Điềm Tĩnh Và Nồng Nhiệt - Lam

Lượt đọc: 195 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Lời cuối

❊ ❊ ❊

Cũng khá lâu rồi kể từ khi tôi và Ekuni ngồi với nhau tại một quán cà phê ở Shimokitazawa và quyết định viết sách chung. Giờ đây, khi những ý tưởng của hai người đã trở thành sách, tôi chộn rộn nhớ lại ngày ấy. Tôi không nhớ câu chuyện bắt đầu từ đâu nhưng chắc chắn chúng tôi đã có chung sự nhiệt thành. Chúng tôi nói chuyện rất rôm rả, trên đường về, cả hai đã ngắm hoàng hôn với một sự hứng khởi điềm tĩnh.

Nếu đó là kế hoạch do nhà xuất bản đưa ra thì có lẽ tôi đã không thể duy trì được tâm trạng hứng khởi thế này đến cuối cùng. Nếu không yêu thích và tôn trọng Ekuni trong vai trò một nhà văn, chắc chắn tôi đã không thể trụ được với việc viết truyện đăng theo kỳ trong hai năm.

Việc sáng tác này giống như trao đổi thư vậy. Tôi luôn háo hức mong chờ bản thảo từ cô ấy. Cứ mỗi khi nghĩ mình bị cô ấy qua mặt, tôi lại thấy nóng bừng lên. Cái lần tôi hồi hộp trước những dao động cảm xúc của Aoi, tôi đã trút vào Junsei bao nhiêu là cuồng nhiệt. Vì đây không phải tiểu thuyết do một tác giả viết nên tôi bị nhiều hạn chế, đôi khi cũng phải trăn trở, nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ không cần nhắc tới. Hơn hết, công việc sáng tác chung này mang lại sự kích thích và ý nghĩa to lớn. Dường như phương pháp viết tiểu thuyết mang tính thể nghiệm này có rất nhiều triển vọng. Vấn đề nằm ở chỗ mỗi nhà văn vốn dĩ luôn coi mình là số một nên việc kết hợp thế này rất khó thực hiện. Nếu tôi nói đây là bước đầu tiên, rất quan trọng để đạt được kỳ tích thì liệu có quá lời không nhỉ?

Hai cuốn sách do hai tác giả viết với cùng một tựa đề được xuất bản cũng như niềm hạnh phúc và mãn nguyện mà thành quả đó mang lại có lẽ là điều mà tôi không ngờ tới.

Tiến về phía trước lúc nào cũng vui. Tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành tới nhà văn Ekuni Kaori, một cộng sự tuyệt vời. Sự nồng nhiệt và điềm tĩnh nơi cô là nguồn động viên và bài học lớn đối với một người cùng nghề như tôi. Nếu có thể, tôi muốn tiếp tục công việc viết truyện đăng theo kỳ này mãi mãi. Lúc này đây, tôi đã thầm tưởng tượng trong đầu tương lai của Aoi.

Nhân đây, tôi xin gửi lời cảm ơn đến chị Takeuchi Yuka của nhà xuất bản Kadokawa, anh Horiuchi Daiji - biên tập viên của Ekuni, anh Iketani Shingo - người phụ trách nguyệt san Kadokawa thời kỳ đầu, anh Tsuji Masahiro và anh Miyake Shinya - người đã nhận đăng tiếp trên nguyệt san Feature, vợ chồng anh chị Nakao Shinji và Kazumi ở Milano, họa sĩ minh họa Peppo, chị Agata Kayo - người đã giúp đỡ tôi khi ở Firenze cũng như nhiều người khác đã giúp cho tác phẩm này ra đời. Tôi xin chân thành cảm ơn.

Có gì giữa điềm tĩnh và nồng nhiệt? Có gì giữa tình yêu và sự cô độc? Tôi hy vọng qua tác phẩm này, quý độc giả sẽ nhìn ra được con sông nhỏ nhưng không bao giờ ngừng chảy ở giữa những dòng cảm xúc.

Ngày 7 tháng Chín năm 1999

việc ngoài sức tưởng tượng. Chuyện là ngẫu nhiên có một nhà sưu tầm mỹ thuật nổi tiếng qua đời, một bảo tàng có kế hoạch triển lãm toàn bộ tác phẩm mà người đó sở hữu. Trong số đó có một bức tranh bị hư hại khá nặng. Đó là một bức sơn dầu c
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.