Karen Số Nhọ

Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
X. TÌM KIẾM ĐỀ TÀI KHOA HỌC

❊ ❊ ❊

Nôen đang đến gần. Aldo chạy lòng vòng khắp nhà hỏi xem mọi người thích gì vào ngày lễ

Elaine nói rằng cô muốn có một cái xắc mà cô nhìn thấy trong cửa hàng thời trang, cô khong hề nghĩ rằng Aldo lại có đủ tiền để mua nhưng đó cũng là một cách hay để chuyển lời tới bố mẹ. Còn Karen thì không hề đợi chờ ngày nghỉ vì cô bị cấm nấu nướng cho đến khi hoàn thành xong báo cáo khoa học.

- Mẹ ơi con muốn làm một cái bánh ngọt thật lớn cho lễ giáng sinh.

- Không bánh ngọt, không bánh mì gì hết cho đến khi con làm xong bài tập khoa học của mình, - bà Sossi cương quyết.

- Mẹ ơi con xin mẹ, con chỉ làm một chiếc thôi, - cô năn nhỉ.

- Không là không.

Vì thế nên khi Aldo hỏi cô thích gì, Karen nói ngay:

- Chị muốn có một chủ đề khoa học, - rồi cô thở dài.

- Nhưng dù sao đến lúc đó cũng là quá muôn. Chị cần nó vào thứ bảy, trước ngày lễ nooen.

- Các bạn con làm về chủ đề gì hả Karen? – Bà Sossi hỏi trong bữa tối.

- Tất cả đều giữ bí mật mẹ ạ. Chẳng ai chịu tiết lộ cả.

- Năm ngoái bọn chị cũng thế. Chị còn nhớ lúc bị đứa bạn gạn hỏi, chị đã cáu và mắng nó. Có khi nhân viên CIA cũng chẳng giữ bí mật đến thế, - Elaine nói và cười.

- CIA là gì hả chị? – Karen hỏi.

- Đấy là trung tâm bồi dưỡng khả năng trinh sát và phá an của công an thành phố.

- Nếu chị đi ngủ có khi lại mơ đến ông tiên chỉ giúp cho đấy, - Aldo nói.

- Em chỉ đùa thôi, - Karen phàn nàn.

- Con Poughkeepside lại tha về một con chim nữa, - bà Sossi nói với chồng.

Aldo tuy không khóc nhưng cảm thấy bữa ăn mất ngon.

- Aldo biết không, chị có đọc một câu chuyện nói về những con vật biết báo ơn nuôi dưỡng cho chủ, vì thế nên hai con mèo của mình cũng muốn tặng quà giáng sinh cho chủ nó, - Elaine nói để làm Aldo bớt buồn.

- Món quà tốt nhất là chúng đừng có tặng thêm món quà nào nữa, - Aldo nói.

Ông Sossi chuyển sang chủ đề khác.

- Tuần này đến lượt ai quét lá rụng nhỉ?

Kể từ mùa thu đầu tiên dời nhà đến vùng nông thôn này, Elaine, Karen và Aldo phải thay phiên nhau thu gom lá rụng trước cổng. Chúng đã chán ngấy với công việc đó.

- Chẳng cần thiết đâu, bố ạ, - Elaine nói. – Quét xong lá lại rụng đầy ngay mà.

- Tại sao con không viết báo cáo về lá rụng hằng năm nhỉ, - bà Sossi quay sang Karen. Có vẻ như bài tập của cô luôn là vấn đề chính trong mọi cuộc nói chuyện.

Chuông điện thoại reo vang. Bà Collin lại muốn Karen đến trông Keith trong dịp lễ nô en sắp tới, cô hồi hộp nhìn bố mẹ

- Nếu ngày thứ bảy con không làm xong bài tập thì đừng nghĩ đến chuyện bước chân ra khỏi cửa, - bà Sossi cảnh báo, - Việc học hành phải luôn được ưu tiên hàng đầu.

Vì thế mặc dù ngày lễ giáng sinh đang đến gần nhưng cô vẫn cảm thấy không vui

Một buổi tối, cô đang xem cuốn “Khoa học cho tuổi trẻ”, thì bà mẹ bước vào, ghé mắt nhìn lướt qua trang sách, bà nói:

- Con làm về một trong những vấn đề nêu trong này không được à?

Karen ngẩng đầu lên:

- Nhưng quá muộn rồi mẹ ạ. Để chuẩn bị tốt một trong các đề mục trong này, phải mất ít nhất một đến hai tuần, - cô thở dài. – Mà bây giờ con chỉ muốn xuống bếp làm bánh thôi.

- Thôi được, chắc là việc nhìn ngắm và giở đi giở lại các trang sách không giúp ích gì cho con đâu. Thôi, con hãy đi làm món bánh mì nướng cho bữa trưa nay đi.

- Thật không hả mẹ? – Karen hỏi như reo. Đã hai tuần nay cô chưa được trổ tài nấu nướng, chỉ cần nghĩ sẽ được chui vào bếp nhào bột nặn bánh là cô thích thú lắm rồi. Cô luôn cảm thấy thoải mái khi nấu nướng, đặc biệt là làm bánh: nào là nặn, nào là ngửi bạnh rồi đưa bánh ra lò, thích thú ngắm nhín sản phẩm của mình và đợi chờ để nghe những lời khen ngợi, cuối cùng, đương nhiên là việc được thưởng thức chiếc bánh thơm ngậy, giòn xốp. Không còn nghi ngờ gì nữa, làm bánh chính là công việc cô yêu thích nhất, Karen nghĩ.

Aldo chạy vào khi Karen đang nhào bột:

- Như là trò ảo thuật vậy, chị nhỉ! Từ đống bột trắng, cuối cùng lại thành được chiếc bánh ngon lành

Karen cười, tay vẫn tiếp tục công việc

Đến lượt Elaine bước vào: “Ôi tuyệt quá!”, cô reo lên. “Tuy ở trường em học không giỏi nhưng chị dám cá là không một người bạn nào lại dám chê một đầu bếp như em

Trong khi chờ bánh chín, Karen trở lại với bài tập của mình. Việc làm bánh khiến cô thấy sảng khoái đến nỗi cô chẳng thấy ngại khi phải làm toán. Kể từ ngày hội hóa trang, Karen khỗng trở thành học trờ ngoan của cô Nesbitt,v à vì không muốn để cô thất vọng về mình, karen cố gắng hoàn thành mọi bài tập được giao.

Karen lại nghĩ về chiếc bánh mì, Aldo nói gì nhỉ? Làm bánh cũng giống trò ảo thuật ư? Mà khoa học lại là việc khám phá ra tất cả những điều gì con người biết, tất nhiên là cả về lĩnh vực ăn uống chứ.

- Tìm ra rồi! Tìm ra rồi! – Karen nhảy nhót quanh phòng.

- Ôi, không phải là một con chim chết chứ hả chị? - Aldo gào lên.

- Đâu nó đâu, - Ông Sossi nghe loáng thoáng đến chim chóc vội bật ngay dậy.

- Được rồi, để em vứt đi cho, - bà Sossi cũng chạy tới, trên tay là cái túi ni lông

- Thấy chưa, em cũng gào to không kém chị khi nhìn thấy xác chim đấy nhé, - Elaine cười thích thú.

Mọi người tập trung hết ở phòng Karen.

- Đâu nó đâu? – Ông Sossi hỏi.

- Chuyện gì hả bố mẹ? - Karen ngạc nhiên hỏi.

- Con chim, - Aldo nói

- Con chim nào cơ? – cô hỏi

- Con chim làm chị hét lên đó

- Con không hét, mà cũng chẳng có con chim nào ở đây cả.

- Có, bố có nghe thấy con hét lên là tìm ra rồi mà, - ông Sossi nói.

Karen cười sặc sụa: “ha..ha..Bố…mẹ ơi, con tìm ra thứ còn quan trọng hơn cả chim chết rất nhiều”, cô ngừng lại để cười. “ Ha…ha.. con đã tìm ra chủ đề cho buổi thảo luận khoa học sắp tới”.

Mọi người bây giờ mới biết là mình đã nhầm. Cả nhà cười vui vẻ, trừ Aldo, nó giận dỗi hỏi:

- Chị lại làm về hai con mèo nhà mình chứ gì?

- Sai bét, - Karen vừa trả lời vừa cười toe toét.

- Thế thì là cái gì?

Cô nhìn mọi người và đưa mắt xuống dưới cầu thang:

- Xuống đây, con sẽ chỉ cho.

Karen mở nắp lò nướng, giơ chiếc bánh chín vàng ruộm lên:

- Đây chính là chủ đề khoa học của con đấy.

- Bánh mì ư? - Aldo ngạc nhiên hỏi.

- Em thật ngốc. Em chính là người làm chị nảy ra ý kiến này đấy, à quên, nhờ cả mẹ nữa. Em chẳng nói rằng việc làm bánh cũng giống như một trò ảo thuật còn mẹ thì đã cho phép con được làm món bánh nướng cho bữa trưa nay. Con sẽ giảng giải về công việc ảo thuật đó trước lớp

- Hay đấy, - bà Sossi tán thành. – Sau đó con có thể cho các bạn nếm thử tác phẩm của mình.

- Chắc là chị sẽ được điểm cao cho mà xem, có khi còn hơn cả bài John Dark của em nữa ấy chứ.

- Đúng đấy, - Elaine thêm vào.

- Con lại sắp trở thành người dạy nấu ăn trên ti vi rồi hả, - ông Sossi nói và cả nhà lại cười vang

Người dịch: Nguyễn Lê Trang Đánh máy: Làm ebook: Sun1911
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.