết đi, - bà mẹ lại tiếp tục khi bước vào ô tô.

- Chẳng có gì cả, đó chỉ là một bài tập thôi mà mẹ, - cô vừa trả lời vừa mong mẹ đừng hỏi gì thêm nữa.

- Nhưng mẹ muốn biết cặn kẽ.

- Mẹ ơi, con vừa được điểm A tiếng Anh như chị Elaine và Aldo , bây giờ con xin mẹ một điều, mẹ đừng nhắc đến môn khoa học ấy nữa có được không ạ.

- Karen, mẹ phải nói cho con hiểu, hôm nay con được điểm A nhưng còn các bài tập cho ngày khác thì sao? Con muốn được điểm cao nữa không? Đương nhiên là muốn, thế thì phải cố gắng chứ, làm sao chỉ thỏa mãn với một điểm tốt đó được. Với lại điểm A này không phải do con làm đủ bài tập mà vì mẹ đến gặp thầy, nói chuyện và đưa thầy xem bức thư của con, mẹ sẽ không bao giờ làm chuyện tương tự nữa, con phải tự vươn lên, Karen ạ. Mà con cũng đừng quan niệm là bằng cách này hay cách kia để đạt điểm A giống chị Elaine, bố mẹ không cần ở con điều đó, cái chính là kiến thức vào đầu con bao nhiêu, con đã cố gắng chăm chỉ chưa. Con biết không, chẳng phải học sinh nào cũng được điểm A nhưng chí ít học cũng làm đủ bài tập. Như thế người ta gọi là cần cù bù khả năng, bài tập có thể làm sai nhưng họ đã chịu suy nghĩ, và cứ như vậy dần dần sẽ giỏi thôi, con có hiểu không..

- Vâng, - Karen khẽ trả lời. Và lúc này cô bỗng thấy lo lắng cho buổi thảo luận sắp tới, cô vẫn chưa nghĩ được đề tài gì. Họ về nhà và trong bữa tối, vấn đề của cô được đưa ra bàn luận. Đầu tiên là Aldo, nó nói:

- Sao chị không nghiên cứu về hai con mèoPeabody vàPoughkeepsie?Chị có thể viết mèo ăn gì, chúng ngủ bao nhiêu tiếng trong một ngày và những thứ tương tự.

- Không. Ai chẳng biết mèo ăn cá và ngủ rất nhiều. Viết thế thì còn gì thú vị nữa.

- Năm ngoái chị cũng có buổi thảo luận như em và chị được điểm A, - Elaine nhắc lại. – Chị vẽ biểu đồ sinh trưởng của vi khuẩn và nói về tập đoàn vôn vốc, trùng roi, trùng đế giày…nhiều lắm. Em thấy đấy, chị vẫn còn nhớ như in vậy.

- Thôi, chị đừng khoe khoang nữa, ai mà chẳng nhớ là bài này chị được điểm A, - Karen nói với vẻ bực tức.

- Được thôi, nhưng chị chắc chắn nó sẽ giúp em trong đề tài của mình đấy, - Elaine nói hơi ngượng.

Tối hôm ấy, niềm vui thích điểm A của Karen biến mất, bởi cô còn bận tìm cho mình một chủ đề khoa học thật đặc sắc. Cô lại ca cẩm không ai khổ sở bằng mình cả. Tuy nhiên ngay ngày hôm sau, vừa đi học về cô thấy Aldo đang đứng khóc, chuyện lạ chăng, vì từ bé đến giờ nó vốn rất ít khi khóc. Cô phân vân không biết điều gì làm cho Aldo buồn đến thế.

- Chuyện gì vậy hả em? – cô hỏi.

- Peabody là một kẻ độc ác, - Aldo nói trong nước mắt.

- Em đang nói về cái gì thế?

- Lúc nãy nó lôi vào nhà một con chim chết, - bà Sossi trả lời thay Aldo.

- Em khóc cho con chim đó à?

- Em cũng không biết nữa, - Aldo khẽ nói. – Em thấy tội nghiệp con chim nhưng cũng thấy thương con mèo nữa. Chắc nó phải đói lắm nên mới phải bắt chim ăn như thế

- Đó cũng chỉ là chuyện tự nhiên của loài mèo thôi mà con, nín đi.

- Không, đó là lỗi của con, - Aldo lại khóc to hơn

- Sao lại là lỗi của con?

- Sáng nay con quên không cho nó ăn

- Con chim đó đâu rồi hả mẹ? – Karen hỏi

- Mẹ vứt nó vào thùng rác rồi.

- Mẹ không để em chôn nó, - Aldo vừa nói vừa chớp chớp mắt.

- Tốt hơn hết là không nên làm thế vì mẹ sợ hai con mèo lại đào lên. Cứ vứt đi là xong, rồi con sẽ quên thôi mà.

- Không, không bao giờ, - Aldo hét to.

- Được thôi, có lẽ điều này sẽ không bao giờ xảy ra nữa, - bà Sossi nói.

Nhưng bà đã nhầm. Tối hôm đó, khi Elaine đang chuẩn bị đi ngủ bỗng cô la lên thất thanh. Cả nhà chạy xô vào phòng.

- Chuyện gì thế hả con, - ông Sossi lo lắng hỏi.

- Bố nhìn kìa, - Elaine vừa nói vừa chỉ tay xuống sàn gần phòng tắm.

- Cái gì thế này, - ông Sossi lấy giấy ăn nhặc xác con chim lên. – Đừng nói với bố là con sợ con chim chết này nhé.

- Không con không sợ, - Elaine vừa nói vừa cười. Nó chỉ làm con ngạc nhiên thôi. Bố sẽ cảm thấy thế nào nếu bỗng có một con chim trong phòng tắm khi không mặc quần ao.

Cả nhà cười vui vẻ, trừ Aldo.

Hai ngày sau lại có ba con chim nữa cùng chung số phận. Có một con còn sống, thoi thóp dưới móng vuốt củaPoughkeepsie. Bà Sossi đập mạnh tay lên bàn làm con mèo giật mình nhả chú chim tội nghiệp ra. Nó cố cất cánh bay lên để thoát khỏi con mèo độc ác kia, lông rơi lả tả. Bà Sossi cố gắng cứu chú chim nhỏ trước khi một trong hai con mèo kịp bắt nó. Bữa tối hôm nay, chủ đề của cả nhà là chuyện bọn mèo bắt chim đi.

- Con đã cho chúng ăn no rồi mà, - Aldo nói. – Thậm chí con còn cho chúng ăn thêm nữa.

- Có lẽ là mình nên nhốt nó trong nhà thôi. Bọn mèo này sẽ làm chết dần những con chim ở đây mất, - bà Sossi nói.

- Đừng ngốc nghếch như vậy em yêu, những con chim đó chắc là bị ốm hay quá già không đủ sức để bay nữa, - ông Sossi phản đối.

Đột nhiên bà Sossi chuyển chủ đề:

- Karen, con đã tìm cho mình một đề tài khoa học nào chưa?

Karen khẽ lắc đầu:

- Chưa ạ.

- Mẹ hi vọng con đang nghĩ về nó.

- Vâng, con nghĩ về nó suốt ngày, chỉ thiếu nước ngủ mơ về nó nữa thôi.

Sáng hôm sau, trong khi mọi người sửa soạn đi làm và đi họcPeabody lại tha về một con chim nữa. Lần này Aldo không khóc, nhưng trông cậu có vẻ thiểu não như thể chính cậu là chú chim tội nghiệp kia.

Karen liếc nhìn Aldo rồi bỏ chú chim vào thùng rác. Bỗng nhiên trong đầu co nảy ra một ý nghĩ: hay là mình viết về mèo và chim nhỉ. Mình có thể nói về số chim mà mèo bắt được và làm đồ thị minh họa.

- Em có nghĩ là thời tiết thay đổi cũng làm ảnh hưởng đến đời sống của loài chim không? – Cô hỏi Aldo. – Có lẽ nó làm cho chimyếu hơn và làm mèo hung hãn hơn khiến chúng trở thành những kẻ giết hại chim, đúng không?

- Không, Peabody và Poughkeepside không phải là những kẻ sát thủ chuyên nghiệp, chúng không ăn thịt chim mà chỉ muốn chơi đùa với chúng nhưng chỉ vì chúng quá thô bạo thôi, - Aldo cố biện hộ.

Karen không hề đồng ý với Aldo nhưng không muốn làm cho nó buồn. Cô yên lặng.

- Có khi mình phải nhốt mèo lại thôi, - bà Sossi nhắc lại lời đề nghị tối qua.

- Ôi đừng mẹ. Con muốn thả chúng ra để theo dõi số chim bị giết hại. Những việc chúng làm sẽ là một bản báo cáo khoa học tốt nhất.

- Thật là một chủ đề kinh khủng, - Aldo nói.

- Có thể mèo không giết hại thêm một con chím nào nữa nhưng chị muốn làm báo cáo về những việc chúng làm trước đây và sự thay đổi của chúng. Với lại em cũng là người khuyên chị nên chọn đề tài đó cơ mà.

- Nhưng em không muốn chị nói về những điều đó. Chị đừng bới lỗi của chúng ra trước lớp như thế, - Aldo bắt đầu cáu.

- Muốn làm tốt một đề tài khoa học thì phải có những phát hiện đặc sắc chứ, - Karen trả lời rồi chuẩn bị sách vở đến trường.

- Nếu chị làm vậy thì em sẽ không bao giờ nói chuyện với chị nữa, - Aldo dọa dẫm.

Elaine cười sặc sụa.

- Chắc đây là gia đình duy nhất cần đến một tòa án để giữ hòa bình chỉ vì một con mèo.

- Em chẳng muốn làm bất cứ một đề tài khoa học nào cả, - Karen nói.

- Cũng có thể Karen sẽ tìm được cách ngăn không cho mèo bắt chim nữa, - bà Sossi cũng tham gia ý kiến

- Nhưng con không muốn chị ấy viết về việcPeabody và Poughkeepside giết chim.

- Thế thì chị sẽ đổi tên của chúng đi.

- Thôi đừng bàn về chuyện đó nữa, - Aldo nói như sắp khóc. -Peabody và Poughkeepside giết chim cũng chỉ là bản tính tự nhiên thôi nhưng theo em, ta không nên nói việc ấy cho người khác biết.

- Được thôi. Được thôi, - Karen vừa nói vừa nhìn đồng hồ, đã sắp đến giờ xe chạy, cô vội vàng lao ra khỏi cửa, không quên chào bố mẹ và còn cố nói thêm, - chị sẽ tìm một chủ đề khác.

Gói đồ ăn trưa vẫn nằm trên bàn, bà Sossi lại phải chạy theo để đưa cho Karen.

Người dịch: Nguyễn Lê Trang Đánh máy: Làm ebook: Sun1911
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.