Karen Số Nhọ

Karen Số Nhọ

Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
I. KAREN – CAREN – KARYN

❊ ❊ ❊

Karen Sossi thả mình ngồi phịch xuống giường mà lẩm nhẩm đọc lại bức thư trên tay

Bạn thân mến !

Đây là một lá thư không có kết thúc. Dễ hiểu hơn, bạn có thể xem bức thư này là như một trò chơi lý thú.

Hãy gửi một tấm thiếp tới người đầu tiên trong danh sách năm người ở dưới. Sau đó sao chép bức thư này và gửi tới năm bạn. Hãy bỏ tên của người đầu tiên đi rồi thêm tên mình xuống phía dưới cùng. Những bức thư này sẽ nối vào nhau như một chuỗi mắt xích (kể từ ngày 1 tháng 1 năm 1972 chuỗi mắt xích vẫn chưa bị đứt). Trong vòng mười tám ngày bạn sẽ nhận được 500 bưu thiếp từ khắp mọi miền trên thế giới. Còn nếu bạn không gửi thư đi thì chỉ sau ba ngày chuỗi mắt xích sẽ bị đứt. Và nếu tự ý làm vậy, bạn sẽ phải chịu đựng bảy năm trong đau khổ!”

Năm cái tên nằm ngay ngắn trên trang giấy, người thứ năm, người gửi thư cho Whitestone, một cô bạn gái học cùng lớp khi còn ở NY.

Mười tháng trước, khi gia đình Sossi chuyển tới New Jersey, bà giáo già đã viết địa chỉ của Karen lên bảng để những bạn khác vẫn có thể giữ liên lạc với cô. Chắc hẳn vì thế nên Holly mới biết mà gửi thư cho mình, cô thầm nghĩ.

Bây giờ, cộng thêm lá thư này, Karen đã có tới ba bức thư giống hệt nhau. Chúng được gửi tới từ hai cô bạn gái học cùng lớp, Gloia và Nina Crat.

Karen thở dài. Bây giờ là tối chủ nhật, tivi có hai chương trình rất hay nhưng bài tập còn chất đống trên bàn mặc dù cô vào học lớp tám có một tháng. Karen không biết làm thế nào hoàn thành mọi bài tập trên lớp. Cô phải quyết định ngay. Nên làm bài tập toán hay trả lời những bức thư kia ?

Karen rất thích viết thư. Cô đã có hơn chục bạn qua thư trên khắp mọi miền thế giới. Cô thường xuyên viết cho họ và viết rất dài rồi háo hức mong thư trả lời. Nhưng còn những lá thư mắt xích, rút kinh nghiệm lần trước, cô đã biết đó chỉ là một trò chơi vô ích. Cô cũng đã vài lần gửi thư đi và mong đợi kết quả, cuối cùng chẳng có gì xảy ra cả. Cô chẳng bao giờ nhận được quá hai cái thiếp mặc dù trong thư hứa rằng con số đó lên đến hàng trăm. Karen trở lại với những cuốn sách toán của mình. Trong bốn tuần học đầu, cô Nesbit chưa lần nào quên kiểm tra bài tập. Karen nhún vai và quyết định lờ bức thư kia đi, mặc kệ bảy năm xui xẻo. Với lại, nếu trong ba ngày cô có gửi đi mười tám bức thư, cô vẫn cứ phải mất thời giờ làm bài tập, vẫn cứ nhận những điểm xấu như thường

Cô lại lấy ra một mẩu giấy nháp và viết tên của mình ngay ngắn bên góc phải, “Karen Sossi”, cố thêm vào chữ K những vòng tròn uốn éo tức cười. Cô đã học ký rồi, lần này cô ký đẹp hơn những vẫn chưa ổn. Cô lại nghĩ tại sao tên mình không được đánh vần từ chữ C nhỉ. Caren Sossi nghe hay hơn lại có vẻ đặc biệt. Có bao nhiêu cách để đánh vần tên cô: Karyn, Karin, Caren, Caryn. Tại sao bố mẹ lại chọn cho mình cái cách nhàm chán nhất nhỉ? Cô lại cố viết những kiểu tên mới: Caren Sossi, Karyn Sossi, Carin Sossi.

Kara cũng là một cái tên đẹp đấy chứ, không nhàm chán ma cũng chẳng quá thô thiển. Trong lớp của Karen khi còn ở New Yord, có một cô bạn bị ba mẹ đặt cho cái tên Pocahontal Goldhrih. Thật tội nghiệp, Karen nhớ rằng cô ta là đứa chậm chạp, cũng giống như cái tên ngốc nghếch đó vậy. Cô chợt nghĩ có thể ngày mai Pocahotal sẽ nhận được bức thư mắt xích của mình.

Karen liếc vào mẩu giấy nháp, không để ý rằng nó hầu như đã kín đặc bởi những cái tên tưởng tượng của cô. Cô lại lấy ra một tờ giấy trắng và bắt đầu viết, “Karen Sossi “, quên mất không thêm vào chữ K những vòng tròn nghịch ngợm

Cô mở sách toán, trang 49, đọc đề bài. “Hãy vẽ đồ thị”.

- Ôi! – Karen rên rỉ, cô chán nản ném quyển sách giáo khoa về phía cửa.

- Oái, cái gì vừa bay qua đấy chị Karen? – Aldo, em trai cô hỏi. Nó tự ý chạy vào phòng mà không gõ cửa.

Karen nhìn đứa em rồi chợt nghĩ rằng tuyệt biết bao nếu cô chín tuổi. Hồi đó mọi việc quá nhàn hạ. Cô không có nhiều bài tập và đương nhiên không phải làm đồ thì. Đi học mà giống như đi chơi vậy.

Tao phải vẽ đồ thị nhưng lại quên không mua giấy ô ly, - cô nói.

- Có thể Elaine có đấy, - Aldo gợi ý và chạy sang phòng cô chị cả mười bốn tuổi.

- Sao em dám vào đây mà không gõ cửa hả! – Elaine gào lên.

Karen ngồi yên trên giường, chán nản nhìn theo Aldo.

Aldo quay trở lại.

- Rất tiếc. Chị ấy cũng không có, - nghĩ một lúc, Aldo lại nói – Chị có bạn nào cùng lớp gần nhà mình không, mình có thể mượn của họ.

- Không – Karen nói. Chẳng giống như Aldo và Elaine, cô chưa kết bạ với ai từ khi chuyển tới New Jessey.

- Em thử hỏi mẹ xem, có thể mẹ có sáng kiến đấy. – Nói rồi Aldo lao ra khỏi phòng.

- Karen vẫn ngồi yên không động đậy, nhìn chằm chằm vào mẩu giấy nháp. Sao mình lại có thể ngu ngốc như thế được nhỉ? Hôm thứ bảy cô Nesbitt cho làm đồ thị và còn dặn về nhà mua ngay giấy ô ly. Bây giờ thì không thể mua được rồi, làm gì còn cửa hàng nào mở cửa vòa giờ này nữa? Mình thật xui xẻo!

Aldo trở lại phòng:

- Mẹ nói là chị phải tự kẻ ô ly lấy thôi, - nó nói.

- Thật điên rồ mới làm vậy. Phải mất đến một tiếng đồng hồ là ít.

Aldo lại chạy ra khỏi phòng. Karen cố nhớ lại cảm giác khi còn là trẻ con và cố sức để nhảy nhót khắp nhà như thế. Nhưng cô không thể. Cô đã là đứa trẻ chín tuổi bốn năm trước. Bốn năm rồi!

Bây giờ thậm chí đi xuống phòng khách để nhờ mẹ viết giấy xin lỗi cô giáo vì chưa làm xong bài tập, cô còn thấy ngài ngại. À, mà mẹ có thể viết lý do gì nhỉ? Nói rằng họ đi chơi cả ngày chủ nhật, hay bịa ra rằng Karen bị bong gân cổ tay, hoặc con chó đã cắn nát tờ giấy ô ly? Cô giáo không thể biết được nhà mình nuôi cho hay không.

Bà Sossi bước vào, cửa vẫn mở nên bà không cần gõ

- Karen, tại sao con luôn để nước đến chân mới nhảy thế?

Vẫn chưa hết thời gian mà mẹ - Karen chống chế. – Từ bây giờ đến giờ ngủ còn những hai tiếng nữa. Con vẫn kịp làm bài tập và có thể xem cả ti vi.

- Nhưng con quá bất cẩn đấy, Karen - mẹ cô nói, - thế có còn bài tập nào không cần đến giấy ô ly không

- Không ạ.

- Bây giờ con định sẽ làm gì đây?

- Mẹ có thể viết giấy xin phép cho con được không? – Karen gợi ý.

- Karen, tuần trước mẹ đã phải viết hai bản rồi, bà Sossi nhắc lại. – Mẹ đã viết thư xin nghỉ giờ thể dục cho con vì con đánh mất áo bơi. Vài ngày sau đó mẹ lại phải viết thêm một tờ xin phép cô gia hạn bài vì con để quên sách ở tủ lớp và không làm kịp. Làm sao mà con có thể nhờ mẹ viết giấy xin phép mãi được?

- Chỉ một lần nữa thôi mà mẹ. – Karen năn nỉ. – Con hứa sẽ cẩn thận hơn.

- Đứa giấy đây, - bà Sossi miễn cưỡng nói.

Karen biết rằng mẹ không chỉ muốn nhắc lại những lần viết giấy xin phép trước mà còn muốn nhắc cô về hai bản cảnh cáo mà giáo viên gửi về tận nhà. Karen không biết làm sao nói cho bố mẹ hiểu rằng, chẳng môn học nào cô thấy quan trọng cả. Làm toán và học cách vẽ đồ thị để làm gì? Chưa bao giờ cô thấy công việc của bố mẹ cần đến báo cáo hay vẽ đồ thị cả.

Ông Sossi bước vào.

- Có chuyện gì thế, - ông hỏi

- Chuyện thường ngày ấy mà, - bà Sossi nói với tiếng thở dài.

- Bố ơi con muốn hỏi bố câu này, - Karen nói.

- Được, - Cứ hỏi đi.

- Bố chỉ cần nói cho con biết rằng đã bao giờ bố cần phải vẽ đồ thị chưa? Bố có cần phải làm nó ở cơ quan hay không? Đây là một bài tập vô ích. Hầu như tất cả môn học trên lớp đều là một sự lãng phí thời gian, trong đó vẽ đồ thị là tồi tệ nhất.

- Chờ một chút Karen, - Ông Sossi nói. – Thật là không công bằng. Đồ thị rất quan trọng.

- Bố thử nói xem đã bao giờ bố cần dùng đến đồ thị chưa?

- À, ờ…ờ… - ông Sossi cố gắng trả lời

- Bố thấy chưa? Con biết là bố chưa bao giờ dùng đến nó. Con dám cá là bố chưa lần nào cần viết một mẩu báo cáo nào cả, - Karen nói.

- Con muốn cá gì nào?

- Một cân kem, - Karen trả lời.

- Con thua rồi, - ông Sossi nói – Bố đã làm rất nhiều bài báo cáo. Khi bằng tuổi con bố phải làm đến hàng tá bài ấy chứ.

- Không kể khi còn ở trường học, con muốn nói là trong công việc cơ, - Karen la lên. –Thế là con thắng rồi nhé, bố nợ con một cân kem đấy.

Ông Sossi cười lớn là lấy tay nắn túi, tìm cách thay đổi tình thế.

- Dù sao thì điều đó cũng rèn cho mình một kỹ năng. Và con cũng cần biết cách đọc đồ thị chứ. Nó thường có trong báo chí mà.

- - Thật nhàm chán! – Karen thở dài, - không ích lợi bằng việc nấu nướng. – Nấu ăn là sở trường của cô, có những trưa cô làm món bánh nhân táo, cả nhà tranh nhau đánh sạch bách.

- Có lẽ con nên viết thư cho Julia Child hỏi xem đã bao giờ cô ta làm đồ thị chưa, - ông Sossi nói.

Karen chưa bỏ một buổi dạy nấu ăn nào trên ti vi của cô Julia Child.

- Bố không thể ăn đồ thị được, - Karen nói

Aldo lại chạy vào phòng Karen.

- Nhìn này! – cậu ta nói một cách hãnh diện và giơ tờ giấy lên. Aldo đã dùng thước kẻ để kẻ ô ly hai mặt giấy. Nhưng khoảng cách giữa các dòng lệch nhau và còn gồ ghề nữa

- Chị không thể dùng được mảnh giấy này, - Karen phàn nàn. – Nó xấu quá.

Khuôn mặt đang tươi vui của Aldo bỗng méo xẹo.

- con ngoan lắm vì đã cố giúp đỡ Karen, Aldo bé bỏng của mẹ ạ, - bà Sossi vừa nói vừa choàng tay qua vai cậu.

- Cảm ơn thiên thần Aldo của chị, - Karen nói.

- Thôi thế là đủ rồi đấy Karen. Mẹ nghĩ là con đã mệt rồi, - bà Sossi nói. – Lẽ ra con phải chuẩn bị đi ngủ từ lúc biết rằng không thể làm xong bài tập.

- Con muốn xem ti vi, - Karen nói.

- Không phải là tối nay. Mẹ muốn mười lăm phút nữa con phải tắt đèn.

Sau đó mọi người đi ra, chỉ còn Karen một mình trong phòng. Cô chợt thấy buồn kinh khủng. Chính cô cũng không biết lý do tại sao, vì chưa làm xong bài tập hay vì không xem được ti vi. Karen đang cố nghĩ xem cái gì đã làm cô buồn đến thế, và cô nhận ra đó là bởiAldo. Cô nhìn tờ giấy bắt chước giấy ô ly trên giường. Aldo thực sự rất tốt. Cô đã được nghe các bạn kể về cậu em nghịch ngợm của họ, cô nhận ra rằng mình thật hạnh phúc! Với Elaine thỉnh thoảng cô cũng cãi nhau nhưng với Aldo thì chưa bao giờ. Nó quá ngoan ngoãn và tốt bụng. Aldo là một đứa trẻ khác thường, cậu thực sự là thiên thần. Nhưng cũng có lúc cô thấy khó khăn khi phải sống gần một cậu em tuyệt vời đến như vậy, bởi vì cô thua quá xa sự hoàn hảo đó.

Karen xé nát tờ giấy của Aldo, rồi cầm lên ba bức thư và đọc lại. Mặc dù vẫn còn một ngày nữa, bởi vì cô nhận được hôm thứ bảy, nhưng chúng đã gây rắc rối cho cô. Tôi không phải là người mê tín, cô nói với bức thư khi xé chúng ra thành nhiều mảnh nhỏ. Vẫn chưa hả giận, cô lại xé tiếp thành những mảnh tí xíu. Nhưng ngay sau đó, một ý nghĩ chợt thoáng qua trong đầu: có lẽ vì nhận được những bức thư đó, cô phải chịu đựng ba lần bảy năm đau khổ . Hai mươi mốt năm! Ôi!

Trong lúc mặc váy ngủ, Karen quyết định ngày mai cô sẽ viết tên cô là Caren trong tất cả những tờ giấy kiểm tra. Có lẽ mọi việc sẽ bớt tồi tệ hơn với cái tên Caren chăng? Cô đã quá mệt mỏi vì cái tên Karen rồi.

Người dịch: Nguyễn Lê Trang Đánh máy: Làm ebook: Sun1911
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.