Karen Số Nhọ

Lượt đọc: 53 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VIII. NỖI KHỔ CỦA KAREN.

❊ ❊ ❊

Ngày lễ tạ ơn và điểm bài luận đến trùng một ngày. Cả Aldo và chị Elaine đều mang về khoe mẹ những bảng điểm A, riêng Aldo, bài luận vềJeanne d’Arc đứng đầu lớp, chỉ có Karen là chẳng có gì xứng đáng để được nhận quà. Cho dù cô có viết tên mình theo cách nào đi chăng nữa. Carin, Karyn hay Caren Sossi thì vẫn luôn bị điểm kém. Trên lớp giáo viên nào cũng gặp riêng cô để nhắc nhở, họ đều cho rằng kết quả đó chỉ là do cô chưa cố gắng, rồi ai cũng muốn thấy cô chăm chỉ hơn nhưng Karen vẫn khăng khăng là mình không đủ trí thông minh để tiến bộ, đương nhiên là cô chẳng có ý địn cố gắng.

- Karen, đây là buổi cuối cùng mẹ cho phép con đi trông trẻ đấy nhé. Chỉ đến khi nào kết quả học tập khả dĩ hơn con mới được tiếp tục, - bà Sossi luôn miệng nói với Karen câu ấy trước khi cô đến nhà bà Collin.

Bây giờ trông trẻ đã trở thành công việc thường xuyên của Karen mỗi khi gia đình Collin có việc bận, và và Sossi cho rằng điều đó đã chiếm quá nhiều thời gian học của cô, Tuy lúc đi có đem theo sách nhưng chỉ là thừa vì không bao giờ cô giở ra học, với lại khi ở nhà cũng vậy thôi, cô sẽ chẳng làm bào tập bởi vì với cô chuyện học trên lớp đã quá chán và mệt rồi.

Đến nhà bà Collin, Karen rũ bỏ mọi suy nghĩ về việc học tập. Việc trông Keith làm cô bận không ngơi tay lúc nào, ngay cả khi nó ngủ cô cũng phải giữ thật cẩn thận, không để có bất cứ tiếng động nào. Cô càng ngày càng thấy thích thú với công việc này, đương nhiên rồi, bởi vì đó cũng là một cách kiếm tiền và lại được trông một em nhỏ đáng yêu như vậy. Ở nhà, bố mẹ và chị Elaine chỉ thấy mắng và phê phán thôi, còn ở đây, vào những lúc như thế này, cô là người lớn tuổi nhất, chẳng ai mắng mỏ gì được.

Ngay từ ngày đầu nhận trông trẻ, cô đã thấy rằng Keith là một em bé đáng yêu hết sức, tuy khá nghịch ngợm và làm cô bận bịu nhưng Karen vẫn thích nghe những câu nói ngộ nghĩnh từ cái miệng xinh xắn ấy. Và hình như Keith cũng rất thích cô, cứ mỗi lần đến là em lại học thêm được vài từ mới. Keith học cách phát âm tên của cô và suốt ngày réo ầm ỹ: “Karrrren”.

- Cô vừa cho em vào nôi xong. – bà Collin nói. – Trưa nay nó thức nên giờ phải ngủ bù.

Karen thấy thất vọng bởi vì cô thích nhất là được chơi với Keith trước khi nó đi ngủ. Nhưng giấc ngủ là rất quan trọng cho sự phát triển của trẻ em, cô tự nhủ, đành để lần sau, nếu mẹ cho phép.

Ông bà Collin đi, Karen mới phát hiện trong bếp bà Collin có rất nhiều sách dạy nấu ăn và có thể đây sẽ là lần cuối cùng cô được đến đây, phải cố chép mấy món mới được. Nghĩ vậy, cô đi vào bếp giở sách ra nhưng chưa được trang nào đã nghe thấy tiếng của Keith trên phòng. Có thể nó đang ngủ mơ chăng, Karen đoán, chắc đó là một giấc mơ đẹp nên cậu ta mới cười vui thế.

Karen lật tiếp trang sau, đọc rồi lật lại. Trong lúc đó tiếng cười của Keith càng to hơn. Hình như nó giống tiếng của Aldo đang thích thú chơi trò gì vậy. Karen tự hỏi không hiểu cái gì làm Keith buồn cười đến thế.

Cô rón rén lên cầu thang, sợ làm Keith thức nếu như em đang ngủ, hoặc đang chơi trò gì đó trong nôi. Đèn cầu thang vẫn để sáng và cửa phòng Keith mở. Karen đột nhiên cảm thấy ngứa mũi và cô cố nín không hắt hơi để khỏi làm Keith giật mình. Cô nhịn được một chốc rồi nhưng rồi không thể kìm được bởi một thứ bột thơm bay đến mũi, chui cả vào họng. Qua cảnh cửa, cô nhìn thấy Keith đang đứng trong nôi. Cả căn phòng bị bao phủ bởi màu trắng xóa. Karen ho. Chẳng lẽ cái gì đang cháy ư? Cô lo lắng chyaj vào bật công tắc đèn.

Keith hơi nheo mắt vì ánh sáng đèn, còn Karen cảm thấy chẳng có vẻ gì là cháy cả, nhiệt độ bình thường, căn phòng không nóng nhưng lại bị bao phủ bởi một lớp bột trắng xóa.

- karrrren, - Keith reo lên vui mừng rồi giơ cái hộp trong tay ra, - Karrrren.

Karen nhìn thấy, cô chạy đến và lại hắt xì. Hóa ra đó là cái hộp bột phấn rôm, chắc bà Collin để quên nó trên bàn, gần với Keith. Cô vội lao ra mở cửa sổ cho bụi bay bớt và không khí dễ thở hơn.

- Ôi, Keith, em làm gì thế?

- Sức mạnh của Keif, - cậu nói, quên mất cách phát âm tên chuẩn của mình bởi đang rất hãnh diện với phát hiện mới đó.

Karen nhìn Keith và tự hỏi không hiểu nên khóc hay cười đây. Bây giờ thì không chỉ nôi mà cả sàn nhà, cả bề mặt những đồ dùng trong phòng đều như được khoác áo trắng, thậm chí đầu cậu ta cũng đầy bột, cứ như một cụ già tóc bạc vậy.

- Sức mạnh của Keif, - cậu lại tiếp tục.

- Nỗi khổ của Karen, - vừa nói cô vừa nhìn xung qunah để quyết định nên làm gì trước. Không thể tin được cái hộp bé tí xíu ấy lại chứa được nhiều bột đến vậy.

- Mẹ em để máy hút bụi ở đâu?

Keith cười. Có thể là cậu ta hiểu câu hỏi của cô nhưng cũng có thể là không, chẳng gì chắc chắn được với một đứa trẻ hai tuổi cả. Karen vẫn để Keith ngồi trong nôi thích thú vẩy vẩy cái hộp rỗng không để đi tìm máy hút bụi. Nó nằm ngay ở sau cánh cửa phòng toilet.

Trong khi đang dọn dẹp, cô cảm thấy gió thổi hơi lạnh nhưng không thể đóng cửa sổ vì bột vẫn còn rất nhiều trong không khí. Cô đành kiếm tạm một chiếc áo khoác mặc cho Keith, rồi cố hết sức phủi lớp bột bám trên đầu cậu, có lẽ phải gội đầu cho Keith thôi, cô nghĩ.

- Sức mạnh của Keif, - lần này giọng nói có vẻ không hăng hái như lần đầu.

- Nỗi khổ của Karen, - cô cố tình nhắc lại câu lúc nãy, tay vẫn đưa đi đưa lại cái máy hút bụi. Cô bế Keith ra để rũ sạch đệm trong nôi rồi lại đặt cậu ta vào.

- Sức mạnh của Keif, - Keith nói, giụi giụi mắt.

- Nỗi khổ của Karen, - cô đùa lại, và khi trông thấy một chỗ bẩn bỏ sót, cô đưa máy hút đến, chẳng may nó va mạnh vào thành nôi. Karen ngó vào xem Keith phản ứng ra sao, cậu ta đang nằm ngáp, mắt nhắm tịt.

- Đừng ngủ, chị còn phải gội đầu cho em nữa mà.

Keith lại ngáp và khẽ nói: “Sức mạnh của Keith”. Đó là câu nói cuối cùng trong ngày, cậu đã ngủ. Máy hút bụi vẫn chạy nhưng Karen bỗng thấy buồn ngủ díp mắt. Cô tắt máy, khép hờ cửa sổ lại. Tuy mùi phấn vẫn còn nhưng đã đỡ hơn và không còn đủ để làm cô hắt hơi nữa. Lúc Karen tắt đèn đi cất máy đã là mười giờ kém. Cô đã mất hơn một tiếng dọn dẹp căn phòng đầy phấn rôm đó.

Mệt mỏi, cô ngồi xuống salon phòng khách và khi mở mắt ra, bà Collin đang đứng trước mặt: “Ôi, cháu xin lỗi. Cháu ngủ quên mất”.

- Không sao. Chắc hôm nay cháu mệt lắm hả, với lại Keith cũng đã ngủ rồi.

- Vâng, nhưng lẽ ra cháu không được ngủ thiếp đi như vậy. Cháu xin lỗi cô chú.

Karen nhận tiền bà Collin đưa.

- A, cháu quên mất, - cô nói khi đã ra đến cửa, - Keith đang khoác áo rét, tẹo nữa cô có thể cởi ra cho em.

- Áo rét ư? Để làm gì? -bà Collin ngạc nhiên hỏi.

- Vâng, vì trong phòng hơi có gió lạnh ạ.

- Gió lạnh à?

- Vâng, cháu phải mở cửa sổ để làm sạch không khí.

- Không khí?, - bà Collin ngạc nhiên hết sức.

- Vâng ạ, - Karen nói, - sức mạnh của Keith và nổi khổ của cháu.

Trông thấy vẻ mặt ngơ ngác của bà Collin, Karen tiếp.

- Em nó nghịch hộp phấn rôm.

- Ôi, không, cô lại để quên cái hộp trong tầm tay với của Keith à?

- Vâng, - Karen vừa nói vừa gật đầu.

- Đây là lần thứ hai. Chắc căn phòng bẩn lắm hả?

- Cảm ơn cháu nhé.

Ông Collin tiễn Karen về.

- Cảm ơn cháu, Keith tuy rất nghịch nhưng cô chú vẫn thấy an tâm khi giao nó cho cháu.

Karen nhớ lại lời mẹ trước lúc đi nhưng không muốn nói cho ông Collin biết rằng có thể cô sẽ không được phép đến trông Keith nữa, nên thay vì nói “Cảm ơn chú. Cháu cũng yêu em Keith lắm ạ”, thì cô lại yên lặng.

Ông Collin lại cười lớn:

- Keith có vẻ thích cháu lắm đấy.

Ôi niềm vui của tôi, Karen nghĩ khi lên giường đi ngủ, cậu con trai duy nhất thích tôi lại là một đứa trẻ hai tuổi.

Người dịch: Nguyễn Lê Trang Đánh máy: Làm ebook: Sun1911
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.