Hành lang quá yên tĩnh, giọng Bạch Tiêu Tiêu tuy nhỏ nhưng Mặc Tu Trần có thính giác cực tốt, cô vừa dứt lời, giọng anh liền truyền tới: "Để cô ấy qua cùng đi!"
Bạch Tiêu Tiêu giật mình, kinh ngạc nhìn về phía Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên cũng hơi ngẩn ra, nhưng vẫn nhanh chóng cười với Bạch Tiêu Tiêu, bảo Chu Lâm cùng đi với bọn họ.
Trong văn phòng, Lạc Hạo Phong đang ngồi trên ghế sofa da cao cấp, tay bưng tách cà phê hương thơm nồng nàn, khi nhìn thấy Bạch Tiêu Tiêu bước vào, khuôn mặt tuấn tú của anh biến đổi, vội vàng đứng bật dậy khỏi ghế sofa.
Bạch Tiêu Tiêu khẽ nhướn đôi lông mày thanh tú, nhìn Lạc Hạo Phong với nụ cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo thốt ra: "Giờ không phải đang ở trường đua ngựa, thấy tôi, anh không cần phải ra vẻ sợ hãi như vậy đâu, tôi lại chẳng làm gì anh cả."
"..."
Ôn Nhiên đi phía sau cô mím chặt môi, cố gắng kìm nén ý định bật cười, bên cạnh cô, Mặc Tu Trần đưa tay ôm lấy bờ vai đang khẽ run lên của cô, khóe miệng cong lên tạo thành một đường cong xem kịch, vẻ mặt hả hê.
Chu Lâm đi cuối cùng, bị thân hình cao lớn của Mặc Tu Trần che khuất tầm nhìn, không thấy rõ tình hình bên trong, nghe thấy lời Bạch Tiêu Tiêu liền có chút ngẩn ngơ.
Lạc Hạo Phong vẫn còn ngậm cà phê trong miệng, không biết là vì lời nói của Bạch Tiêu Tiêu hay vì bị dọa khi nhìn thấy cô, một ngụm cà phê sặc vào cổ họng, khiến anh ho sặc sụa.
Bạch Tiêu Tiêu cười tươi rói bước đến trước ghế sofa, tâm trạng vui vẻ thưởng thức bộ dạng chật vật của Lạc Hạo Phong, không quên đổ thêm dầu vào lửa: "Lạc Hạo Phong, anh không bình tĩnh như vậy là không tốt đâu, nếu ở trường đua, sẽ làm ngựa sợ đấy. Nếu lần sau còn thế này, tôi phải cân nhắc xem có nên hủy tư cách làm nài ngựa của anh không."
"Bạch Tiêu Tiêu, cô ngậm miệng lại cho tôi!"
Lạc Hạo Phong đỏ bừng mặt vì ho, mãi mới dừng lại được, trừng mắt dữ dằn nhìn Bạch Tiêu Tiêu.
"Hì hì!"
Bạch Tiêu Tiêu không những không im lặng mà còn cười vui vẻ, "Tại sao tôi phải ngậm miệng, đâu phải tôi khiến anh chật vật thế này," cô quay người, nói với Ôn Nhiên đang đứng ở cửa: "Nhiên Nhiên, cậu không biết đâu, hôm đó ở trường đua, Lạc Hạo Phong buồn cười đến mức nào... ưm..."
Trong văn phòng, đột nhiên yên tĩnh trở lại!
Giọng Bạch Tiêu Tiêu ngừng bặt, cơ thể hơi ngả ra sau, đôi mắt đẹp trừng to, tức giận lườm người đàn ông đang dùng miệng chặn miệng mình lại.
Hơi thở nam tính nóng bỏng xộc vào mũi, mang theo sự cuồng vọng bá đạo của Lạc Hạo Phong, tựa như tia sét đánh ngang đầu cô, não bộ cô trong khoảnh khắc đó chập mạch, chỉ còn lại một mảng trống rỗng.
Người chập mạch không chỉ có mình người trong cuộc là Bạch Tiêu Tiêu.
Còn có Ôn Nhiên đang đứng ở cửa, tay phải cô che chặt cái miệng suýt nữa đã thốt lên tiếng 'á', đôi mắt trong veo như nước hồ thu nhìn chằm chằm hai người đang diễn cảnh nóng bỏng trong văn phòng.
Bên cạnh cô, trong đôi mắt thâm trầm của Mặc Tu Trần lóe lên một tia kinh ngạc, rất nhanh đã khôi phục lại bình thường, điềm nhiên đứng nhìn hai người đang hôn nhau trước mặt.
Nói chính xác thì không phải là hôn, vì Bạch Tiêu Tiêu bị cưỡng hôn.
Cô vừa nói chuyện thì đột nhiên bị tập kích, cái miệng nhỏ không kịp khép lại, vừa vặn bị Lạc Hạo Phong thừa cơ tiến vào, không biết là do lâu rồi không gần gũi phụ nữ, hay vì mùi vị của Bạch Tiêu Tiêu quá tuyệt vời, anh biến cái cưỡng hôn này thành một nụ hôn kiểu Pháp dài đằng đẵng.
Bạch Tiêu Tiêu tuy tính tình đanh đá, nhưng trong chuyện nam nữ thì ngây thơ như tờ giấy trắng.
Lạc Hạo Phong lại là cao thủ tình trường, phản ứng chậm chạp nhất thời của cô khiến cô bị anh chiếm hết hời, trong cơn thẹn quá hóa giận, cô giơ tay tát lên khuôn mặt yêu nghiệt kia của anh.
"Bạch Tiêu Tiêu, cô ngay cả hôn cũng không biết, tôi đã dắt ngựa cho cô rồi, cũng chẳng ngại thêm một phiền phức nữa, vừa rồi, coi như là tôi dạy cô cách hôn vậy."
Lạc Hạo Phong nhanh tay lẹ mắt bắt được bàn tay Bạch Tiêu Tiêu định tát mình, khóe miệng nhếch lên nụ cười tà mị, cuồng vọng và đắc ý nói.
Vừa rồi Bạch Tiêu Tiêu khiến anh mất mặt, đỏ bừng mặt vì ho, lúc này đến lượt anh thích thú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì thẹn thùng hay vì giận dữ của Bạch Tiêu Tiêu, anh thầm nghĩ, dáng vẻ đỏ mặt này của cô nàng đanh đá này thực sự rất đẹp.
Bạch Tiêu Tiêu tức đến run người, dùng lực cũng không rút được bàn tay đang bị anh nắm lấy, cô hận đến nghiến răng: "Lạc Hạo Phong, tên lưu manh không biết xấu hổ, giống đực* này, anh biết hôn thì giỏi lắm sao, tôi nhổ vào, bẩn chết đi được, anh mau buông tôi ra!"
Cô tức giận quá mức, nói năng lộn xộn, trong lòng chỉ có một ý nghĩ là mau mau đi nhà vệ sinh súc miệng, cái miệng đó của Lạc Hạo Phong không biết đã hôn bao nhiêu người phụ nữ, cô nghĩ thôi đã thấy buồn nôn.
Sắc mặt Lạc Hạo Phong thay đổi, trong đôi mắt hoa đào dài hẹp lóe lên tia giận dữ, để lại một câu: "Cô không hiểu thì đừng có dùng thành ngữ lung tung." rồi buông tay Bạch Tiêu Tiêu ra.
Bạch Tiêu Tiêu vừa được tự do liền xoay người chạy khỏi văn phòng, chạy về phía nhà vệ sinh.
"Tôi đi xem Tiêu Tiêu thế nào."
Ôn Nhiên nhìn Lạc Hạo Phong một cái, nói với Mặc Tu Trần, rồi cũng rời khỏi văn phòng, đi nhà vệ sinh tìm Bạch Tiêu Tiêu.
Mặc Tu Trần nhíu mày, ánh mắt không hài lòng liếc nhìn Lạc Hạo Phong, sải bước đến trước bàn làm việc, nhấc máy gọi nội bộ đến văn phòng Mặc Tử Hiên, bảo anh ấy tới văn phòng tổng giám đốc một chuyến.
Chu Lâm bất an đứng ngoài cửa, không nhận được sự cho phép nên không dám vào.
"Cậu vừa rồi nghĩ gì thế?"
Mặc Tu Trần gọi điện xong, ngồi xuống ghế sofa, nhìn Lạc Hạo Phong đang ngồi đối diện với khuôn mặt tuấn tú trầm uất, nghi hoặc hỏi. Anh và Lạc Hạo Phong quen biết hơn mười năm, dù Lạc Hạo Phong phong lưu phóng khoáng, rất có duyên với phụ nữ, nhưng anh ta không phải loại đàn ông bừa bãi như Bạch Tiêu Tiêu nghĩ.
Cái màn cưỡng hôn Bạch Tiêu Tiêu đột ngột lúc nãy của anh ta cũng làm anh thấy kinh ngạc.
Đôi mắt Lạc Hạo Phong lóe lên sự ngơ ngác, rất nhanh đã bị cảm xúc khác thay thế, anh lạnh mặt, cau mày, toàn thân toát ra khí chất 'đừng ai chọc vào tôi': "Ai bảo cô ta cứ nói không ngừng, tôi bảo cô ta ngậm miệng mà cô ta không chịu."
Mặc Tu Trần nheo mắt sắc bén, hỏi với vẻ nửa đùa nửa thật: "Chỉ vì thế thôi sao? A Phong, cậu không thấy lời giải thích này quá gượng ép à? Nếu người đứng trước mặt cậu không phải Bạch Tiêu Tiêu mà là một bà lão tàn phai nhan sắc, cậu cũng sẽ dùng cách đó để bắt cô ta im lặng sao?"
Lạc Hạo Phong bị lời của Mặc Tu Trần làm cho nghẹn họng không nói nên lời, anh mím chặt môi, lạnh lùng nói: "Chẳng phải tất cả đều tại cậu sao, cậu cố ý dẫn tôi lên đây để Bạch Tiêu Tiêu xem trò cười đúng không, tên khốn vì đàn bà mà bán đứng bạn bè."
"Cậu đừng đổ trách nhiệm lên người tôi, là chính cậu thấy A Mục mua trà chiều nên muốn theo lên, tôi nào có giữ cậu, hơn nữa, tôi còn nhắc cậu là Ôn Nhiên sẽ đưa bạn tới. Cậu biết rõ bạn thân nhất của Bạch Tiêu Tiêu là ai, chắc chắn cũng đoán được là cô ấy tới, vậy mà bản thân lại không rời đi,"
Mặc Tu Trần ngừng lại một chút, từng chữ từng chữ một, tốc độ chậm rãi nói: "Thực ra trong lòng cậu, là hy vọng được gặp Bạch Tiêu Tiêu. Hành động trong lúc giận dữ vừa rồi của cậu chính là thứ tiết lộ tâm tư của cậu rõ nhất. Nhưng mà--"
Lạc Hạo Phong thay đổi sắc mặt vì giọng điệu kéo dài của anh, buột miệng hỏi: "Nhưng mà cái gì?"
*Ghi chú: Nguyên văn là "Chủng/Mã" (chủng mã), tiếng lóng chỉ người đàn ông đa tình, quan hệ bừa bãi, xem phụ nữ là công cụ tình dục. Dịch là "giống đực" hoặc "gã đào hoa" tùy ngữ cảnh, ở đây dùng "giống đực" để giữ độ đả kích mạnh của câu thoại.