Tại sao mình lại không thể hiểu được cảm xúc của người khác?
Hồi bé, tôi thường nghĩ thế khi nhìn khuôn mặt chúng bạn chơi cùng.
Lớn lên, thắc mắc trẻ con ấy cũng biến mất cùng với sự từ bỏ mang tính thực dụng.
Đã tám năm trôi qua kể từ khi tôi và Aoi trở thành người dưng. Trở thành người dưng, nàng càng ngự trị nhiều hơn trong trái tim tôi. Không quá khi nói rằng sự tồn tại của nàng còn lớn hơn cả trong quá khứ. Vì thế, tôi không tránh khỏi bối rối khi nhìn thấy nàng đột ngột xuất hiện trước mắt mình sau tám năm.
Aoi đã 30 tuổi. Khoảng cách tám năm đã mang lại những thay đổi thế nào với trái tim chúng tôi?
Tám năm không gặp, Aoi ở trong lòng tôi lấp lánh hơn nhiều Aoi thời còn hò hẹn. Vì nghĩ sẽ không gặp lại nàng nữa nên sự hiện diện của nàng cứ dần dần lớn lên.
Nhưng tôi lại không biết phải cư xử thế nào khi nàng bất ngờ xuất hiện. Thật hạnh phúc khi được cùng nàng bước xuống cầu thang nhà thờ lớn và nghĩ về tương lai, vậy mà tôi lại thấy sợ.
Phần lớn là bởi tôi nghĩ sẽ không gặp được nàng. Nếu không gặp, tôi sẽ chấm dứt từ đây. Vì tôi đã đứng trên nóc nhà thờ lớn với tinh thần phải đưa ra quyết định cho tám năm trời kia. Nhưng vì nàng đã đến mà một ngọn lửa mới lại xuất hiện khi tôi đang định quên đi tất cả. Chính vì tôi không lường được trước nên ngọn lửa ấy càng lan ra dữ dội, phải chăng thứ hạnh phúc mà tôi mơ tưởng đã quay lại?
Vì thế, suốt dọc cầu thang dài bất tận của nhà thờ lớn, tuy tim đập nhanh nhưng tôi cảm thấy chân mình nhẹ bẫng như thể đang đi trên mây.
Nàng chỉ xách một chiếc túi nhỏ.
Để tôi cầm chiếc túi đó, nàng đi trước tôi, bước theo kiểu nhón mũi chân. Giữa hai đứa là bầu không khí xen lẫn điềm tĩnh và nồng nhiệt, khiến lời nói và cảm xúc đều bị nén lại.
Có thể nhìn thấy đỉnh tháp nhọn của nhà thờ Santa Maria Novella vươn lên sừng sững sau quảng trường yên bình của nhà ga. Liếc nhìn vẻ đẹp tráng lệ ấy, chúng tôi bước vào ga Santa Maria Novella, ga trung tâm của thành phố Firenze.
Trước cửa ga có một dãy taxi dài, rất đông khách du lịch tới châu Âu và Ý. Những du khách đẩy những chiếc va li to ùa vào hoặc túa ra từ cửa ga, nhưng khác với vẻ vô cảm của nhà ga ở Tokyo và Milano, nhà ga ở đây mang vẻ ấm áp và ngăn nắp.
“Đến đây là được rồi.”
Mỗi khi Aoi ra hiệu muốn tự cầm túi từ tay tôi, tôi lại từ chối, bảo là “Không sao đâu”. Là cái gì không sao, thực tình tôi cũng không hiểu nữa...
Trần nhà bên trong ga rất cao. Trái với đám người chen chúc phía dưới, bên trên, một con bồ câu đi lạc đậu trên song sắt đang nhìn xuống. Aoi đi thẳng tới quầy bán vé, xếp hàng mua vé về Milano, không hề do dự.
Hôm gặp lại nhau trên nóc nhà thờ lớn, khi tôi ngoảnh lại, nàng đã nói với tôi rằng nàng đến rồi. Không thể tin sau tám năm tôi lại nghe thấy giọng nói của nàng. Tuy không thể đáp lại nàng ngay nhưng tôi đã cố gắng lục tìm từ ngữ và vẫn giống như hồi xưa, với cảm giác mình sống để trấn an nàng, đáng tin cậy như một người anh nên tôi nói rằng “Tớ đợi cậu mãi”. Nói vậy nhưng lòng tôi khô khốc, bấn loạn như thể sắp ngã quỵ ngay lúc ấy.
Tôi đã tìm lý do tại sao một người lẽ ra không đến cuối cùng lại đến. Và đương nhiên, tôi đã lầm tưởng rằng đó là do tình yêu giữa hai người vẫn chưa hết. Tôi phấn khích nên dễ ngộ nhận rằng tám năm như vậy là quá đủ.
Hai đứa chúng tôi đã mò mẫm tìm nhau trong bóng tối của thời gian, cố nhìn ra hình bóng của nhau. Niềm hân hoan vì gặp được nhau đã thổi bùng nồng nhiệt và làm tạm quên điềm tĩnh.
Khi tôi sắp hòa làm một với nàng, cơ thể tôi bỗng chùn lại. Vì niềm vui, vì nỗi kinh ngạc và vì sự bất an. Nhưng không chỉ có thế, mà còn là vì tôi chợt nhớ đến sinh linh bé nhỏ đã bị rứt khỏi cơ thể nàng. Giữa lúc mọi chuyện rối ren, Aoi đã một mình bước vào cửa khoa sản, giấu tôi bỏ đi kết tinh tình yêu của hai đứa.
“Cậu sao vậy?”
Lòng bàn tay Aoi chạm vào má tôi. Đôi mắt đen láy của nàng nhìn gương mặt đang lưỡng lự của tôi.
“Không, không có gì.”
Không biết phải làm thế nào với những sự việc cùng lúc xảy đến, tôi chùn lại. Ngay sau đó, tôi cảm thấy hơi ấm ở trong bóng tối. Là tay Aoi đang đỡ lấy cơ thể tôi. Lòng bàn tay mềm mại, âm ấm đang soi sáng cho tôi.
Aoi đã thoát khỏi gánh nặng tinh thần mà cuộc gặp gỡ chóng vánh mang lại. Tôi cảm giác như quãng thời gian tám năm đã khiến nàng trưởng thành. Phút chốc, hai đứa hòa vào làm một rồi tan ra. Ký ức, nhục cảm, đau khổ, vui sướng, tất cả lẫn vào nhau khiến người tôi rung lên.
Tôi không nói đàn ông là loài luôn níu kéo quá khứ nhưng có lẽ họ kém khả năng chuyển đổi ngăn trái tim hơn phụ nữ. Theo sự dẫn dắt của nàng, tôi không thể không nhớ tới hình ảnh hai đứa lúng túng làm tình trong căn hộ ở Umegaoke tám năm trước.
Mỗi khi cơ thể Aoi oằn lên vì nhục cảm, tôi lại đẩy mạnh hơn. Nhờ yêu Memi mà tôi học được mấy mẹo trong chuyện nam nữ. Dồn lực rồi lại thả lỏng, tôi vừa làm vừa tiếc rằng tám năm trước tôi và Aoi đều không biết những điều đó.
Aoi được người tình Mỹ yêu thương đã trở nên xinh đẹp nhường này.
Tôi nhận ra sự thay đổi trong cơ thể và mùi hương của Aoi. Sự thay đổi ấy vạch ranh giới một vùng riêng mà kẻ như tôi không thể bước vào.
“Junsei.”
Dù phấn khích trước giọng nói của Aoi nhưng tôi vẫn lúng túng không biết phải làm gì. Kết thúc màn ân ái sau tám năm, không hiểu sao tôi lại thấy như mình vừa bơi mấy ngàn mét. Rốt cuộc thì tôi đã e ngại điều gì và giữ ý với ai?
Aoi không còn là Aoi nữa.
Một lần nữa, tôi không khỏi ngạc nhiên vì người mình đã chờ đợi đến nhường ấy hiện đang ở trong vòng tay mình. Tôi gọi tên Aoi. Nàng ngẩng lên, nhìn tôi bằng đôi mắt y hệt như tám năm trước. Tôi càng nghĩ đây không phải ảo ảnh thì nỗi bất an lại càng trỗi dậy.
Đôi mắt đang nhìn tôi của Aoi thấm đẫm ánh trăng rọi vào từ cửa sổ, lấp lánh một cách phi thực. Đôi mắt ấy càng lấp lánh, tôi càng thấy choáng váng. Thắc mắc thời con trẻ lại lướt qua đầu. Tại sao lúc này tôi không thể hiểu điều Aoi đang nghĩ?
Tôi không biết suy nghĩ trong đầu Aoi đang hướng về đâu. Nếu việc Aoi không quên lời hẹn bâng quơ ngày nào là một điều kỳ diệu thì việc người tôi chờ đợi tám năm bất ngờ xuất hiện cũng là một điều kỳ diệu. Chính vì điều kỳ diệu này xảy ra mà hai đứa chúng tôi nghĩ rằng cuộc gặp gỡ này thật sự là nhờ sự gắn kết mạnh mẽ chưa từng có giữa hai đứa.
Dẫu vậy, tôi vẫn không tài nào cảm thấy thế. Đôi mắt Aoi đang ngước nhìn tôi càng đẹp bao nhiêu thì tôi càng thấy lạc lối bấy nhiêu.
Hai chúng tôi đang ôm gì đây? Tôi đang ôm Aoi của tám năm trước. Còn Aoi chắc cũng đang ôm tôi cách đây tám năm. Hai đứa chúng tôi đang ngủ cùng quá khứ.
Tôi muốn hiện tại làm quen thật nhanh với quá khứ. Tôi muốn lấp khe vực sâu giữa hai người. Tôi muốn bắc chiếc cầu qua khu vực ấy, dù chỉ là tạm thời. Nhưng vực thì sâu, rộng và cách trở hơn tôi tưởng.
Quá khứ dù đau thương hay thù hận vẫn cứ đẹp. Vì vậy, tôi ôm Aoi mà không thể ngưng khóc. Nước mắt tôi thấm ướt vai Aoi nhưng tôi không biết nàng có khóc không.
* * *
Sáng ngày thứ ba, khi tôi thức dậy, Aoi không còn trong vòng tay tôi. Nàng đang lặng lẽ sắp đồ đạc trên chiếc ghế cạnh cửa sổ. Tôi he hé mắt nhìn nàng.
Trong ba ngày ngắn ngủi, dẫu biết là đương nhiên nhưng vẫn thấy như một bộ phim truyền hình ủy mị, chúng tôi không thể phục chế lại được tám năm. Chúng tôi chỉ ngắm cùng một bức tranh nói lên suy nghĩ của mình. Chẳng ai trong hai đứa còn đủ nhiệt tình để phục chế lại bức tranh đó, hệt như một cuộc họp lớp lạnh nhạt, chỉ có chút ít bồi hồi đến mức ngạc nhiên.
Hai đứa lần lượt kể một mạch về tám năm vừa rồi. Nhưng đó không phải là câu chuyện để kể cho người khác mà chỉ là hành động tự thuyết phục mình về tám năm đó.
Trong ba ngày, chúng tôi đã cố gắng hết mình để lấp đầy khoảng thời gian tám năm. Đã có nhiều cuộc ân ái và những nụ hôn.
Mỗi khi không biết nói gì là chúng tôi lại làm tình. Tám năm quá dài. Vì thế, chúng tôi đã dồn sức bơi, nhưng đó không phải là con sông có thể bơi qua trong vài ngày.
Vẫn biết Aoi trước mắt không phải là Aoi của tám năm trước nhưng mọi thứ kết thúc chỉ trong ba ngày vẫn là một cú sốc lớn đối với tôi. Tôi bắt chước khuôn mặt, giọng nói, cơ thể giống như ngày xưa nhưng có gì đó đã mất. Hình như đã có vài vết rách và lỗ hổng. Lẽ ra, là một nhà phục chế, tôi phải tìm ra những chỗ đó, bình tĩnh phán đoán xem nên thử phương pháp phục chế nào, nhưng lại không làm được.
Mua vé xong, Aoi lấy lại túi từ tay tôi. Nàng nhìn đồng hồ đeo tay và bảo còn năm phút nữa.
“Cậu bắt buộc phải đi sao?”
Thấy tôi hỏi, nàng khẽ cắn môi rồi gật đầu đáp:
“Ừ. Cũng không phải bắt buộc, nhưng đó là nơi mà tớ thuộc về.”
Gió tháng Năm ùa vào trong ga. Tôi nhớ đến gió tháng Năm ở Tokyo tám năm trước. Aoi khẽ ngẩng lên. Con chim bồ câu bay đi. Mọi chuyển động của con người bất giác dừng lại, âm thanh biến mất, tôi cảm giác như mình đang nhìn một bức tranh Trung cổ.
“Tớ đi nhé.”
Aoi nói rồi quàng tay qua vai tôi, áp má vào má tôi để chào. Một kiểu quá hoàn mỹ, như cách người nước ngoài vẫn làm, hoặc giống trong một bộ phim. Sau đó nàng đi. Tôi không thể đuổi theo, không thể níu kéo, cũng chẳng thể khóc. Ba ngày ngắn ngủi. Chỉ với ba ngày, tám năm đã được thanh lý chứ không phải được phục chế.
Khi Aoi đi qua cửa soát vé và biến mất vào trong sân ga, thời gian quay trở lại trước mắt tôi, mọi người lại chuyển động, âm thanh quay về, ánh nắng nhảy múa, gió thổi qua.
Tôi nhớ lại tất cả từ đầu...
Ngày đầu tiên, đêm 25 tháng Năm năm 2000. Aoi ở trong vòng tay tôi. Hai đứa cố chìm vào giấc ngủ.
“Cuối cùng cậu cũng trở về đây rồi.” Trong cơn buồn ngủ, tôi đã cố nói ra những lời ấy dù biết được sự giới hạn của ngôn từ.
Nằm trong vòng tay tôi, nàng nheo mắt như thể nhớ lại quá khứ và khẽ gật đầu.
Với chút sức lực còn lại, hai đứa cố lần theo hình ảnh của nhau nhưng quá mệt mỏi trước những bối rối của cuộc tái ngộ, cả hai thiếp đi.
Ngày hôm sau, hai chúng tôi đi khắp Firenze cho đến khi chân mỏi rã rời.
Tôi say sưa với bầu không khí có Aoi còn Aoi cũng tận hưởng bầu không khí có tôi, bồi hồi, cảm động, trầm tư.
Cảnh đường phố Firenze hoàn toàn không lọt vào mắt tôi. Tôi bước đi mà chỉ nghĩ về sự thật rằng Aoi đang ở bên cạnh. Mãi tôi không thể tin nổi rằng Aoi đang ở đây nên cứ nhìn chăm chăm vào mặt nàng không biết bao nhiêu lần. Thấy tôi nhìn, nàng bèn dừng lại giữa quảng trường và chúng tôi đối mặt nhau.
Buổi tối, chúng tôi lại làm tình rồi đi ngủ. Hai đứa chìm vào giấc ngủ sau khi đòi hỏi nhau mãnh liệt.
Ngay trước lúc ngủ, nàng bảo “Tớ thấy hơi lạ”, tôi cũng đáp “Lạ nhỉ”. Chỉ có bàn tay mà tôi đang nắm chặt trong chăn là còn nguyên vẹn hơi ấm của quá khứ.
“Tám năm à?” Aoi nói.
“Dài nhỉ.” Tôi đáp.
“Hồi đó tớ đã được yêu.” Aoi thì thầm tiếp.
“Rất nhiều.” Tôi nói.
“Cái gì đã thay đổi và cái gì không thay đổi so với tám năm trước nhỉ?” Aoi hơi nhấn giọng.
“Dường như tất cả đã thay đổi nhưng thật ra chẳng có gì thay đổi.” Tôi đáp bằng những từ ngữ có chút ám hiệu.
Nhưng ám hiệu ấy được giải mã ngay lập tức. Nàng bất giác ngoảnh mặt đi. Tôi cảm thấy mắt mình khô đi trước bóng hình ấy. Nồng nhiệt đang lùi bước trước điềm tĩnh. Giống như mỗi buổi sớm mai trên thế giới này, bóng đêm lại bị ánh bình minh xua đi vậy.
Ngày thứ ba, Aoi đứng bên cửa sổ, nhìn xuống sông Arno thì thầm: “Hôm nay chúng ta đi đâu?”
Trái với ánh nắng chói chang của Firenze, giọng nàng phảng phất nỗi u ám. Khuôn mặt nàng toát ra vẻ buông xuôi trước sức mạnh của thời gian.
“Mình đừng miễn cưỡng đi đâu nữa.” Tôi đề nghị. Thay vào đó, chúng tôi dựa vào tường, lần lượt kể cho nhau nghe tám năm vừa qua.
Những ngày tháng mà Aoi kể mang sắc màu hạnh phúc. Trên sân khấu cuộc đời mà một kẻ đại diện cho quá khứ như tôi phải tự tay lèo lái, tôi chỉ thấy khắp nơi mọc đầy cỏ dại và mục ruỗng.
“Cậu hạnh phúc thật.”
Nghe tôi nói, trong một giây, Aoi thoáng nhếch môi, tôi tưởng đó là một nụ cười nhưng sau đó, nàng khẽ gật đầu.
Đây là giây phút quyết định. Tay diễn viên già chết lặng trên sân khấu ngợp cỏ, cố nhớ lời thoại nhưng cứ đứng ngây ra, hoàn toàn bất lực.
Không chịu thua kém, tôi cũng cố kể cho nàng nghe về tám năm qua, nhưng đó là màn diễn duy nhất mà tính cách thích tỏ ra mạnh mẽ của tôi thể hiện được.
Hạnh phúc. Đúng thế, Aoi đã rất hạnh phúc...
Nàng có bạn trai người Mỹ, một thành phố đang chờ đợi nàng, một nơi làm việc, bà bạn Federica thân thiết như ruột thịt, những người bạn tốt bụng. Tôi không đủ tự tin để cướp Aoi khỏi những thứ đó. Sự nồng nhiệt đó là sai.
Tôi kể về những ngày ở bên Memi. Có một chút phóng đại. Ý thức phản kháng đã khiến tôi làm vậy. Dù trong lòng thấy có lỗi với Memi nhưng tôi vẫn tiếp tục nói.
“Nhưng tớ đã sống trong những ngày tháng không thực sự mãn nguyện. Vì vậy tớ đã không quên lời hẹn với cậu.” Tôi thì thầm.
Aoi ngoảnh lại phía sau, khẽ gọi “Junsei” rồi áp tay vào má tôi.
“Ối?”
“Junsei.”
Junsei, Junsei, Junsei, Junsei... Giọng Aoi vẫn cao, mỏng, yếu và ngọt ngào như tám năm trước.
“Thêm lần nữa đi. Tớ yêu cậu. Rất nhiều. Tớ muốn gặp cậu tới mức có lẽ chính cậu cũng không hiểu được.”
Được, thêm lần nữa. Hai đứa làm tình trong căn phòng ngập nắng. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cơ thể Aoi trong ánh nắng. Những thay đổi của tám năm đã dạt tới tận đây.
Từ khi nào tôi và nàng có thể yêu nhau trong ánh sáng?
Một cơ thể đẹp. Cơ thể ấy có sự cao quý và vẻ đẹp vĩnh hằng sống mãi qua nhiều thế kỷ, giống như người phụ nữ khỏa thân trong tranh của Raffaello.
Khi tất cả đã xong, Aoi dứt khoát đứng dậy mặc quần áo như không thể chờ được nữa. Vẫn cuộn mình trong chăn, tôi nằm bất động nhìn mãi, nhìn mãi Aoi dường như vừa bỏ lại điều gì đó.
“Chúng ta đi ăn một bữa trưa thật ngon đi. Tớ sẽ về bằng chuyến tàu hỏa buổi chiều.”
Nàng vui vẻ nói như thể sắp bỏ lại điều gì. Kiểu như hôm nay là ngày cuối cùng của chuyến du lịch trước khi tốt nghiệp vậy. Tôi chấp nhận thái độ ấy, mỉm cười đáp:
“Tớ hiểu rồi. Cậu đừng lo. Tớ sẽ không giữ cậu lại đâu.”
Câu cuối là lời trách cứ cay đắng của kẻ thua cuộc nói với kẻ chiến thắng. Nén nỗi buồn, tôi bắt chước kiểu cười xưa trên những bức tượng điêu khắc, mặt cứng đơ nhưng môi vẫn mỉm cười.
“Aoi.”
Tôi nói với lưng nàng.
“Tớ mừng vì đã gặp được cậu.”
Aoi từ từ ngoảnh lại, thì thầm: “Tớ cũng thế.”
Chuyến tàu tốc hành nội địa Intercity từ từ lăn bánh ra khỏi sân ga lúc 5 giờ 51 phút chiều. Con tàu không nhỏ nhắn mà to kềnh càng, mang vẻ gan góc của kỵ sĩ thời Trung cổ, có gì đó thật hợp với thành phố cổ kính này.
Tôi đứng trước cổng soát vé nhìn theo Aoi. Thế kỷ mới đã đến. Tôi nên kiếm sống bằng nghề gì đây? Mà liệu tôi có thể sống tiếp được không?
Sự điềm tĩnh cuối cùng đã thắng. Con bồ câu lạc trong ga cuối cùng đã tìm được đường để bay ra ngoài. Tôi khẽ thở dài. Chuyện xảy ra thật chóng vánh. Màn được hạ quá nhanh, đến mức còn chẳng có thời gian để ôn lại kỷ niệm. Cứ nghĩ mình phải đợi những tám năm cho một cái kết thế này, tôi thấy mình kiệt sức, không sao cử động nổi. Thật chẳng khác gì đã chết.
Tôi phải làm gì đây? Quay về Tokyo hay ở lại đây thêm chút nữa? Tôi không biết nữa.
* * *
Tôi cố lết ra khỏi ga. Những bước chân nặng nề, tầm nhìn trước mắt tối và hẹp lại. Tôi thất thểu bước đi giữa dòng người tất bật của buổi hoàng hôn.
Nhiệm vụ của thành phố này đã hết. Nghĩ thế, tôi thấy mọi thứ đều sai. Cả những dãy phố thân quen lẫn những con người ở đây. Tất cả giống như Firenze trong tấm bưu thiếp đang được bán ở kia.
Suốt tám năm nay, tôi sống mà chỉ nghĩ tới Aoi. Tôi đã lấy lời ước hẹn với Aoi làm lẽ sống. Đến nước này rồi mà ông trời còn bảo một kẻ chỉ ôm ấp quá khứ như tôi phải bắt đầu ư?
Tôi nhìn thấy mái vòm nhà thờ lớn vươn lên sừng sững uy nghiêm nơi cuối phố. Tôi nhớ lại cảm giác choáng ngợp khi lần đầu tiên ngước nhìn mái vòm này.
Khi ấy vẫn còn sự nồng nhiệt. Nồng nhiệt đủ để tin rằng một lúc nào đó tôi chắc chắn sẽ gặp lại Aoi.
Mỗi ngày, tôi đều thầm gọi tên Aoi trong lòng như cầu nguyện. Giống như một kẻ đã bị tuyên án tử hình, tôi không được phép có bất cứ suy nghĩ nào về tương lai. Bởi chúng tôi đã gặp lại nhau trên nóc nhà thờ lớn. Tôi đau đớn nhìn lên mái vòm, thầm nghĩ giá như chúng tôi không gặp nhau tại đó...
Nếu không gặp thì chẳng phải tôi vẫn còn có thể sống mà ôm ấp quá khứ ư? Đỉnh tháp sừng sững giữa bầu trời nhuộm ráng chiều. Đàn chim bay ngang qua ở tít trên trời cao. Tôi không thể cử động, chỉ biết ngước nhìn bầu trời kia.
Tại sao chứ... Có gì đó lướt qua đầu tôi. Tôi nghĩ lại, đúng vậy, tại sao? Tại sao Aoi lại tới đây?
Tôi cảm nhận được cái mầm nồng nhiệt bé nhỏ đang phản kháng, tìm cách trỗi dậy bên trong mình. Giây phút này, cả quá khứ lẫn tương lai đều nhạt nhòa, chỉ hiện tại có sắc màu thực sự. Làn gió mát lành thổi qua quảng trường, tôi nhắm mắt theo làn gió. Những cái bóng dài của những người từ khắp nơi đổ về đây đang rung rinh trên nền đá. Tôi nghĩ cả quá khứ lẫn tương lai đều không bằng được hiện tại. Chính khoảnh khắc mang tên hiện tại này đang khiến thế giới chuyển động, khi gặp sự nồng nhiệt của thời gian, nó sẽ tạo thành tia chớp.
Không quá chìm đắm trong quá khứ, không quá mơ mộng đến tương lai. Tôi nhận ra hiện tại không phải một thời điểm mà là thứ kéo dài vĩnh cửu. Việc tôi cần làm không phải là tái hiện quá khứ, cũng không phải kỳ vọng vào tương lai mà là để cho hiện tại lên tiếng.
Nàng đã đến đây. Chẳng phải nàng vẫn nhớ lời hẹn bâng quơ, hẹn chẳng ra hẹn của mười năm trước sao? Dù đang sống có vẻ hạnh phúc, nàng vẫn nhớ rõ quá khứ, và trên hết, nàng đã đến thành phố này, hai đứa đã thật sự hội ngộ.
Nếu rụt rè, e sợ, lo lắng, cứ thế này mà quay lưng với mọi thứ thì mầm cơ hội sẽ chết, không bao giờ còn xuất hiện trên mặt đất này nữa. Tôi sẽ mãi sống trong hối hận.
“Aoi.”
Một lần nữa, tôi thử gọi tên nàng trong lòng. Thứ quan trọng là hiện tại. Tôi quay lại, bước về phía ga Santa Maria Novella.
Tôi còn chưa thử mà. Tôi không được trả nàng về với hiện tại của nàng khi còn chưa thử. Tôi không được để tám năm này đóng băng thêm lần nữa.
Vào đến ga, tôi bắt đầu chạy, trong đầu thầm nhủ không được để chuyện này thành quá khứ.
Tôi nhìn lên tấm bảng giờ tàu cỡ siêu đại treo trong ga. Tàu nhanh nhất là tàu Eurostar xuất phát lúc 6 giờ 19 phút chiều. Nếu đi tàu đó, tôi sẽ tới Milano vào đúng 9 giờ tối. Tàu này sẽ tới sớm hơn tàu Intercity của Aoi mười lăm phút. Mười lăm phút, chỉ mười lăm phút thôi nhưng tôi sẽ có được tương lai. Vẫn còn kịp.
Len giữa dòng người đi lại trong ga, tôi chạy thẳng tới quầy bán vé tàu Eurostar.
“Cho tôi một vé Eurostar tới Milano.”
Tôi vừa dứt lời, anh nhân viên nhanh chóng tra giờ tàu. Đầu ngón tay mập mạp của anh ta dò bảng giờ tàu. Anh ta bấm máy và lập tức, một chiếc vé nhả ra.
“Tàu chạy lúc 6 giờ 19 phút nhé. Anh may đấy. Vì còn nhiều ghế trống. Nhưng anh phải nhanh lên. Tàu sắp chạy rồi.”
Nhận vé từ người nhân viên, tôi lại chạy về phía sân ga. Tôi muốn gì đây? Gặp nàng rồi tôi sẽ nói gì đây? Tôi định làm gì lúc đó? Bao nhiêu chuyện cứ rối tung trong đầu.
Tôi không biết nữa. Vì không biết nên tôi mới chạy.
Có điều, tôi muốn gặp nàng lần nữa. Ít nhất, tôi muốn một lần nữa tìm thấy mình trong đôi mắt nàng.
Bước qua cửa soát vé, tôi thấy đoàn tàu đang nằm trong sân ga. Ráng chiều đổ xuống thân tàu bằng thép làm nổi bật dáng vẻ oai vệ của tuyến tàu chạy cắt ngang châu Âu.
Tôi nhìn theo đường ray, tự thề rằng tôi sẽ sống thêm một trăm năm nữa, một trăm năm mới đang lặng lẽ chờ tôi tại nơi mà chuyến tàu này sẽ đưa tôi đến.
“Một trăm năm mới à?”
Tôi hít một hơi thật sâu rồi đặt chân phải lên bậc thang tàu Eurostar.