Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 14934 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
278 Nhiên Nhiên, em nghe anh nói

❊ ❊ ❊

"Nhiên Nhiên!"

Đáy mắt Mặc Tu Trần kinh ngạc biến đổi, hơi khựng lại một giây, thân hình cao lớn vụt đứng dậy từ trên ghế sofa, giọng nói phát ra từ cánh môi mỏng mang theo chút run rẩy.

Anh nằm mơ cũng không ngờ tới, Ôn Nhiên lại bất ngờ tỉnh lại.

Ở đầu dây bên kia, Cố Khải cũng nghe thấy tiếng cửa vừa rồi, lúc này, nghe thấy Mặc Tu Trần gọi hai tiếng "Nhiên Nhiên", đầu óc cậu ta bùng nổ, buột miệng hỏi: "Tu Trần, chuyện gì thế?"

"Lát nữa tôi nói với cậu sau."

Mặc Tu Trần vứt lại một câu với điện thoại, ném phịch điện thoại lên ghế sofa, sải bước đi về phía Ôn Nhiên.

Trong lòng anh, những con sóng dữ đang cuộn trào, đôi mắt dài hẹp lo lắng và đầy ưu tư nhìn người phụ nữ đang đứng ở cửa, mặt trắng như tuyết, mắt đẫm lệ, trái tim anh đau thắt lại.

Ôn Nhiên đứng ở cửa, thân hình chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ khẽ run rẩy, cánh môi hơi mở cũng run rẩy, trái tim cô càng run rẩy hơn.

Trong đầu cô như có vạn quân thiên mã đang gào thét, nhìn thấy Mặc Tu Trần đi về phía mình, cô không nói nên lời, cũng không bước nổi chân, cứ đờ đẫn đứng ở cửa, cả người như bị đóng băng.

Chớp mắt, Mặc Tu Trần đã đến trước mặt cô, anh đưa tay nắm lấy tay cô, bàn tay to còn lại giữ chặt lấy vai cô, có lẽ là cái chạm của anh đã đánh thức Ôn Nhiên, chỉ thấy sắc mặt cô thay đổi, đáy mắt thoáng hiện lên cảm xúc mà anh không hiểu, đột ngột đẩy anh ra.

Thân mình cô lùi lại phía sau một bước.

"Nhiên Nhiên, em nghe anh nói, được không?"

Tim Mặc Tu Trần thắt lại dữ dội, anh đau lòng nhìn người phụ nữ trước mặt, rõ ràng là cô đã nghe thấy hết rồi.

Anh lại đưa tay về phía cô, cẩn thận tiến lại gần, nước mắt Ôn Nhiên bỗng lăn dài trên hốc mắt, đôi mắt đẫm lệ mở to nhìn không rõ dáng vẻ của anh, chỉ lắc đầu nguầy nguậy, miệng nói: "Không, em không tin, em không tin những gì anh nói."

Lòng Mặc Tu Trần đau nhói, những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, dường như trong tích tắc đã biến thành nước sắt nóng chảy, từng giọt từng giọt nung nấu trong tim anh, thiêu đốt trái tim anh.

Anh hiểu tâm trạng của cô, vẫn luôn rất lo lắng, cô nhất thời không thể chấp nhận được thân thế của chính mình. Gia đình hạnh phúc lớn lên ấy, cặp cha mẹ thương cô tận xương tủy ấy, còn có người anh trai nâng niu cô trong lòng bàn tay, che chở hết mực ấy, lại không có quan hệ huyết thống với cô.

Điều này làm sao cô có thể tin nổi.

Oái oăm thay, lời này lại chính là do Mặc Tu Trần nói ra khi gọi điện thoại cho người ta, điều này đại diện cho cái gì, họ đều biết, đều biết cả.

Người duy nhất không biết, chỉ có mình cô.

Cô chỉ cảm thấy tim đau quá, đau quá, đau đến mức không thở nổi, nhưng trước mắt cô lại không kiểm soát được mà hiện lên cảnh tượng vụ tai nạn xe hơi năm ấy, tận mắt nhìn thấy cha mẹ qua đời, nhìn chiếc xe bốc cháy thành ngọn lửa ngút trời, thiêu rụi cha mẹ cô.

Họ là người cha, người mẹ tuyệt vời nhất trên đời, sao có thể không phải là cha mẹ ruột của cô cơ chứ.

Mặc Tu Trần cuối cùng cũng bắt được cô, khi thân mình cô lùi đến cánh cửa, không còn đường lui nữa, Mặc Tu Trần bá đạo ôm cô vào lòng, cánh tay dài ôm lấy eo cô, tay kia nâng lên, những ngón tay dài xương xẩu khẽ lau đi vệt nước mắt trên mặt cô, khẽ nói: "Nhiên Nhiên, em bình tĩnh chút, nghe anh nói trước đã, được không?"

"Không, em không nghe, anh lừa em, nhất định là anh lừa em."

Ôn Nhiên lắc đầu, cô không thoát khỏi sự kiềm chế của anh, nước mắt lại tuôn rơi không ngừng.

Mặc Tu Trần lau mãi không hết nước mắt của cô, đành phải an ủi cảm xúc của cô trước, xin lỗi nói: "Nhiên Nhiên, lần này, anh sẽ không lừa em nữa. Thật ra, bản thân em chẳng phải cũng từng nghi ngờ rồi sao?"

Lời này vừa thốt ra, thân mình Ôn Nhiên bỗng chốc cứng đờ, đôi mắt đẫm lệ của cô trong veo nhìn anh, trong lòng không biết đang nghĩ gì.

Mặc Tu Trần cũng dịu dàng nhìn cô, trong đôi mắt sâu thẳm chứa chan bao nhiêu đau xót, bao nhiêu yêu thương, từng chữ từng chữ nhẹ nhàng giải thích: "Nhiên Nhiên, anh không nói cho em biết ngay lập tức, là vì anh biết em rất yêu cha mẹ, cũng rất yêu anh trai mình. Anh vẫn luôn do dự, muốn tìm một thời điểm thích hợp mới nói cho em biết."

Ôn Nhiên mím chặt môi, cô muốn cố gắng kiểm soát bản thân không rơi lệ, nhưng nước mắt không nghe lời, như cơn lũ xả van, tuôn trào xuống.

Sao cô có thể không yêu cha mẹ chứ, trong ký ức của cô, họ yêu thương cô đến nhường nào. Khi mới đến thành phố G, có bà thím nhiều chuyện nói anh trai giống cha mẹ, cô thì không giống, còn có người trêu chọc cô, nói cô là con nhặt được.

Cô khóc chạy về nhà, hỏi mẹ cô có phải là con nhặt được không, mẹ nói với cô, cô và anh trai đều do mẹ sinh ra, còn nói cô là món quà tuyệt vời nhất mà Thượng đế ban tặng cho họ.

Sau đó, mẹ tìm những người đàn bà lắm lời đó, bảo họ từ nay về sau đừng trêu đùa trẻ con như thế nữa.

Cô còn nhớ, có một lần lúc hai giờ đêm cô bị sốt, trời đông giá rét, cha mẹ ngay cả quần áo cũng không thay, chỉ mặc đồ ngủ, bế cô, lái xe thẳng tới bệnh viện. Lúc đó không mang theo anh trai, sau đó anh trai lại còn đạp xe đuổi theo tới bệnh viện.

Đêm đó, cha, mẹ và anh trai cùng ở bệnh viện chăm sóc cô cả đêm.

Cô mơ màng chìm vào giấc ngủ khi đang truyền nước, họ lại không ngủ được, cứ túc trực bên giường...

Quá nhiều, quá nhiều hồi ức hạnh phúc và tốt đẹp, cô nói ba ngày ba đêm cũng không hết, chỉ cảm thấy bản thân là người hạnh phúc nhất trên đời, được đầu thai vào một gia đình hạnh phúc như vậy, có cha mẹ và anh trai yêu thương mình đến thế.

Thế mà, đột nhiên, anh lại nói cô không phải là con gái của cha mẹ, không phải là em gái của anh trai, thế giới của cô trong khoảnh khắc đó như sụp đổ tan tành.

Mặc Tu Trần cố nén nỗi đau trong lòng, nắm tay cô rời khỏi phòng làm việc, quay trở lại bên giường.

Ôn Nhiên ngẩn ngơ, không biết có nghe lọt tai lời anh nói hay không, cô như một con búp bê mặc cho anh dắt đến bên giường, ấn ngồi xuống mép giường. Đáy mắt anh thoáng qua vẻ đau xót, quay người đi vào phòng để quần áo, lấy một chiếc khăn choàng khoác lên người cô.

"Nhiên Nhiên!"

Để trò chuyện với cô tốt hơn, thân hình cao lớn của Mặc Tu Trần ngồi xổm xuống trước mặt cô, bàn tay to nắm chặt lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô, nhìn dáng vẻ đờ đẫn của cô, trong lòng anh đau như bị kim châm.

Anh khẽ gọi tên cô, mắt cô chớp chớp, nước mắt theo đó lăn xuống, không biết phải làm sao mới có thể cầm được nước mắt của cô.

Mặc Tu Trần kiên nhẫn, từng chút một lau nước mắt cho cô, dịu giọng nói: "Nhiên Nhiên, em đừng buồn, dù cho ông Ôn và bà Ôn không phải cha mẹ ruột của em, Ôn Cẩm không phải anh trai ruột của em, họ vẫn là những người thân thiết nhất với em, điểm này không ai có thể thay đổi được."

Ánh mắt Ôn Nhiên dường như lay động, trái tim vì lời nói của anh mà lay chuyển.

Nhưng vẫn chưa hoàn toàn khôi phục lý trí, cô vẫn đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Trước mắt, Mặc Tu Trần đang ngồi xổm, giọng nói vô cùng dịu dàng vang bên tai cô: "Biết được thân thế của mình, em chỉ là có thêm một ngôi nhà, có thêm vài người yêu thương em mà thôi, đây không phải chuyện gì xấu cả, thật đấy, anh hứa với em."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:273
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.