Karen Số Nhọ

Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
III. DẦU GỘI ĐẦU

❊ ❊ ❊

Hôm sau Karen dậy rất sớm. Chưa tỉnh ngủ hẳn, cô đã nhớ rằng hôm qua mình thật may mắn. Cô đã được giao việc trông trẻ và bây giờ cô đã giống như Elaine rồi.

Thật sự là rất khó tin rằng cô và Elaine chỉ cách nhau có mười tám tháng. Elaine là một học sinh giỏi mà chẳng cần phải cố gắng gì nhiều, cô có thể nhớ được bài ngay tại lớp, hiểu hết lý thuyết toán, chia được động từ tiếng Pháp, và luôn làm xong đúng giờ những bài kiểm tra mười lăm phút. Elaine thông minh, cô đạt được danh hiệu học sinh giởi một cách dễ dàng, thậm chí còn dư thời gian dành cho những điều cô cho là quan trọng: hình thức và bạn trai.

Trong những tháng học chuyển đến Woodside, Elaine đã tìm được bao nhiêu gia đình cần người trông trẻ vào các ngày nghỉ cuối tuần. Trông trẻ là công việc chẳng mấy khó khăn, và cô có thể tự kiếm tiền để mua mỹ phẩm, quần áo cho mình. Ông Sossi nói rằng những thứ đó giống như hàng rào che đậy bên ngoài vậy, nhưng Elaine chỉ trả lời rằng kiểu tóc của cô không đẹp và cô phải kiếm tiền trong một tuần để đi uốn tóc.

Những tuần trước Elaine luôn nhắc Karen: “Tại sao em chẳng quan tâm gì đến ngoại hình của mình thế? Sẽ chẳng có cậu con trai nào để ý đến em đâu nếu cứ cẩu thả như vậy. Điều duy nhất mà em có là dáng người đẹp. Em thật may mắn vì nấu ăn nhiều như thế mà không hề bị béo ra.”

- Làm sao người ta có thể béo lên vì nấu nướng được, - Karen nói. – chỉ khi nào ăn nhiều thôi.

- Chị biết rồi, - Elaine trả lời với tiếng thở dài. Hậu quả của việc cô em gái luôn làm những món bánh kem, bánh ga tô bơ có thể nhìn thấy rõ trên thân hình của Elaine. Karen chỉ làm thôi chứ cô không thích thưởng thức sản phẩm của mình. Cô luôn tìm ra những món ăn ngon, lạ nhưng rất ít khi ăn khi chúng đã được xào nấu xong xuôi. Elaine là nguwoif ăn hết phân nửa những cái bánh Karen làm trước khi đi ngủ.

- Em nên làm gì với mớ tóc của mình đi chứ, - Elaine nói với Karen.

- Tóc em có làm sao đâu?

- Có đấy, nó đã bị khô đi vì nắng. Em nên chọn loại dầu gội đầu thích hợp để làm nó mượt hơn. Nếu cứ để vậy, thật không thể tưởng tượng được sẽ ra sao khi em hai mươi tuổi.

Điều duy nhất mà Karen nghĩ đến là tóc của cô sẽ như thế nào khi cô hai mươi tuổi. Mười ba tuổi, cô khó mà có thể tưởng tượng được đến cái lúc mình “già” đến thế. Cái chính là trong lớp có một cậu bạn rất đáng yêu tên làRoy. Có thể, nếu trông cô xinh hơn, cậu ta sẽ để ý đến chăng.

- Những điều đấy chỉ có chị mới làm được thôi – Karen nói với Elaine. – Chị có tiền để mua dầu gội và những thứ mình thích. Có thể khi nào kiếm được tiền, em cũng sẽ chăm sóc mình hơn.

Nhưng thật sự Karen không nghĩ mình sẽ lãng phí tiền cho những thứ như vậy. Cô còn nhiều thứ quan trọng hơn như máy làm kem rồi bao nhiêu đồ nấu nướng trong siêu thị nữa. Ôi, hãy tưởng tượng xem, mình có thể tự tay làm những cái bánh spanghetti!

- Tất cả những điều chị nói chỉ tóm lại là em quá luộm thuộm, - Elaine nói.

Karen cố gắng lờ Elaine đi. Vẫn còn khối thứ quan trọng hơn nhiều so với hình thức bên ngoài. Nhưng thỉnh thoảng, khi không có ai trong phòng, cô cũng tự ngắm mình trong gương. Elaine đã nhận xét đúng về mớ tóc của cô. Nó khô, cứng và rối bù. Suốt mùa hè, hầu như ngày nào cô cũng bơi ở trường, nhưng chỉ trừ khi được nhắc nhở phải chấp hành đúng nội quy, Karen không bao giờ mang mũ bịt tóc. Cô không thích vì nó ép chặt hai tai cô lại. Còn Elaine không những luôn đội mũ bơi mà còn trùm kín khăn mỗi khi ngồi phơi nắng.

Sáng hôm nay khi mặc thử mặc diện vào. Karen trông như một người khác hoàn toàn. Cuối cùng thì cũng được trông trẻ, điều đó chứng tỏ mình đã lớn. Karen nghĩ, mình phải lịch sự khi bắt đầu công việc mới được.

Đang chải đầu, bỗng cô nhớ ra một bài báo trong đống tạp chí của mẹ. Cô giở nhanh qua trang dạy nấu súp rồi kỹ sảo nấu ăn, mắt cô chợt dừng lại ở bài “Trò ảo thuật của nước sốt mayonnaise”. Thực ra Karen thừa biết cách dùng: nếu đem trộn nó với pho mát ta sẽ được một món ăn ngon tuyệt vời, chẳng giống phó mát cũng chẳng giống nước sốt nhưng cô vẫn muốn biết thêm các kiểu nấu khác. Nhưng bài báo đó đã làm cô thất vọng, nó chỉ nói đến lịch sử ra đời của loại nước chấm này và tác dụng của nó ngoài việc nấu nướng. có một câu làm Karen chú ý “Đã có người dùng mayonnaise thay dầu gội đầu. Nhờ vào chất nhờn trong dầu ăn và trứng khiến cho tóc trở nên óng mượt hơn, rất tốt cho loại tóc khô, thiếu protein.”

Cả bữa ăn, Karen chỉ nghĩ đến bài báo đó. Cô chẳng thể có đủ tiên để mua dầu gội đầu (năm đô la kia cô đã trả mẹ gần hết), nhưng ở tủ lạnh có một chai mayonnaise rất đúng lúc, có lẽ nó sẽ có tác dụng giống như lời bài báo chăng? Sau khi dọn dẹp bàn ăn, cô mở tủ lạnh và lấy chai nước sốt ra. Thật may mắn vì chẳng có ai nhìn thấy, cô lên gác với cái chai giấu dưới tay áo. Đây là một cuộc thí nghiệm và mình nên giữ bí mật cho đến khi thành công hãy đem khoe.

Cô đã tưởng tượng ra cảnh Elaine nhìn thấy tóc mình và phải thốt lên: Ôi, sao tóc em bỗng dưng lại bóng thế. Nó trông đẹp lắm. Em dùng loại dầu gội nào vậy? Trông chị ấy như một nhà quảng cáo chuyên nghiệp vậy.

Karen đem chai nước sốt vào phòng tắm và mở ra. Mùi nước sốt bay lên mũi, ngon thật. Cô rất thích ăn trứng luộc dầm nước chấm này.

Cô lại nhớ là mình quên không mang thìa. Cũng may là miệng chai đủ rộng để thò tay vào. Cô lấy ra một vốc to. Cảm giác mát lạnh ở trên tóc, và cô tiếp tục thò vào khoắng cái lọ. Sau đó cô xoa hết lên tóc. Tóc cô rất dài, phải lấy đến lần thứ ba mới đủ. Nó cũng giống như xà phòng gội đầu thôi nhưng chỉ khác là không có bọt. Bây giờ một câu hỏi khác lại đến với cô: Phải để nó trên tóc trong bao lâu? Hình như bài báo nói là hai giờ thì phải.

Càng lâu càng tốt, cô tự nhủ. Cô rửa tay, đậy nắp lại và vào phòng mình. Karen vẫn nhớ rằng còn một bản báo cáo bằng tiếng anh và bài tập toán nhưng sáng thứ bảy không phải là lúc làm chúng. Nghĩ thế Karen quyết định lấy giấy bút viết cho những người bạn quen qua thư. Mùi nước sốt làm cô không thể tập trung được, da đầu cô bắt đầu ngứa ngáy. Karen lấy tay gãi nhẹ, tay bẩn đến nổi cô phải chạy vào phòng để rửa.

- Eo ôi, - Aldo là lên khi trông thấy Karen bước ra khỏi phòng tắm. – Chuyện gì xảy ra với chị vậy?

- Chị vừa cho dầu gội đầu lên tóc ấy mà, - chẳng việc gì phải nói cho nó biết dầu đó là gì, cô nghĩ.

- Đầu chị bốc mùi buồn cười lắm, - cậu em vẫn chưa buông tha. Nó đứng lại, vừa nhìn vừa hít. – Cái mùi này ngồ ngộ và nghe quen lắm. Hình như em có ngửi ở đâu rồi thì phải.

Karen vẫn chưa có ý định nói điều bí mật của mình ra, nhưng chưa kịp trốn vào phòng, Elaine đã nhìn thấy cô.

- Xin chào, - cô nói bằng tiếng Pháp với cô chị trên mình một lớp.

- Trời đất ơi! Chuyện gì xảy ra với em vậy?

- Chẳng có gì cả, - Karen nói – Thế chị không biết xà phòng gội đầu là gì à?

- Dầu gội đầu ư? Loại đó thật kinh khủng. Chị chưa hề nhìn thấy hãng xà phòng nào sản xuất ra loại xà phòng có mùi và màu như thế.

- Chị làm sao biết hết được – Karen nói – chị bảo rằng tóc em cần được chăm sóc bằng dầu gội đầu nên em mới để như vậy. Còn bây giờ nếu không có việc gì thì em về phòng đây.

- Mì ống trộn xà lách. Không hiểu tại sao dầu gội của em làm chị nghĩ đến mì ống trộn xà lách.

- Nó cũng hơi giống mùi súp khoai nữa – Aldo thêm vào.

- Nó lạ lắm – Elaine nói. – Nhìn em chị thấy muốn nôn. Nhưng khi nhắm mắt lại, miệng chị lại như đang muốn ăn cái gì đó.

- Chị thì lúc nào cũng đói- Karen nói rồi chạy vào phòng.

- Ô tại sao có chai nước sốt trong phòng tắm thế này? – Aldo nói.

- Nước sốt! – Elaine kêu lên. – Chị nhận ra mùi đó rồi. Mẹ ơi! Mẹ có biết cô con gái điên rồ của mje đã làm gì không? Nó làm đầu mình thành món sa lát!

Bà Sossi vội chạy lên.

- Con nói gì thế?

- Con của mẹ đã thành quả chuối rồi, - Elaine vửa nói vừa chỉ về phía phòng Karen.

- Không, chị ấy biến thành chai nước sốt, - Aldo nói, tay giơ giơ cái chai mayonnaise rỗng không.

Bà Sossi trông có vẻ rất khó xử.

- Chuyện gò xảy ra thế hả con gái? Con cần mẹ giúp chứ?

Mùi nước sốt bay khắp nơi.

- Con đang bận, - Karen nói rồi đóng cửa lại.

- Con hãy để mẹ cùng giải quyết công việc với – Bà Sossi vừa nói vửa mở cửa bước vào.

Cuối cùng thì thứ dầu gội đặc biệt ấy cũng được xả sạch, tóc Karen đã hết bốc mùi. Nhưng cô biết rằng cô sẽ không thể nào nuốt trôi món trứng gà hoặc khoai tây vài tuần sau đó. Bởi vì tóc cô đã từng có mùi y như vậy.

- Thế là còn may đây, - Elaine nói. – Chị cứ nghĩ rằng đổ ngần ấy nước sốt lên đầu tóc em sẽ phải tệ lắm cơ.

Một chút may mắn chăng, Karen nghĩ, nhưng cô chẳng nói lời nào. Nếu như không có công việc trông trẻ chờ đợi tối nay thì chắc cô phải buồn lắm. Để giải khuây, cô ngồi tính xem mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền. Elaine nói rằng sẽ được trả 1 đô la một giờ mà bà Collin muốn cô tới từ lúc 6.30 tối. Nếu họ đi xem phim, họ sẽ không trở về nhà trước 11 giờ, còn nếu đi thăm bạn bè có thể còn về muộn hơn, Karen lẩm nhẩm tính: 7.30 – 8.30 – 9.30 – 10.30 – 11. Thế là mình kiếm được 4 đô la và 50 xu. Không tồi đâu! Và nếu Collin cần người trông trẻ thường xuyên vào những ngày nghỉ, hàng tuần cô sẽ có từ 4.5 đến 5 đô la. Có khi họ muốn đi cả ngày thứ bảy nữa, như vậy là 9 đến 10 đô la một tuần,36 – 40 đô la một tháng.

Cô vốn ghét môn số học nhưng bây giờ lại nhẩm tính rất nhanh, lại còn cộng thêm cả số tiền nếu làm thêm thứ bảy nữa.

Đúng lúc cô đang định tính xem mình sẽ kiếm được bao nhiêu tiền trong một năm thì chuông điện thoại réo vang.

- Để chị nghe cho, - Elaine nói. –Có thể là của chị đấy.

Không phải. Người gọi điện muốn gặp Karen.

- Một người đàn ông, - Elaine thì thầm khi cô đưa máy cho Karen.

Cô chẳng phải thắc mắc lâu. Đầu dây là ông Collin, bố của đứa trẻ cô sẽ trông tối nay.

- Bà Collin định ăn tối ngoài nhà hàng. Hôm nay là sinh nhật bà ấy. Nhưng mấy người bạn muốn chuẩn bị một bữa tiệc ở nhà. Vì thế chú nhờ cháu trông em hộ ba mươi phút thôi.

- Chú không cần đến cháu nữa ạ? – Karen hỏi, nước mắt rơm rớm. Cô không thể tin được mình sẽ mất việc

- Ồ, có chứ, - Ông Collin nói, - Chú vẫn cần cháu đến, nhưng chú sẽ sắp xếp để bà Collin gọi điện cho cháu ngay khi vừa đến khách sạn. Lúc ấy cháu sẽ nói rằng cháu bị ốm, hoặc trúng gió chẳng hạn, - ông Collin gợi ý. – Sau đó mấy người bạn tới và khi bà Collin về sẽ có một bất ngờ.

- Vâng. Một bất ngờ, - có thêm vào với giọng bực tức.

- Chúng tôi chỉ đi trong vòng nửa tiếng thôi, - ông Collin nhắc lại trước khi bỏ máy.

Karen cố ngăn không cho nước mắt trào ra khi giải thích cho mọi người cái tin đáng thất vọng kia.

- Họ vẫn sẽ phải trả tiền công ba mươi phút, - Aldo cố an ủi chị.

ba mươi phút túc là 50 cent. Chao ôi, sao cô ghét môn số học đến thế. Chỉ mới vài phút trước đây, cô vừa tính số tiền thu được là hàng trăm đô la. Những quy tắc của đại số không xét đến mong muốn của con người và bữa tiệc bất ngờ của ông Collin. Năm mươi xu! Cô có thể làm gì với nó đây? Mua một gói giấy ô ly để kẻ đồ thị chăng?

Ông Sossi bước vào bếp và nghe được phần cuối của câu chuyện.

- Karen, - ông nói và quàng tay lên vai cô. – Con phải làm công việc khó khăn hơn nhiều so với việc dỗ một đứa trẻ hai tuổi đi ngủ.

- Chẳng có gì khó hơn việc dỗ đứa bé đi ngủ cả, - cả Aldo và Elaine cùng phản đối.

- Karen sắp trở thành diễn viên kịch đấy, - ông Sossi nói. – Nó phải thuyết phục được bà Collin rằng mình đang ốm, mặc dù đang rất khỏe mạnh. Việc đó khó đấy, nhưng bố chắc chắn là con sẽ diễn rất tốt.

- Em nên nói với giọng đứt quãng, - Elaine khuyên và bắt đầu cảm thấy tiếc vì những lần trông trẻ của cô đều không đặc biệt như lần này của Karen

- Chị hãy bảo bà ấy là chắc tại đồ ăn tối nay không hợp với mình, - Aldo nói.

- Không, - bà Sossi nói – Bà Collin sẽ nghĩ rằng mẹ nấu nướng quá dở. Hãy cứ bảo là con bị cảm.

Mọi người khuyên Karen như vậy.

- Thật chán vì màn kịch của con có quá ít khán giả, - ông Sossi tiếp tục.

Mọi người cười, và ngay đến cả Karen cũng thấy sự hài hước trong công việc mình sắp làm. Cô bắt đầu mong được đóng vai người ốm. Có thể lần sau họ vẫn còn cần cô tới trông trẻ. Nhưng nghĩ đến sự xui xẻo của mình, co đã chẳng thiết nhẩm tính tiền thù lao nữa.

Người dịch: Nguyễn Lê Trang Đánh máy: Làm ebook: Sun1911
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.