Karen Số Nhọ

Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VI. NGÀY HỘI HÓA TRANG.

❊ ❊ ❊

Năm nay ngày hội hóa trang vào đúng thứ bảy. Bà Sossi đã chuẩn bị sẵn những thanh kẹp sữa nhỏ để tặng cho những cô cậu nhóc đến gõ cửa nhà mình. Cô bạn Sandy của Elaine tổ chức bữa tiệc nhỏ tại nhà vì thế hai đứa phải dành ra bao nhiêu là thời gian để chuẩn bị quần áo, bánh kẹo và trò chơi. Còn Aldo cùng DeDe và đám bạn của nó sẽ đi gõ cửa mọi nhà trên phố chúc mừng họ và lấy quà.

- năm nay mẹ may mắn đấy mẹ ạ, - Aldo nói khi chuẩn bị cho buổi lễ sắp tới, - Mẹ sẽ chẳng phải mua hay may quần áo hóa trang cho con.

- Con sẽ không mặc chúng à?

- Có chứ ạ. Nhưng mà con đã có một bộ tuyệt vời rồi.

- Bộ nào thế? – Elaine hỏi.

- Em sẽ mặc bộ quần áo của John Dark. Nó đã đem đến cho em điểm A ở trường và nó cũng sẽ rất tuyệt trong ngày hội hóa trang này.

- Hay lắm, - bà Sossi tán thành.

- Vâng, đúng đấy, - Elaine nói với mẹ. – Có thể nó là đứa duy nhất trong đám con trai của cả nước này mặc đồ của bà Jeanne d’Arc, mẹ nhỉ.

Aldo cười toe toét. Nó rất hài lòng với kế hoạch của mình và chẳng mảy may ngượng ngùng khi mặc đồ đàn bà.

Người duy nhất trong gia đình không có kế hoạch gì hết là Karen. Cô vẫn cứ mong là ông bà Collin gọi điện nhờ trông Keith. Cô đã quá lớn để chơi trò giống bọn Aldo trong ngày lễ. Cũng có lúc cô thắc mắc, chẳng biết tụi bạn trong lớp có tổ chức gì không nhưng chưa bao giờ cô nghĩ đến chuyện hỏi bọn chúng, có thể là chúng đi dự tiệc hết cả nhưng cô không được mời. Karen chờ mong sao ngày này chóng qua.

Ba ngày trước khi lễ hội hóa trang bắt đầu, Karen đi học về với tờ giấy mời trên tay:

- Con không thể tin được, - cô lắc lắc đầu ra vẻ không tin tưởng. – Đã ai nghe thấy cái tin nào tương tự như thế chưa?

Bà Sossi nhìn qua vai Karen và đọc mẩu giấy trên tay cô. Đó là thiếp của cô giáo Nesbitt, cô giáo toán của Karen, mời tất cả học sinh trong lớp đến nhà cô dự buổi lễ hội.

- Nó chẳng phải là rất thú vị sao?, - bà Sosso nói. – Nhà cô ở ngay trong thị trấn này, mẹ đoán là cô muốn dành cho bọn con một ngày nghỉ tuyệt vời sau những buổi học toán căng thẳng.

- Thú vị ư mẹ? – Karen hỏi. – Cả tối ở với cô giáo toán? Cả một tối thứ bảy? Không đâu, con sẽ ở nhà.

- Đừng ngu ngốc như thế. Các bạn con cũng sẽ đến đấy và đấy là một dịp tốt để hòa đồng với tập thể.

Karen nhún vai. Chẳng lẽ mẹ cô không nhận ra rằng ở trường cô không có ai thực sự gọi là bạn hay sao? Tất nhiên cô biết hết tên những đứa trong lớp và chúng cũng có gật đầu chòa khi gặp trên phố, nhưng không thể gọi là bạn được.

- Con nghĩ mình nên ở nhà thì hơn. Gặp mặt cô giáo toán năm ngày một tuần là quá đủ rồi. Con chẳng bao giờ có ý định dùng cả tối thứ bảy ở nhà cô đâu.

- Nhìn này, - bà Sossi nói, cố tình lờ những lời vừa rồi của Karen đi. – Trong ngày này quần áo là quan tọng, vì thế mẹ sẽ giúp con chọn một bộ thích hợp.

- Con đã nói không đi là không đi mà. Mẹ đừng bắt ép con.

Cô cho rằng vấn đề này sẽ kết thúc ở đây nhưng bà Sossi vẫn chưa chịu dừng. Hôm sau bà lại hỏi Karen.

- Chắc bạn con đã có đủ những bộ đồ hóa trang để mặc đến nhà cô Nesbitt rồi nhỉ?

- Con không biết. Con nghĩ sẽ chẳng có ai đến đâu.

- Tại sao không?

- Con đã nói với mẹ là chẳng có đứa nào muốn mất cả ngày thứ bảy với cô giáo toán cả đâu.

- Được thôi. Nhưng hãy thử tưởng tượng xem, nếu con tổ chức một buổi tiệc mà chẳng có ai đến dự con sẽ cảm thấy như thế nào? Vì thế mình nên lịch sự, con ạ. Đó là điều tối thiểu ở mỗi người.

Karen từng nói với mẹ rằng cô sẽ chẳng bao giờ tổ chức một buổi tiệc vì biết chắc không ai thèm đến. Thật ngu ngốc cô mới dự tiệc nhà cô Nesbitt. Nếu biết rằng không ai muốn dự tiệc của mình thì việc gì phải đến dự tiệc nhà người khác như vậy.

ở trường Karen để ý nghe nhưng chẳng thấy ai nói sẽ đến nhà cô Nesbitt cả. Cố gắn mãi cô cũng hỏi được đứa bạn ngồi cạnh trong tiết toán:

- Cậu sẽ đến dự bữa tiệc nhà cô giáo toán chứ?

- Cậu nghĩ là mình điên à?

- Không, - Karen nói. – Nhưng tớ chỉ hỏi thử vậy thôi.

- Con sẽ là người duy nhất đến đó, - Karen nói với mẹ khi bà nhắc lại chuyện này vào sáng thứ bảy.

- Karen, mẹ yêu cầu con điều này: Mẹ muốn con đến nhà cô Nesbitt. Con chẳng phải là học sinh giỏi giang gì để được cô để ý đến. Điều tối thieru là con phải cho cô thấy được mình là một đứa trẻ ngoan ngoãn ngay cả khi không làm được bài tập về nhà.

Karen nhìn Aldo quấn băng giấy quanh người và gắn cái vòng kim loại lên đầu. Nó đã chuẩn bị đầy đủ cây gậy niệm chú và một chiếc túi.

- Jeanne d’Arc đâu có chết vì cái túi ấy, - Elaine nói khi cô bước xuống cầu thang.

- Ai biết được? – ông Sossi đáp. – Một chiếc túi xách có thể làm thay đổi cả cuộc đời bà ta thì sao?

- Con cần nó để đựng quà của mọi người, - Aldo nói khi đã chay ra khỏi cửa.

Karen nhìn chị Elaine. Chị mặc nửa giống dân du mục nửa giống nghệ sĩ ba lê và còn giống gì nữa có chúa mới biết được.

- Chị định đóng giả làm ai thế?

Elaine mặc bộ quần áo da sát người của diễn viên múa, tất ngắn và bộ cánh bướm sau lưng. Cô còn đeo rất nhiều đồ trang sức và phấn son trang điểm.

- Chị mặc mốt mới nhất đấy, - Elaine hãnh diện nói.

Chuông reo đúng lúc Elaine định đi. Hai co bé trong hình dạng chuột Mickey đã đứng đợi sẵn. Karen mong rằng mình được bé lại như thế. Cô đặt hai thanh kẹo sữa nhỏ vào tay mỗi đứa và đóng cửa lại.

- Karen, mẹ đã sẵn sàng chở con đến nhà cô Nesbitt. Bố sẽ ở nhà mở cửa và tặng quà cho bọn trẻ con.

Nói rồi bà đưa cho Karen gói giấy:

- đây là gói bánh cà rốt con làm tuần trước. Mẹ lấy ra khỏi tủ lạnh cho bớt giá rồi đấy. mẹ chắc là cô Nesbitt sẽ rất vui với món ăn thêm này.

Karen không hiểu sao mình lại bước vào xe ô tô., cũng chẳng hiểu tại sao mình lại đồng ý đi nữa. Cô cảm thấy không thể điều khiển nổi bản thân và chẳng nghĩ ngợi gì cho đến khi bà Sossi nhắc lại những điểm kém môn toán. Lúc này định thần lại được, cô tự nhủ chẳng đứa nào biết được mình đi, mình chỉ ngồi một lúc rồi về, và Karen tưởng tượng ra cảnh cả bữa tiệc chỉ có mình cô.

Bà Sossi dừng xe trước cửa nhà cô Nesbitt.

- Con có muốn mẹ vào cùng gặp cô giáo không?

- Không ạ. Hôm nay đâu phải là ngày họp phụ huynh, mẹ, - Karen nói nhanh. – Con sẽ trở về sớm, rất sớm. – Có thể là sau mười lăm phút, cô tự nhủ.

Cô bước ra khỏi xe và nhấn chuông cửa.

Cửa mở. Cô Nesbitt mặc bộ quần áo đen đóng giả làm phù thủy. Chao ôi, Karen nghĩ, không bao giờ mình có thể tưởng tượng được trông cô lại giống phù thủy đến thế.

- Chào em, Karen, - cô Nesbitt vừa nói vừa đưa tay mời Karen vào. – Em là người đến sớm nhất đấy.

Karen chợt nhận ra rằng lời mẹ rất đúng bởi vì cô trông thấy thái độ vui vẻ của cô giáo. Cô Nesbitt là người thích các ngày lễ, đặc biệt là ngày hội hóa trang, và chắc chắn nếu không có ai đến dự cô sẽ buồn lắm.

- Em đem đến cái bánh cà tốt mà em tự là lấy đây ạ, - Karen nói.

- Em tự làm được ư? – cô Nesbitt vừa ngạc nhiên hỏi vừa mở gói giấy bọc ngoài và để nó lên trên cái bàn lớn chứa đầy những đĩa bánh rán và một bình nước táo ép.

- Em thử nếm bánh rán đi, - cô giáo nói. – Cô đang sợ rằng mình mua hơi ít nhưng bây giờ đã có thêm gói bánh cà rốt. May quá. Cô sẽ phải nếm thử một miếng trước khi nói bị tấn công sạch.

Karen nhìn căn phòng. Bữa tối cô ăn hơi ít và cảm thấy mất ngon khi nghĩ đến buổi tiệc, vì thế bây giờ cô có thể ăn hai, thậm chí ba cái bánh rán.

- Ôi, Karen, em làm bánh ngon lắm, - cô Nesbitt nói. – Em học ở đâu vậy?

Trước khi kịp trả lời, chuông cửa lại réo vang. Karen chợt có một ý kiến. Cô sẽ bảo cô giáo toán đưa hết bánh rán cho những đứa trẻ đến gõ cửa, vào cuối bữa tiệc, bánh ở trên bàn hết, có thể tự dối mình rằng bữa tiệc rất vui vẻ, ngay cả khi chẳng ai đến dự, chỉ trừ một học sinh dốt toán nhất lớp.

Cô Nesbitt mở cửa. Ba nhân vật trong ba bộ hóa trang xuất hiện.

- Vào đi! Vào đi dù em có là ai đi chăng nữa, - cô nói vui vẻ.

Họ bước vào nhà. Cả ba đều giống bù nhìn, dưới ống tay áo thò ra mấy cọng rơm trông thật nực cười.

- Chúng em chào cô ạ, - một trong số họ nói.

Karen nhận ra người này qua cái giọng khàn khàn. Hắn làRoy nevin học cùng lớp. Karen đã nghe hắn nói với bạn mình là sẽ không đến dự tiệc. Chuông cửa lại réo. Cô Nesbitt lại ra mở cửa. Một con ma bước vào, khoác trên người một tấm vải lớn kéo lê trên sàn nhà.

Cửa vừa đóng thì chuông lại kêu vang. Karen đứng thu vào một xó, cô cảm thấy ngạc nhiên và xấu hổ.

Bây giờ cô mới thấy rằng cả lớp sẽ tới đông đủ mặc dù trước đó họ nói rằng sẽ không đến. Chắc bọn chúng cũng bị bố mẹ bắt buộc giống cô vậy.

Căn phòng đầy người, một cô bạn gái mặc dồ của chị rộng thùng thà thùng thình, một cậu mặc quần bò của bố, đội thêm cái mũ màu xanh trông như con chuột khoác mảnh vải rộng, chỉ riêng Karen là không hóa trang.

Con ma ban nãy tiến đền gần Karen:

- Tớ nói với cậu là tớ không đến nhưng mẹ tớ bắt.

Karen nhận ra đó là Annette Rubin:

- Mẹ tớ cũng bắt tớ đến đây. Nhưng giá mà mẹ tớ bắt tớ mặc đồ hóa trang như cậu nhỉ.

- Tớ có ý này hay lắm, chờ một lúc nhé. – Annette nói và đến gần cô Nesbitt thì thầm gì đó. Cô giáo ra khỏi phòng một chút và quay lại đưa cho Annettre cái kéo.

- Nhìn này, - Annette nói với Karen. – Mảnh vải này rất rộng, mình có thể cắt thêm hai lỗ nữa và cậu chui vào đây để làm hai con ma sinh đôi. – Nói rồi cô đo chỗ để cắt. – Đứng yên nào, - cô choàng tấm vải trắng lên người Karen. Cả hai chạy tới cái gương trong phòng và khi soi vào bốn mắt nhìn nhau cười tinh quái.

Annette nắm tay Karen:

- Mình nên ngồi một chỗ thì hơn, đi lại vướng víu lắm.

Karen gật đầu dưới mảnh vải trắng.

Chuông cửa vẫn réo liên tục. Không chỉ có những đứa bạn ở lớp cô mà còn rất nhiều anh chị học sinh cũ cũng đến. Mọi người đứng xung quanh bàn ăn bánh rán và uống nước táo ép, đĩa bánh cà rốt đã hết nhẵn. Cô và Annette phải bỏ mảnh vải trắng ra khỏi đầu để ăn. Karen nhón một chiếc bánh rán mật nhưng chẳng may một giọt mật rớt trúng vào tên bù nhìn bên cạnh.

- Ôi, tớ xin lỗi.

- Không sao, chỉ là một giọt nhỏ thôi, - Roy Nevin vừa đáp vừa nhìn lên tấm vải của mình.

- Ha ha… Cậu bù nhìn sợ ma sinh đôi nên không dám bắt đền phải không? – Annette hỏi vui.

Roy mỉm cười, cậu quay sang Karen:

- Có phải bạn tự làm lấy món bánh cà rốt không?

Cô gật đầu, trong lòng sung sướng vô cùng.

- Tớ rất thích kiểu bánh lẫn rau này. Có lẽ phải bảo mẹ tớ bắt chước cậu thôi. – Nói rồi cậu ta nhón một miếng bánh bỏ vào miệng và đi ra chỗ khác.

Karen và Annette bỏ tấm vải phủ ra cho đỡ vướng, cả bọn vẫn ngồi cạnh bàn ăn và nói chuyện rất vui vẻ. Cô Nesbitt giở bài ra bói cho mọi người. Cô nói về tương lai của Karen:

- Em có một ít trục trặc về các con số. – Karen gật gù bởi cô biết được thầy bói muốn nói tới con số nào. Cô Nesbitt lại tiếp: - Tuy thế, trong những tình thế hiểm nghèo ở em sẽ xuất hiện khả năng kỳ diệu.

Karen không gọi điện về nhà nhờ mẹ đến đón dù buổi tiệc diễn ra rất lâu và đã khá muộn. Cô và Annette nán lại để dọn dẹp bàn, chén đĩa. Hai cái đĩa to đựng bánh rán trống không.

- Bữa tiệc hôm nay thật vui vẻ, cô nhỉ, - Karen nói khi chào tạm biệt cô giáo.

- Cô rất thích những ngày hội hóa trang. Cám ơn em vì món bánh cà rốt rất ngon, lúc nãy cô phải tranh thủ ăn ngay từ đầu, nếu không, đi một vòng quay lại đã hết nhẵn rồi.

Karen vui vẻ ra về và khi đã ngồi yên trên xe, bố cô hỏi:

- Bữa tiệc thế nào hả con?

- Cũng được ạ, - cô đáp nhưng trong lòng thì biết chắc rằng nó tuyệt vời hơn nhiều so với từ “cũng được”. Cô nghĩ rằng may mà mình đã đi nhưng cô không nói cho bố biết điều ấy.

Có những điều mà người ta có thể giữ lại làm của riêng chứ, cô nghĩ và mỉm cười trong bóng tối khi nhớ lại mảnh vải trắng với bốn cái lỗ tròn, đĩa bánh cà rốt trống không và cậu bạnRoy trong bộ dạng một anh bù nhìn.

Người dịch: Nguyễn Lê Trang Đánh máy: Làm ebook: Sun1911
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.