Có thư từ ông nội Agata Seiji.
Cháu có khỏe không? Từ khi Junsei đi Ý, ông yếu đi nhiều, và chứng hay quên thì ngày càng tệ. Viết thư thế này cũng là một cách để ông khỏi bị lẩn thẩn.
Dạo này, đi xa cũng trở nên khó nhọc, vì thế mà vẽ tranh chẳng tiến triển, công việc bị đình trệ. Mặc dù vậy, ông lại chơi nhiều với hội họa sĩ hơn, phải đảm trách việc điều hành vớ vẩn của tập thể. Thôi thì vì thứ tự tuổi tác nên ông phải nhận chứ chẳng còn cách nào, giờ ông chán ngấy hội họp rồi.
Ở đất nước này, chính phủ và giới họa sĩ giống hệt nhau ở chỗ không tài nào thống nhất được ý kiến. Lấy một khoản ngân sách thôi mà tiêu tốn bao nhiêu ngày vì thế này thế kia.
Bà Kinue dạo này ốm liệt giường nên ông cũng hạn chế ra ngoài, nhưng ông vẫn trộm nghĩ có khi làm một chuyến phiêu lưu cuối cùng khi cháu vẫn còn đang ở Ý. Ông muốn được thư thả ngắm lại lần nữa những bức tranh thời Phục hưng mà mình yêu thích từ lâu. Hồi trẻ ông đã từng đi khắp các bảo tàng mỹ thuật ở Ý vài lần rồi, nhưng biết đâu khi có tuổi cách nhìn sẽ khác. Ông chưa lên lịch trình gì cả nhưng hội họa sĩ có kế hoạch làm buổi giao lưu với hội đồng nghiệp ở châu Âu, nếu sức khỏe cho phép ông cũng muốn nhân thể ghé qua đó.
Giá Seiga đi cùng ông... nhưng với tính cách như vậy thì chắc chắn bố cháu sẽ chẳng chịu chi tiền cho chuyến đi này, hào hứng lại càng không, thể nào cũng bảo ông “đừng có tự ý đi” cho xem. Vậy nên ông sẽ đi một mình thôi. Hồi trẻ ông đã đi khắp thế giới rồi nên năm tới dù đã sang tuổi bảy lăm thì đi Ý cũng không thành vấn đề. Ông sẽ thử ghi lại thành phố Firenze lên vải vẽ.
Mà công việc phục chế của cháu có thuận lợi không? Trong lá thư trước, cháu viết là đang phục chế bức tranh tường từ thế kỷ 15. Điều đó thực sự rất tuyệt vời. Truyền quá khứ đến tương lai, ông nghĩ đó là một công việc rất đáng nể. Việc cháu được tín nhiệm chọn làm công việc ấy khiến ông tự hào hơn cả thằng con trai giàu có. Từ châu Á xa xôi này, ông chúc cháu vững vàng tiến bước trên con đường ấy, không cần vội vàng đâu.
Thời tiết đang lạnh dần. Mong cháu giữ gìn sức khỏe, bởi sức khỏe là tài sản quý giá nhất của tuổi trẻ.
Chào cháu.
Ngày 15 tháng Chín
Agata Seiji
Gửi đến Agata Junsei
Tôi lấy từ trong ngăn kéo lá thư đã đọc đi đọc lại nhiều lần đưa cho Memi đang nằm trên giường. Đọc xong, Memi mỉm cười nói: “Em tưởng tượng ra được ông nội Junsei là người thế nào rồi.” Rồi chúng tôi làm tình lần nữa.
Không khí mùa thu theo làn gió đêm ùa vào phòng qua cửa sổ để mở. Mỗi lần hít thở, lồng ngực tôi lại đau nhói, gương mặt say ngủ của Memi nằm bên cạnh trông thật đáng yêu. Dù đã làm tình cuồng nhiệt nhiều lần nhưng Memi vẫn mè nheo là chưa đủ, cuối cùng mệt quá nên nàng ngủ luôn. Suối tóc đen dài chảy qua má Memi nhẹ nhàng che lấp khuôn mặt nàng. Tôi với tay ra, định hôn lên gương mặt say ngủ ấy thì Memi mở mắt.
“Em vẫn thức à?”
“Em vừa mơ.”
“Mơ gì vậy?”
“Mơ thấy Junsei bỏ đi đâu đó.”
“Giấc mơ tiên tri à.”
Sau một giây yên lặng, Memi mở to mắt bảo “anh nói gì vậy” rồi vòng tay siết cổ tôi thật mạnh.
Nàng níu thật chặt và không định bỏ ra. Vừa ngái ngủ, Memi vừa hôn tôi như một con chó nhỏ. Ướt má, tôi bất giác quay mặt đi.
Cứ thế, Memi trèo lên người tôi, dùng hai tay ghì chặt vai tôi xuống. Nàng ngồi lên dương vật tôi, bắt đầu chuyển động chậm rãi. Phần thịt mềm mại ở mông nàng kích thích tôi.
“Nếu làm thì phải đeo bao đã.”
Memi phớt lờ giọng tôi, tiếp tục lắc hông. Tôi cảm nhận được nơi đó của nàng. Nó đã ở trong trạng thái sẵn sàng đón nhận tôi. Chỗ đó của tôi khẽ dựng lên. Nó đã chọn góc và sắp bị nuốt vào trong.
“Không được! Nếu không đeo bao thì anh không làm được đâu!”
Tôi nói rõ ràng. Tôi nhận ra Memi vẫn đang trong mơ.
“Chúng ta sẽ có em bé mất!”
Tôi ngạc nhiên khi nghe giọng nói của mình. Lúc đó, tiếng hét đen đặc từ đáy sâu ký ức vọng lại. Đó không phải giọng tôi. Là giọng của Aoi. Giọng nói mà tôi đã nghe trong mơ không biết bao nhiêu lần. Tiếng khóc than của Aoi.
Giây phút đầu dương vật chuẩn bị lún vào hõm sâu, tôi vội vã rút hông ra, dùng hết sức để xoay người rời khỏi Memi. Mất đà, Memi cứ thế ngã ngửa ra giường.
“Anh không cần phải lo mà.”
Vừa ngồi dậy Memi vừa nói.
“Không cần lo cái gì.”
“Thì anh vừa ra nhiều thế rồi còn gì. Giờ nó rỗng rồi.”
“Đừng nói linh tinh!”
Memi lùi lại, ngạc nhiên. Chưa bao giờ nàng thấy tôi giận dữ đến mức này. Bản thân tôi lâu lắm mới gào to nên nhịp tim cứ đập liên hồi mãi không trở lại được bình thường. Màng nhĩ tôi căng ra, như bị ức chế, báo hiệu rằng bên trong hộp sọ, máu đang bắt đầu chảy dữ dội. Như thể có một cái trống lớn đang đập uỳnh uỳnh trong đầu tôi.
Gương mặt nức nở của Aoi không bao giờ biến mất. Gương mặt ấy lẫn với gương mặt của Memi, khiến ngực tôi càng thêm đau nhói. Đó là ký ức tôi không bao giờ muốn nhớ lại.
Tôi và Aoi đã nhiều lần hợp rồi tan. Trong những lần lặp lại ấy đã có sai sót, đã có những giây phút bất cẩn. Vì sự việc kia mà chúng tôi chia tay nhau nhưng trên thực tế lại khiến chúng tôi thực sự gắn kết. Dù không bao giờ có thể trở lại làm người yêu nhưng chúng tôi cùng chung một số phận phải mang theo suốt cả cuộc đời. Thế chỗ cho hai con người đã từng chia tay...
“Anh sao thế?”
Memi nhìn tôi. Tôi nhẹ nhàng kéo nàng lại gần. Memi ngoan ngoãn nằm yên trong vòng tay tôi. Tôi không muốn bị nàng phát hiện. Tôi phải nhanh chóng thoát khỏi quá khứ xa xôi ấy.
Vẫn ôm chặt Memi, tôi xoay một vòng. Lần này đến lượt tôi ở trên, tôi hôn lên đôi môi xinh xắn màu hồng nhạt của nàng. Đôi môi mím chặt, chúm chím như một nụ hoa. Tôi ngoan cố hôn lên nụ hoa ấy như để tự khích lệ mình.
“Anh không cần cố đâu.”
Sau khi mím chặt môi lần nữa, Memi nói nhanh.
“Anh đâu có cố.”
Tôi nói rồi từ từ áp mình lên cơ thể Memi. Tay Memi vươn ra ôm lấy má tôi. Lần này đến lượt đôi môi của nàng hút lấy môi tôi. Chúng tôi hôn nhau thật lâu. Hút lấy rồi lại buông ra, hút lấy rồi lại buông ra...
Sau khi làm tình thêm một lần nữa, Memi để nguyên mình trần ra đứng ở cửa sổ. Nhìn Memi từ đằng sau lúc nàng ngước lên nhìn bầu trời đêm trông thật đẹp. Ở nàng chẳng hề có sự xấu hổ. Nàng chẳng định che đậy thứ gì hết.
Mà vốn từ đầu chúng tôi chỉ làm tình trong ánh sáng. Khác với Aoi nhất định phải là trong bóng tối. Không phải Memi tự hào với tỷ lệ cơ thể hoàn hảo do pha dòng máu Ý. Vì không chỉ cơ thể, nàng còn luôn luôn phô bày cả tâm hồn.
“Em định đi gặp bố.”
Tôi nhổm dậy để nhìn Memi. Ánh đèn chiếu vào mắt nàng khiến đôi đồng tử hơi ánh lên.
“Em sẽ đến Milano à?”
“Vâng.”
“Cuối cùng em cũng quyết tâm rồi nhỉ.”
“Đúng vậy. Để phá vỡ được tâm trạng bế tắc này trước hết cứ phải có hành động gì đó đã.”
“Ồ?” Tôi bất giác thốt lên. Memi xoay lưng về phía tôi.
“Anh đi cùng em đến Milano chứ?”
Tôi xuống khỏi giường, đi tới bên Memi, ngắm nhìn khuôn mặt nghiêng của nàng. Tôi thấy trong đôi mắt tối đen đâu đó có ánh sáng. Làn gió thu dịu dàng mà quyết đoán, tạt mạnh vào má tôi.
“Ừ, không sao đâu.” Tôi khẽ thì thầm.
“Em xin lỗi, nhưng em không tự tin đi một mình.”
“Không sao, anh đi với em.”
Tôi nhắc lại lần nữa. Memi ôm siết lấy tôi.
“Nếu ông ấy vẫn còn sống thì em nên gặp. Như mẹ anh ấy, bà đã chết rồi nên dù có muốn cũng không gặp được... Gặp rồi, biết đâu em lại tha thứ được cho ông ấy. Em đã đến đây rồi, nếu không gặp thì cả đời sẽ hối hận đấy.”
Người Memi bắt đầu lạnh. Những nhịp đập từ ngực nàng đang truyền tới ngực tôi.
“Junsei vẫn còn có ký ức về mẹ sao?”
Giọng Memi mơn trớn tai tôi. Tôi lắc đầu.
“Bà ấy mất ngay sau khi anh được sinh ra. Anh chỉ biết bà qua ảnh, nhưng bà không giống anh lắm. Anh giống bố. Thế lại may. Vì làm sao anh có thể chịu nổi khi mỗi lần nhìn gương mặt mình là lại kiếm tìm hình bóng mẹ.”
Memi kéo tay tôi quay lại giường. Chúng tôi chui vào chăn, nàng ôm tôi từ phía sau. Hai đứa ngủ úp thìa như vậy.
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi cuộc điện thoại từ xưởng phục chế. Đó là cuộc gọi từ tay thợ phục chế kỳ cựu đóng vai trò thư ký của xưởng, thông báo rằng bức tranh của Francesco Cozza mà tôi đang phục chế gần một tháng nay đã bị ai đó xé rách. Tôi vội mặc quần áo, bỏ lại Memi còn đang ngái ngủ, nhanh tay vơ tạm những thứ cần thiết rồi lao ra khỏi căn hộ.
Tôi đến xưởng thì thấy đám sinh viên thực tập đang bu quanh bức tranh. Tôi chen vào giữa. Bức tranh bị rạch bằng vật nhọn một cách không thương tiếc thành một chữ X lớn. Tôi bàng hoàng, không thốt ra nổi từ nào. Bức tranh chỉ còn vài ngày nữa là hoàn thành. Tôi chưa thể hiểu được ngay chuyện gì đã xảy ra.
Chắc chắn xưởng sẽ không tránh được trách nhiệm vì đã làm hỏng một tác phẩm mang tính lịch sử. Điều này cũng ảnh hưởng tới uy tín của cô giáo.
Takanashi đến. Thấy tôi cúi gằm mặt không nói gì, hắn hỏi đám sinh viên thực tập đầu đuôi câu chuyện rồi thốt lên vẻ cường điệu: “Chuyện gì thế này”. Takanashi nhíu mày, hắn càng ra vẻ lo lắng bao nhiêu, những nghi ngờ trong tôi càng dấy lên bấy nhiêu.
“Ai đã làm điều này...”
Cách nói của Takanashi nghe đầy vẻ giả tạo.
“Sáng nay khi tôi đến thì đã thấy vậy rồi.”
Tay thợ phục chế - người đầu tiên phát hiện ra giải thích.
“Còn những thứ khác?”
“Tôi chưa xem xét kỹ nhưng không thấy dấu hiệu lục lọi, cũng không có bức tranh nào bị lấy cắp. Bức tranh của Perugino mà cô giáo đang làm vẫn nguyên vẹn...”
“Nghĩa là sao? Tại sao chỉ mỗi bức tranh này là mục tiêu?”
Takanashi nói, nhằm vào tôi. Tôi nuốt nước bọt, cố gắng lấy lại bình tĩnh.
“Liệu có phải trò của kẻ ghét tôi không nhỉ?”
Tôi nói nhỏ, mắt không nhìn Takanashi mà nhìn bức tranh của Cozza.
“Ghét thôi mà làm chuyện này sao? Đầu óc của kẻ đó có vấn đề hoặc kẻ đó phải cực kỳ căm ghét cậu.”
Suýt nữa thì tôi hét lên “Chẳng phải anh làm sao” nhưng thay vì nói ra, tôi biến câu nói đó thành tiếng thở dài, đẩy ra ngoài cơ thể.
Tiếp theo, tới lượt Angelo xuất hiện. Sau sự việc hôm trước, chúng tôi không mấy khi nói chuyện. Không phải là tôi tránh cậu ta mà chính cậu ta tránh mặt tôi. Angelo cũng tỏ ra bất ngờ trước bức tranh bị rạch nhưng lập tức né tránh ánh nhìn của tôi. Cái kiểu lẩn tránh đó thật đáng nghi. Rất có thể Angelo và Takanashi cùng nhau làm trò này. Một khi mối nghi ngờ đã nhen lên thì sẽ không bao giờ có điểm dừng.
Sau khi cô giáo tới, tôi được gọi lên phòng làm việc trên gác mái. Khi chỉ còn hai người, cô giáo hỏi tôi nghĩ sao. Tôi hiểu là cô đang hỏi tôi nghĩ ai là thủ phạm. Lời đã lên đến họng nhưng tôi cố kìm nén không nói ra tên Takanashi và Angelo.
“Gay go quá. Nếu là do trộm thì vẫn còn có thể lấy lý do này kia với phía Hiệp hội. Cô không muốn tin nhưng nếu đây là hành vi của người trong nội bộ thì cả xưởng sẽ bị mất tín nhiệm. Mà cũng không giấu được nữa. Thực tế thì bức tranh của Cozza đã bị rạch.”
Tôi cảm nhận được sự bối rối của cô. Hiếm khi cô xúc động như vậy.
“Sẽ thế nào ạ?”
Tôi hỏi.
“Cô không biết nhưng cô nghĩ sẽ rắc rối đấy. Trước hết phải báo cảnh sát, phải coi đây là một vụ án. Chuyện thế này thì không thể giấu được. Có lẽ đó cũng là chủ đích của thủ phạm.”
Buổi chiều, cảnh sát bắt đầu điều tra. Người đầu tiên phát hiện vụ việc và người cuối cùng ở lại xưởng hôm qua đều bị lấy lời khai. Đương nhiên, cảnh sát hỏi tôi nhiều nhất. Tôi bị hỏi có nhớ mình gây thù oán với ai trong xưởng không, có nghĩ ai là người làm việc này không.
Chủ nhân bức tranh và người của Hiệp hội phục chế lần lượt tới, thảo luận với cô giáo hướng tiếp theo. Nhưng chừng đó chưa đủ để kết thúc ngày hôm ấy. Hẳn nhiên, đây là vụ án lâu lắm mới xảy ra ở thành phố Firenze-chẳng-có-việc-gì-đáng-nói-này nên không đời nào báo chí và ti vi chịu bỏ qua. Phóng viên và người ở đài truyền hình cũng mò đến đánh hơi.
Báo chí hôm sau đưa tin rộng rãi với nhan đề “Bi kịch của Francesco Cozza” được đăng tải, thậm chí ảnh của cô giáo còn bị đưa lên trang nhất.
Có tay phóng viên với trí tưởng tượng phong phú còn đưa ra giả thiết thủ phạm là người trong xưởng. Tuy tên của tôi, Takanashi và Angelo không xuất hiện nhưng bài báo đăng tải chi tiết mối quan hệ đã được điều tra kỹ càng giữa những người trong xưởng nên bất kể người nào trong xưởng đọc cũng biết là đang ám chỉ ai.
Một bài báo khác thậm chí còn đưa lên cả những mối quan hệ nam nữ của cô giáo trong quá khứ.
Rốt cuộc là tôi không còn được phục chế bức tranh của Cozza. Ngay sau khi cảnh sát giám định xong, việc phục chế bức tranh bị rạch được chuyển giao cho một xưởng khác. Tiếng tăm mà cô giáo đã gây dựng đến nay bị hủy hoại chẳng kém gì bức tranh. Cô suy sụp hiếm thấy, ít nói hẳn đi.
Vì không thể nghi ngờ người khác, cô không giấu nổi sự bối rối trước giả thiết thủ phạm là người trong xưởng mà thỉnh thoảng báo chí lại đưa, những ngày sau đó cô luôn ở trạng thái thần kinh căng thẳng. Nhưng cũng vì là người mạnh mẽ nên cô không để lộ chút yếu đuối nào ra trước đám học trò.
Cô giáo cố gắng hoàn thành công việc hằng ngày, mặc cho điều tiếng bên ngoài. Những người biết rõ về con người cô thậm chí còn giới thiệu nhiều việc hơn trước vì nghĩ rằng không thể để phí phạm tài năng của cô, nhờ vậy mà xưởng không bị ảnh hưởng lớn về tài chính. Tình bằng hữu của người Ý luôn cứu vớt tôi.
Vài ngày sau, khi tôi đang sửa soạn ra về thì Angelo sợ sệt đứng chắn trước mặt tôi. Cậu ta lẩm bẩm đại ý chắc là tôi đang nghi ngờ cậu ta. Tôi cất dụng cụ vào cặp mà không nhìn vào mắt cậu ta.
Từ khi ngừng công việc với bức tranh của Cozza, tôi hiện thời không được giao những việc quan trọng nữa, chỉ hướng dẫn nhóm sinh viên thực tập đến chiều, trừ những lúc thỉnh thoảng bị cảnh sát gọi lên thì nói chung, cứ đến giờ là tôi về, không phải ở lại làm thêm như thường lệ.
“Junsei đang nghĩ tôi là thủ phạm đúng không, nên anh mới nhìn tôi bằng ánh mắt ấy. Kể từ sau vụ việc đó, anh chẳng bao giờ nhìn thẳng vào tôi cả. Chắc chắn anh đang nghĩ tôi làm việc đó để trả thù.”
Tôi từ từ đứng dậy.
“Trả thù cái gì nhỉ? Trả thù việc tôi phớt lờ cậu à?”
Angelo cứng miệng. Cậu ta vội đưa mắt nhìn xuống dưới rồi im lặng. Tôi bước qua Angelo. Tôi vội vì có hẹn đi ăn với Memi. Không chỉ thế, tôi muốn thoát khỏi gương mặt u ám của Angelo càng sớm càng tốt.
Tôi biết là cậu ta đuổi theo mình. Tôi đi thật nhanh, đúng lúc kéo mạnh cửa ở lối vào thì đụng phải Takanashi quay lại sau bữa tối.
Sau khi nhìn tôi rồi nhìn sang Angelo, Takanashi nhếch mép cười gượng gạo.
“Cậu đã về rồi à?”
Giọng Takanashi có vẻ gay gắt.
“Biết làm sao vì chẳng có việc mà.”
Cơn tức giận tôi cố kìm nén rung lên trong lồng ngực. Khi nhận ra thì tôi đang đấm hắn. Hứng trọn cú đấm, Takanashi vừa giữ mũi vừa lùi lại, ngã vào đống hộp xốp chất phía sau.
“Đừng có quá đáng!”
Tôi hét lên bằng tiếng Nhật rồi cứ thế vồ lấy Takanashi. Angelo cố ngăn tôi lại từ phía sau nhưng tôi vẫn chưa hả giận. Tôi cảm nhận được tất cả những gì bấy lâu kìm nén, nhẫn nhịn trong lòng vỡ òa và ùa ra theo nắm đấm.
Những mẩu xốp vỡ bay trong không trung. Đám sinh viên thực tập đang làm việc trong xưởng vội chạy tới. Tôi gào lên như thể không kiềm chế nổi nữa.
Nghe thấy tiếng ồn, cô giáo chạy xuống từ phòng làm việc gác mái, trừng trừng nhìn tôi và Takanashi đang bị đám sinh viên giữ chặt. Sự trách móc câm lặng đó càng khiến tôi đau đớn. Cô không quát mắng chúng tôi, chỉ lặng thinh nhìn chúng tôi bằng đôi mắt buồn như thể đang xót xa.
Khi bình tĩnh lại, tôi chỉ còn biết tái mặt trước hành động của mình.
“Sao các em ngốc nghếch đến vậy?”
Cô nói mỗi câu đó rồi quay đi, trở lại phòng làm việc. Dáng người cô lúc ấy trông bé nhỏ và yếu đuối nhất mà tôi thấy từ trước đến giờ.
Đến giữa mùa thu, tôi xin phép cô giáo làm một kỳ nghỉ tương đối dài để cùng Memi tới Milano tìm bố nàng. Giống như Memi, tôi cũng cần phải thay đổi tâm trạng.
Với sự giúp đỡ của Insoo, chúng tôi sắp xếp hành lý. Chuyến đi khoảng một tuần nhưng hành lý chỉ có một va li. Đây là chuyến du lịch nội địa Ý đầu tiên của Memi nên nàng háo hức ra mặt, quên cả chủ đề chính là đi tìm bố. Có lẽ nàng cố tình làm thế để che đậy tâm trạng của mình. Nàng cười suốt, bảo rằng toàn là nơi nàng muốn đến.
“Công viên Sempione này. Phòng trưng bày tác phẩm nghệ thuật của Vittorio Emanuele đệ Nhị này. Lâu đài Sforzesco, đúng rồi, em muốn đến cả nhà thờ Santa Maria delle Grazie nữa.”
Sự háo hức của Memi là ánh sáng duy nhất. Tôi luôn luôn được cứu rỗi bởi tính cách ngây thơ, chân thật đó. Insoo cũng mỉm cười với tôi.
“Nhà thờ Santa Maria delle Grazie à.”
Tôi vừa nhìn quyển sách hướng dẫn du lịch vừa nói.
“Chắc chắn ở đó có bức Bữa tiệc ly của Leonardo da Vinci nhỉ.” Insoo nói.
“Sao cơ sao cơ?” Memi hóng.
“Đúng rồi. Bức Bữa tiệc ly đang trong quá trình phục chế mang tính lịch sử. Anh cũng muốn xem thử quá trình đó một lần.”
Tôi lẩm nhẩm lại tên nhà thờ Santa Maria delle Grazie trong miệng hệt như một câu thần chú.