Gió tháng Năm thổi qua ngọn đồi thấp, sượt qua gò má.
Trên sườn dốc thoai thoải ngập ánh nắng có vài ngôi mộ nằm cạnh nhau, nhìn xuống đường phố Firenze.
Tôi đang cầu nguyện trước ngôi mộ còn mới thì một con ong bỗng từ đâu bay tới, bắt đầu lượn vòng quanh tôi. Giữa khung cảnh thôn dã này, tiếng đập cánh của nó vang đến khác thường. Hệt như thể nó muốn đuổi tôi khỏi nơi đó...
Con ong giờ đang ở ngay trước mắt tôi, phía sau nó là ngôi mộ khắc tên Giovanna.
Đột nhiên nỗi sợ hãi đẩy tôi lùi lại. Nỗi buồn như thể bị nói rằng “không được đến đây” khiến tôi bất giác quay gót. Tôi nhanh chóng cầu nguyện rồi rời đi.
Đã một tháng trôi qua kể từ khi tôi chuyển khỏi khách sạn Insoo giới thiệu để đến một khách sạn giá rẻ trên con phố nhiều nhà trọ Via Faenza cạnh ga. Khách sạn này không thể nói là tiện nghi nhưng có kèm bữa sáng, do một cặp vợ chồng già kinh doanh. Tôi về lại khách sạn, tắm rửa rồi ra ngoài ăn tại một nhà hàng gần đó.
Ngoài tôi ra, trong nhà hàng không có vị khách nào khác. Tôi ăn món mì ống nhạt nhẽo, trương phềnh, còn rất xa nữa mới đạt được đúng kiểu Al-dente[1]. Tôi nhìn thấy con đường mờ tối qua cửa sổ. Những sinh viên và khách du lịch lướt qua vội vã. Những tia nắng rọi xuống từ bầu trời đang nhảy nhót trên mặt đất.
Ngày mai đã là sinh nhật Aoi rồi. Nhưng ngày mai có nghĩa là gì nhỉ? Sắp hết một ngày bình lặng không có gì biến đổi, đêm dài trôi qua là ngày mai lại đến như mọi khi, và tôi phải nhận thức về cuộc đời...
Nghĩ tới chuyện tương lai lúc này thật mệt mỏi. Nhưng khi mà khả năng cao lúc này là chẳng có gì xảy ra, ba mươi năm cuộc đời tôi trong nháy mắt sẽ trở về trạng thái trắng tinh. Chắc chắn tôi sẽ không biết phải làm gì, lại chết lặng đối mặt với cuộc đời.
Nhưng tôi không sợ điều đó. Quả là tương lai chỉ có bất an nhưng một khi đã tới được đây, thật ngạc nhiên là tôi có cảm giác dù kết quả thế nào tôi cũng sẵn sàng chấp nhận. Dù không có gì xảy ra đi nữa, tôi quyết tâm sẽ mang theo kỷ niệm về Aoi suốt cả cuộc đời. Tôi sẽ sống cùng với những ký ức về Aoi...
Mấy hôm trước, tôi đã nói điều này với Insoo. Cô lắc đầu bảo rằng như thế sẽ bất hạnh lắm, rằng cuộc đời chỉ có một nhưng có thể làm lại nhiều lần, cậu phải tìm người đồng hành mới cho mình. Tôi gật đầu ậm ừ nhưng trong lòng thì đã quyết.
Tôi sẽ lại lên đường. Nếu ngày mai không có gì xảy đến, tôi sẽ khởi động lại mình, cất ký ức về những ngày ở bên Aoi vào hành lý và ra đi. Tôi muốn sống một cuộc đời hoàn toàn khác tại một đất nước xa lạ chưa bao giờ đặt chân đến. Tôi sẽ thoát được mọi thứ xiềng xích và đi nốt khoảng thời gian còn lại.
Tôi sẽ gặp hết người này đến người khác, rồi lại chia tay hết người này đến người khác. Phản bội, tốt nghiệp, chuyển trường, ra đi, chết. Lý do có thể có hàng vạn nhưng con người sinh ra là để chia tay nhau. Con người cần những cuộc gặp gỡ mới là để thoát khỏi được nỗi đau đó.
Nhưng tôi không thể quên Aoi để bước tiếp. Dù người ta bảo tôi chẳng ra dáng đàn ông thì tôi cũng đành chịu, vì đó là cách sống của tôi.
Từ đầu đường, một bóng người bước vội về phía tôi. Khi người đó đi qua chỗ nắng, tôi nhận ra là ông chủ khách sạn. Khi tôi giơ tay ra dấu, ông làm bộ ngạc nhiên rồi tiến thẳng về phía tôi. Vừa thở hổn hển, ông vừa thông báo: “Việc xấu đây, về ông của cậu.”
Có lẽ do đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho sự ra đi của ông nên khác với cái chết của cô Giovanna, tim tôi chỉ hơi nhói đau. Tôi nhớ lại cảm giác đau lúc ông bất ngờ đấm vào bụng tôi.
“Có sơ hở...”
Giọng ông vang lên trong tai tôi. Trước khi tôi rời Nhật, ông đã siết chặt tay tôi. Tuy không nói gì nhiều nhưng có lẽ ông đã ý thức được phần nào mình sắp phải từ giã cõi đời. Bàn tay ông đang nắm tay tôi lạnh buốt, không còn hơi ấm nữa.
Khi tôi gọi điện từ khách sạn về Tokyo, cô tôi nghe máy. Giọng cô thật bình yên khi kể về giây phút lâm chung của ông nội. Tôi tưởng tượng ra hình ảnh ông lúc qua đời nhẹ nhàng như chìm vào giấc ngủ.
“Ngày kia là lễ thông dạ, cháu có về được không?”
Tôi khẽ lắc đầu. Thấy tôi im lặng, cô khẽ nói: “Cháu không phải cố đâu, vì ông thương cháu nhất mà.”
“Cháu muốn về nhưng hiện tại cháu có chuyện, không thể về được.”
Tiếng cô nghe rất rõ, không thể nghĩ là đang nói chuyện bằng điện thoại quốc tế, nên cái chết của ông được truyền đạt rất rành mạch.
“Bố cháu cũng về dự lễ viếng đấy. Bản di chúc ghi việc ông nội để lại phần lớn tài sản cho cháu đã được chuyển cho luật sư. Bố cháu hám tiền nên chắc sẽ không để yên đâu.”
Tiền à...
“Cô à, ông đã dạy cháu rất nhiều điều. Với cháu, ông chính là bố mẹ. Vì thế, cháu rất muốn bay về ngay bây giờ. Nhưng ngày mai, cháu bắt buộc phải có mặt ở thành phố này. Cháu đã đợi ngày đó suốt tám năm nay. Cháu thấy mình thật bất hiếu vì không thể gặp ông lần cuối. Xin cô hãy tha lỗi cho cháu.”
Cô chỉ bảo “Cô hiểu rồi”. Giọng cô không hề bực.
“Junsei à, cháu hãy cầu nguyện cho ông. Chắc chắn ông sẽ nghe thấy.”
Tôi dập máy, mắt cay sè. Ngồi sau quầy lễ tân, vợ chồng chủ nhà trọ chằm chằm nhìn tôi.
“Cậu sẽ về Nhật hả?”
Bà vợ hỏi bằng giọng hiền từ. Tôi lắc đầu:
“Cháu rất muốn về nhưng cháu có việc phải làm nốt ở đây...”
Ông chồng tỏ vẻ thương cảm.
“Ngày mai có được leo lên nhà thờ lớn không ạ?”
Nghe tôi hỏi, bà vợ nhìn lịch:
“Mai là thứ Năm nên lên được. Cháu lên đó cầu nguyện à?”
“Vậy mấy giờ thì được lên nóc bà nhỉ?” Tôi không trả lời bà mà hỏi tiếp. Bà mở quyển sách sau quầy ra tra.
“Từ tám rưỡi sáng.”
Tôi khẽ chào hai vợ chồng rồi quay về phòng. Tôi nằm thẳng cẳng trên chiếc giường cứng, nhìn trân trân lên trần nhà. Thật là một ngày yên ắng. Dù chuyện trọng đại sắp xảy đến thì thế giới vẫn lặng lẽ quay.
* * *
Tôi hít vào rồi thở ra. Tôi nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lăn trên má.
Đêm hôm đó, tôi mãi không ngủ được. Tôi đành lấy chai rượu mua trước đó ra uống nhiều hơn mọi khi rồi chui vào giường nhưng khi rượu hết tác dụng thì tôi cũng tỉnh. Vẫn chưa tới sáng.
Khi trời bắt đầu hửng, tôi mở cửa sổ, hít thử bầu không khí bên ngoài. Mũi được thông suốt khiến không khí buổi sáng tràn vào phổi. Hôm nay là ngày 25 tháng Năm năm 2000.
Tôi thay quần áo, bước ra ngoài mà chẳng đợi mặt trời lên. Mỗi bước chân đặt lên con đường mờ sương, cơ thể tôi lại run lên theo. Tôi dò dẫm bước từng bước. Chưa có ai trên đường cả. Khi tôi ra đến đường lớn, sương mù tan, phía trước hiện lên mái vòm của nhà thờ lớn. Người ta có thể nhìn thấy mái vòm có độ cao 106 mét này từ bất cứ điểm nào trong thành phố. Con người ở thành phố này đã sống với cái mái vòm ấy từ bao thế hệ nay.
Tôi có gặp được nàng không? Hay là...
Mỗi khi tới gần nhà thờ lớn, tôi lại bị giằng co giữa kỳ vọng và bất an. Ngày nào tôi cũng qua đây nhưng hôm nay cảm giác hoàn toàn khác. Tôi tự nhủ rằng không được kỳ vọng. Bởi không gặp được là lẽ đương nhiên. Bởi đó là lời ước hẹn mơ hồ tận mười năm trước...
Dẫu không gặp được nàng, tôi cũng sẽ đợi trên nóc nhà thờ đến phút cuối. Vừa đợi vừa phục chế lại tám năm qua. Tôi tự nhủ, nếu Aoi không đến, tôi sẽ tự dùng sức để phục dựng cái thằng tôi đổ vỡ này và hiên ngang đi xuống.
Tôi nín thở chờ đợi bình minh. Trời vừa sáng, đàn bồ câu đã bay qua bầu trời phía trên mái vòm. Trên quảng trường phía trước nhà thờ lớn, hai cha con người Di gan đang ôm nhau ngủ. Tôi ngồi xổm xuống khoảng sân lát đá ở giữa quảng trường. Một cơn gió lạnh của buổi sáng thổi qua.
Lác đác có bóng người xuất hiện từ ngoài đường lớn và những con ngõ, đi qua trước mặt tôi. Cửa hàng mở lúc bảy giờ nên tôi qua đó mua bánh mì và đồ uống. Hai cha con người Di gan tỉnh dậy, dắt nhau tới chỗ có nhiều người qua lại. Họ lấy ra chiếc lon rỗng đựng tiền rồi đặt trên vỉa hè. Người bố ôm lấy đứa con, bất động như một bức điêu khắc. Khi ánh nắng chiếu vào hai người cũng là lúc đường phố Firenze có được lực ly tâm để bắt đầu hoạt động.
Tám rưỡi, nhà thờ mở cửa, tôi bước vào. Bên trong là một khoảng không khổng lồ trống rỗng, không khí nặng nề bao trùm. Tôi trả mười nghìn lira, hăng hái tiến về phía cửa lên nóc.
Cầu thang hẹp chỉ vừa đủ để hai người lớn tránh nhau. Tôi vừa áp tay vào tường đá mát lạnh vừa leo lên cầu thang hình xoắn ốc. Tôi còn phải leo hơn bốn trăm bậc nữa để lên tới đỉnh.
Mồ hôi vã ra ngay lập tức. Tôi tưởng mình đã leo được kha khá rồi nhưng mãi chẳng thấy đỉnh đâu. Tôi sa sẩm mặt mày, như thể sẽ phải leo cái cầu thang này mãi mãi. Tôi cởi dần từng lớp áo, cuối cùng chỉ mặc mỗi chiếc áo phông.
Dường như tôi đang kéo ký ức về lại. Cuộc gặp gỡ với Aoi, thời tình yêu bùng cháy mãnh liệt, những ngày tháng sống chung hạnh phúc, phá thai, chia tay. Những kỷ niệm đó cứ hiện lên rồi biến mất trước mắt sau mỗi lần gạt mồ hôi. Thật đau đớn. Từng ngăn, từng ngăn ký ức nặng trĩu đè lên lưng tôi. Tôi thở hổn hển, mấy lần phải dừng lại giữa chừng để nghỉ.
Cuối cùng, khi lên được tới nóc, đón tôi là làn gió xuân thổi qua Firenze. “A a,” tôi bất giác thốt lên. Cảnh vật với góc nhìn 360 độ đang trải rộng trước mắt. Sau khi thoát khỏi một mê cung, đứng trước cảnh vật này, tôi thở phào nhẹ nhõm vì được cứu rỗi.
Vẫn chưa có ai lên đến nóc nhà thờ. Tôi đi vòng quanh đài quan sát, nhìn xuống Firenze từ góc 360 độ. Một thành phố gánh vác lịch sử. Một thành phố trân trọng giá trị Trung cổ cho đến tận hôm nay, khi đã bước sang thiên niên kỷ mới. Thành phố nơi sự khờ dại và vĩ đại cùng chung sống. Thành phố đã qua nhiều lần phục chế. Thành phố luôn nhìn về quá khứ...
Tôi ngồi xuống phía sau đỉnh vòm.
* * *
Quãng thời gian chờ đợi cũng là quãng thời gian để giác ngộ. Để hiểu ra chờ đợi mình phía trước là hiện thực, con người phải đắm mình vào thời gian chờ đợi đó. Với tôi, quãng thời gian ấy kéo dài tám năm.
Có lẽ vì thế mà lúc này tôi thấy bình thản đến lạ lùng, hơn cả tôi tưởng. Có một tôi khác với tôi cho đến ngày hôm qua. Có thể Aoi sẽ không đến. Tám năm qua đã giải thoát cho tôi. Tôi ở đây để đưa ra quyết định về quá khứ với Aoi và hiện tại của chính mình.
Trước mắt tôi là bầu trời xanh. Hồi còn trẻ, trẻ hơn lúc này rất nhiều, tôi từng muốn trở thành người họa sĩ chỉ vẽ bầu trời. Tôi muốn trở thành một người vẽ bầu trời, một thợ vẽ hơn là một họa sĩ.
Bầu trời thường không ổn định. Mây không giữ mãi hình hài mà luôn chuyển động tự do. Ngước nhìn bầu trời cũng giống như nhìn vào tâm hồn. Vì thế, mỗi khi vẽ bầu trời, tôi thấy lòng thanh thản.
Chỉ cần nghĩ rằng con người cũng đa dạng như bầu trời là tôi lại thấy mình có thể tha thứ cho hết thảy.
Trời thấp, trời cao.
Trời rộng, trời hẹp.
Trời xanh, trời xám.
Trời trong, trời đục.
Nhưng không bầu trời nào thay thế được cho bầu trời nào. Nhờ có bầu trời ở trên đầu mà tôi vững tâm.
Tôi bắt chuyện với bầu trời đầy mây: “Có vẻ cậu muốn làm mưa nhỉ, nhưng có thể đợi đến khi tôi về nhà được không?” Còn với bầu trời nắng, tôi sẽ hét lên: “Này, này, này!”
Chừng nào có bầu trời, tôi sẽ không phải ở một mình. Có bị bắt nạt ở trường, bị bố đánh ở nhà, hay cảm thấy cô đơn giữa nơi phố thị cũng không sao. Những lúc như vậy, tôi sẽ nhìn lên bầu trời cao, nếu có cầm sổ vẽ, tôi sẽ nhanh chóng phác họa lại khoảnh khắc bất tận đó trước khi bầu trời thay đổi.
Có một bầu trời, bầu trời phẳng lì không một chút gợn, bầu trời chói chang hòa lẫn màu trắng và màu xanh của các phân tử ánh sáng. Chưa bao giờ có bầu trời nào trong hơn thế này suốt tám năm qua. Tôi ngồi xuống và nhìn thẳng lên bầu trời.
Nhiều khách du lịch đã leo lên đến nơi. Những người khách từ nhiều đất nước. Tiếng cười không ngớt. Chỉ có mình tôi đang mím chặt môi nhìn về phía trước. Aoi đang ở trên bầu trời xanh, nhìn tôi mỉm cười. Aoi mà tôi biết là cô sinh viên 20 tuổi. Giờ nàng đã 30 tuổi. Nhưng kể cả khi nàng 40 hay 50, Aoi vẫn là Aoi.
Tôi nhồm nhoàm nhai chiếc bánh mì mua ở cửa hàng. Mặt trời đã ở trên đỉnh đầu. “Quả nhiên là nàng không đến,” tôi nghĩ. Tôi nhai bánh mì, thấy cảm giác bình thản đang bắt đầu lung lay. Tôi nhìn lên bầu trời xanh lần nữa, cố nặn một nụ cười nơi khóe môi. Khi nào thoái chí, hãy cố mỉm cười. Người dạy tôi làm điều đó là cô Giovanna. “Em cảm ơn cô,” tôi thì thầm với bầu trời. Tôi phải cảm tạ rất nhiều người tôi đã gặp ở đây.
Mặt trời dần khuất bóng. Ngày đang sắp tàn. Nóc nhà thờ sẽ đóng cửa lúc 6 giờ 20 phút.
Một đôi tình nhân có lẽ là người Đức ngồi xuống ngay cạnh tôi. Hai người đang hôn nhau, cố gắng để tôi không nhìn thấy. Thứ tiếng nước ngoài không nghe quen đung đưa trong đầu tôi với nhịp điệu khe khẽ. Tôi không hiểu họ đang thì thầm những lời yêu gì nhưng trông họ như hai người hạnh phúc nhất thế giới. Giọng cười căng tràn hạnh phúc. Tôi bắt gặp ánh mắt của cô gái. Tôi mỉm cười với cô thì chàng trai cũng nhìn sang tôi.
“Konnichiwa.”
Tôi được chào bằng thứ tiếng Nhật ngọng nghịu. “Bitte.”
Tôi đáp lại bằng từ tiếng Đức duy nhất mình biết. Hai người mỉm cười.
“Anh đi du lịch một mình à?”
Chàng trai hỏi tôi bằng tiếng Anh.
“Không, tôi đang đợi người khác.”
“Anh đợi người yêu?”
Đến lượt cô gái hỏi. Tôi nhún vai đáp: “Đã từng là người yêu thôi.”
“Anh đợi bao lâu rồi?” Chàng trai hỏi.
Ý cậu ta là tôi đợi mấy tiếng rồi nhưng tôi lại đáp là “mười năm”. Nụ cười của hai người chợt tắt.
“Mười năm trước, chúng tôi hẹn sẽ gặp nhau tại đây vào ngày 25 tháng Năm năm 2000.”
Cô gái vừa vén mái tóc vàng vừa khẽ thở dài. Tôi tự nhủ mình không cần làm phiền hạnh phúc của họ. Tôi không cần phải kể cho họ câu chuyện riêng tư thế này. Nhưng tôi lại rất muốn nói ra, không kiềm chế được.
“Tiếng là hẹn nhưng cũng không rõ ràng. Mập mờ kiểu bông đùa thôi.”
“Nhưng anh đã rất trân trọng và chờ đợi ngày này nhỉ.”
Tôi gật đầu. Thấy thế, chàng trai lấy ra từ trong túi một tấm thẻ nhựa hình vuông bên trong có lá cỏ bốn cánh và đưa cho tôi.
“Gì vậy?”
“Bùa may mắn. Một món quà nhỏ.”
“Anh cầm lấy đi.”
Hai người cười rất tươi. Tôi nhận tấm thẻ được đưa cho. Trên tấm thẻ có ghi dòng chữ tiếng Ý “MHMBUONA FORTUNA” có nghĩa là “cầu cho may mắn đến với bạn”.
“Tôi cầm được chứ?”
Cô gái lại mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ nãy đến giờ.
“Vâng, được ạ.”
“Tôi mua cái này ở Venezia nhưng anh nên giữ nó.”
“Nhưng…”
“MHMBUONA FORTUNA.”
Cặp đôi người Đức ở lại với tôi thêm một lúc nhưng khi mặt trời bắt đầu ngả hẳn về phía Tây, họ chúc tôi may mắn rồi rời đi.
Cỏ bốn lá à. Lá cỏ trong tấm thẻ nhựa đang xòe rộng bốn cánh.
Bầu trời bắt đầu chuyển sang màu đỏ. Ánh mặt trời phản chiếu trên mái tòa nhà. Tôi thở dài, quả nhiên nàng đã không đến. Tôi nắm chặt lấy lá cỏ, đúng lúc ấy...
“Junsei!”
Một giọng nói lướt qua tai tôi. Tôi tưởng là cơn gió đùa giỡn. Nhưng tai tôi nhận ra một cảm giác rất đỗi thân quen. Ngoảnh lại, tôi thấy trước mặt là người mình đang ngóng chờ.
Do cứ hình dung ra Aoi của ngày xưa nên ánh mắt tôi đông cứng trước Aoi xinh đẹp, bẽn lẽn với biết bao thay đổi sau tám năm.
“Aoi!”
Mãi tôi mới thốt ra được cái tên ấy. Tôi từ từ đứng dậy, bước đi như thể bị hút về phía trước. Aoi lịch thiệp và nữ tính hơn hẳn ngày xưa. Quên cả vẻ luộm thuộm cố hữu của mình, tôi bước thêm vài bước nữa.
“Tớ tới đây rồi.”
Nàng đầm đìa mồ hôi do vừa leo hơn bốn trăm bậc thang. Vừa lấy tay quệt mồ hôi, Aoi vừa nói.
Khi tôi bảo tôi đã đợi mãi, nàng khẽ gật đầu đáp “Ừ”.
Hoàng hôn nhuộm đỏ khuôn mặt nàng. Ngay cả lúc này, thành phố Firenze vẫn nằm trong dòng chảy thời gian lặng lẽ. Một chuyện trọng đại nhường này đang xảy ra trong đời tôi, thế mà, cơn gió thảnh thơi nhất thế giới lại đang thổi qua nóc nhà thờ lớn.
Tôi có quá nhiều điều muốn nói ngay lúc này. Vì thế mà từ ngữ cứ phập phồng như bong bóng trong cổ họng.
“Cậu vẫn nhớ nhỉ.”
Aoi nói câu đó thay cho tôi vì tôi chỉ ngẩn ra nhìn nàng, chẳng thể tin được chuyện đang xảy ra. Giọng nói thân quen ấy... Giọng nói vẫn còn mang đầy chất trẻ trung sôi nổi của thời thanh niên.
“Chúc mừng sinh nhật 30 tuổi của cậu.”
“Cảm ơn cậu.”
Nhờ vậy hai đứa mới nở được nụ cười. Nhưng nụ cười ấy không tràn trề mà chỉ ngắn ngủi như một cái ngắt hơi. Rồi ngay lập tức, chúng tôi lấy lại nét mặt nghiêm nghị khi đối diện với hiện thực và cái nhìn trực diện.
Tôi bối rối không biết phải làm sao. Tôi không giữ nổi bình tĩnh trước cảm giác kỳ lạ khi giấc mơ trở thành hiện thực. Có lẽ vì đâu đó trong lòng, tôi đã từ bỏ vì nghĩ rằng nàng sẽ không đến. Nhưng giờ Aoi lại đang ở trước mặt tôi.
“Tớ không nghĩ cậu sẽ tới.”
Tôi nói thật. Nàng bảo: “Tớ cũng thế.”
“Tớ tưởng cậu đã quên lời ước hẹn xa xôi đó rồi.”
“Tớ cũng vậy.”
“Tớ nghe nói cậu đang sống hạnh phúc, nên đã nghĩ chắc chắn cậu tới.”
Aoi cắn môi, nhìn xuống chân.
“Nhưng cậu đã đến.”
Aoi gật đầu.
“Tớ đến rồi đây.”
Nàng lại nhìn thẳng vào tôi.
“Tớ đã đến.”
Tôi phải cảm ơn ai bây giờ. Hay là vẫn hơi quá sớm để cảm ơn? Gió thổi. Mái tóc mềm của nàng bay bay theo chiều gió.
“Tớ đã chờ đợi ngày này từ rất lâu rồi.”
Nàng không nói gì cả. Hình như nàng đang sợ, đang do dự, đang cảnh giác. Bất giác, cổ họng tôi thắt lại. Tôi không được phép nói gì đó hấp tấp...
Aoi bước lại gần tôi thêm vài bước.
Trước mắt tôi là cặp mắt đen hiền dịu của Aoi mà tôi vẫn nhìn thấy trong mơ. Cái đập ngăn cảm xúc mở ra, những tiếng thở dài tuôn trào. Tôi đau đớn không biết phải làm thế nào. Kẻ chỉ biết nhìn quá khứ như tôi lần đầu tiên nhìn vào hiện thực mang tên “hiện tại”. Aoi trước mắt tôi không phải là quá khứ. Aoi trước mắt tôi là tương lai. Nghĩ đến điều đó, cảm giác lo lắng xen lẫn với hạnh phúc cứ trào dâng không sao ngăn nổi trong lòng.
* * *
Chớp mắt, Aoi đã lao vào tôi. Tôi ôm chặt lấy nàng nhưng hiện thực ấy quá đỗi mềm mại. Tình cảm kìm nén suốt tám năm qua vỡ òa trong giây phút đó. Tôi vòng tay ôm lấy nàng, ôm lấy cơ thể mảnh mai và mềm mại hơn hẳn thời sinh viên ấy... Tôi cảm nhận được rõ nét từng đường gân, thớ thịt của nàng. Đây không phải Aoi trong mơ, đây là Aoi của ngày hôm nay mà tôi đang sống.
“Aoi.”
Những đau đớn của tám năm trời như được giải thoát.
“Aoi.”
Giọng tôi run run.
“Junsei...”
Tôi ghì chặt nàng, như thể muốn rũ bỏ hết những đau đớn suốt tám năm qua. Bầu trời trải rộng trước tầm mắt. Bầu trời với ánh hoàng hôn nơi cố đô nhuốm sắc đỏ nao lòng.
[1] Al-dente là một cách nấu mì ống của người Ý sao cho sợi mì vẫn còn cảm giác dai ở phần lõi.